Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 391: Ai cũng không ngốc cả

Trên đường đi làm, như thường lệ, Cố Lan Khê tranh thủ tán gẫu với Lục Nam Đình giết thời gian.

Nhắc đến chuyện sáng nay, cô không nhịn được phải kể khổ:

【Cái cô Trần Lôi nhìn mặt thì có vẻ lanh lợi, ai ngờ gặp tận mặt rồi mới biết, thật đấy, mấy cái định kiến đúng là hại người! Anh không tưởng tượng nổi cô ta ngốc tới mức nào đâu! Cả buổi cứ thẳng thắn quá đà, đến chuyện có bạn trai riêng tư mà cũng dám nói trước mặt em. Bao năm rồi mới gặp một người như vậy, em còn không biết nên đáp lại sao cho phải.】

Lục Nam Đình dậy từ khi trời còn chưa sáng để tập thể dục, sau đó phải đến phim trường hoàn thành công việc trong ngày. Giờ đang ngồi uể oải ở hàng ghế sau xe, trên đường tới phim trường.

Nhận được tin nhắn, anh mở ra xem, không nhịn được bật cười, lập tức ngồi thẳng dậy, nhắn lại:

【Làm trong cái giới này, thật sự ngốc thì sao mà trụ nổi? Nếu cô ta thật sự lú lẫn tới mức không kiểm soát được lời nói, đã ngủ một giấc rồi mới tới gặp em, chứ không liều như thế đâu. Dám đến thẳng tìm em, người đại diện cũng không ngăn, chứng tỏ đầu óc vẫn tỉnh táo. Một là để bán thảm, lấy lòng em. Hai là—em có nhận ra không?—em lúc nào cũng dễ mềm lòng với kiểu người thật thà, ngốc nghếch nhưng chăm chỉ. Còn mấy kẻ tự cho mình khôn lỏi, muốn luồn lách để chiếm lợi từ em, cuối cùng đều ăn quả đắng. Trời có thương người ngốc hay không anh không biết, nhưng em thì chắc chắn có.】

【Thật á?】

Muốn lừa được một người thông minh, càng cố tỏ ra thông minh thì càng phản tác dụng. Chi bằng cứ đơn giản, thậm chí đóng vai ngốc, có khi lại khiến người ta thả lỏng cảnh giác.

Lục Nam Đình nhìn thấu mấy trò nhỏ nhặt đó ngay từ đầu.

【Thật mà! Em luôn vậy mà, với người thông minh thì cảnh giác, còn với mấy người đầu óc đơn giản, em lại dễ thông cảm hơn.】

Sau đó anh còn đưa ra mấy ví dụ:

【Trang Hiểu Đồng với Ngưu Lệ Lệ, người em thích hơn chắc chắn là Ngưu Lệ Lệ.】

【Dương Thụ Minh cả nhà lúc đầu em không ưa, nhưng rồi em nhận ra là do hoàn cảnh sống khác nhau, chứ bản chất họ vẫn là người tử tế, biết ơn và giữ chữ tín. Cuối cùng em cũng bao dung với họ.】


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Lan Khê lặng lẽ đọc xong, không khỏi nhíu mày, bắt đầu tự suy xét.

Trước giờ chưa ai nói với cô mấy điều này, cô cũng chưa từng để ý mình có điểm yếu như vậy.

Nghĩ kỹ lại thì… hình như đúng là thế thật.

Từ lúc gặp Trần Lôi, từng câu từng chữ nghe có vẻ nhảm, nhưng thực ra đều có mục đích rõ ràng.

Chỉ trong vài phút, cô ta đã khéo léo xây dựng được hình ảnh một người phụ nữ thẳng thắn, chính trực, có quan điểm vững vàng và làm việc nghiêm túc. Ngay cả việc tự thừa nhận đang có bạn trai lâu năm cũng là cách để dùng chuyện tình cảm ổn định mà tạo điểm cộng. TruyenLau

Dù gì thì Cố Lan Khê cưới từ khi còn rất trẻ, ít nhiều mang hơi hướng “yêu mù quáng”, nên hẳn sẽ có thiện cảm với người một lòng một dạ trong tình yêu.

Hiệu quả đạt được, có thể nói là tận dụng triệt để điểm yếu của cô.

Cô quyết định nhận quà, đồng ý kết bạn với Trần Lôi, cũng là vì những ấn tượng đó. TruyenLau

Lúc ấy chỉ cảm thấy bất ngờ, giờ được Lục Nam Đình nhắc cho một cái, cô mới bừng tỉnh. Không khỏi thở dài, gửi qua một sticker tức tối.

Ai mà ngờ, cái cô gái mệt lả như chó kia, còn diễn được vậy chứ?

Cố Lan Khê ngồi trong xe với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng tin nhắn gửi đi lại toàn kiểu than thở:

【Sao mà thích diễn thế không biết? Cả năm lăn lộn đoàn phim chưa đủ à?】

【Rõ ràng đến để xin lỗi, mà còn bày trò thế, không sợ em nổi giận sao?】

Thấy cô liền một hơi gửi mấy tin cùng mấy sticker phát điên, Lục Nam Đình bật cười, nhắn lại:

【Thế em có giận thật không? Haha.】

Thực ra cô hay bao dung với mấy người ngốc, một phần vì đời thường cô ít tiếp xúc với kiểu người đó, không cần tính toán chi li.

Như thể đi ngang một thung lũng, thấy hoa dại nở rộ, cô cũng chẳng bận tâm loài hoa đó mình thích hay ghét, vì chúng chỉ là khách qua đường trong đời cô.

Còn những người thông minh, mới là cộng sự, thậm chí là đối thủ, là người khiến cô phải cẩn trọng ứng phó.

Có thể dạy cho cô một bài học, để cô rút kinh nghiệm, với Cố Lan Khê mà nói, còn đáng giá hơn cả quà cáp.

Vì thế cô cũng chẳng thật sự tức giận.

Ngược lại thì… Lục Nam Đình…

Cố Lan Khê khẽ gõ ngón tay lên đầu gối, hơi nheo mắt, không trả lời tin nhắn vội.

Cô lướt lại đoạn chat, mỗi câu đọc tới ba lần, đúng lúc xe dừng dưới toà nhà công ty, cô mới gửi một tin nhắn thoại với giọng lạnh nhạt:

“Vậy ngày nào anh cũng giả vờ ngu ngơ trước mặt em, là để em yêu anh hơn chút hả?”

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Lục Nam Đình đang gửi mấy cái sticker ôm hôn an ủi, nhận được tin nhắn thoại thì trợn tròn mắt!

Phản xạ đầu tiên là nhìn quanh, sợ bị trợ lý hay tài xế cười nhạo.

Anh lặp đi lặp lại trong lòng: “Giữ vững hình tượng! Giữ vững hình tượng!”

Lục Nam Đình khẽ ho, cố giữ vẻ lạnh lùng, ngồi dựa vào ghế, vắt chân chữ ngũ, giơ điện thoại lên che màn hình, trả lời:

【Anh đây là đáng yêu tự nhiên, được chưa?】

Cố Lan Khê liếc nhìn một cái, cười khẽ, không nhắn lại nữa, chỉ tắt tiếng điện thoại, cất vào túi xách.

Cô đẩy cửa xe, đi thẳng lên tầng.

Không thấy cô trả lời, Lục Nam Đình chột dạ nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn nhẹ môi dưới, rồi cắn răng gửi liên tiếp mấy sticker mắt ngấn lệ:

【Nói thật đi, anh mới 22 tuổi, còn đang trong thời kỳ đỉnh cao của việc bán moe đấy nhé!】

Anh gửi liền hơn chục tin, bên kia vẫn im lặng, Lục Nam Đình bắt đầu khó chịu:

【Chứ em không giả vờ yếu đuối trước mặt anh chắc? Anh có nói gì không?】

【Vừa mới gọi “anh ơi em chân mềm nhũn”, chớp mắt đã đấm bao cát bình bịch rồi, người đó chẳng phải là em à?】

【Anh chỉ muốn em yêu anh thêm chút, anh sai chỗ nào?】

【Anh đã xác định em từ năm 17 tuổi rồi cơ mà…】

【Sticker gào khóc】

【Sticker lăn lộn dưới đất】

【Sticker “em chuẩn bị bùng nổ rồi đấy”】



Gửi cả đống tin mà bên kia vẫn im ru, Lục Nam Đình đang vui cũng tụt mood.

Sao lúc nãy mình phải lắm lời thế chứ.

protected text

Giờ chắc cô ấy cũng nhận ra rồi đó.

Còn bày đặt đi giở chiêu dí dỏm, giờ thì hay rồi!

Lại còn gửi “haha” nữa chứ.

【Chắc chắn đang nghĩ anh cười nhạo cô ấy nên mới giận.】

Lục Nam Đình vừa rà lại tin nhắn vừa nhanh tay thu hồi hết mấy câu “chọc quê” vừa gửi.

Đang nghĩ cách giải thích thì điện thoại ping một cái, cuối cùng Cố Lan Khê cũng nhắn lại:

【Lúc nãy đang lên tầng, giờ mới vào văn phòng, lát còn phải họp nữa. Anh như bây giờ là tuyệt vời rồi, em yêu anh cực~ Anh gửi gì đấy? Để em xem thử nè.】

Lục Nam Đình: “…”

Sao không nói sớm hả trời?

Quả nhiên, chưa tới một phút sau, Cố Lan Khê gửi tiếp vài dấu hỏi:

“Anh thu hồi gì đấy hả?”

Lục Nam Đình suýt trầm cảm tại chỗ.

Lỡ mà cô thấy rồi, lại cố tình nhử anh, nếu anh nói dối là xong đời luôn.

Nhưng nếu nói thật… Mấy lời đó sao để cô nghe được?

Lục Nam Đình quyết định giả chết, Cố Lan Khê cười khẽ vài tiếng, không truy cùng đuổi tận, chỉ để lại một câu: “Sau này cấm thu hồi”, rồi đặt điện thoại xuống, bắt đầu làm việc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu