Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 405: Mánh Khóe

Bên Bích Hồ Thiên Địa chỉ có một phòng cho người giúp việc, mà mấy người còn lại đều đang bận ở biệt thự chuẩn bị hôn lễ, nên mấy hôm trước cưới, Cố Lan Khê chỉ dẫn theo dì Vương đến chăm sóc mình.

Chuông cửa vang lên lúc dì Vương đang bận trong phòng giặt, Cố Lan Khê đành tự ra mở.

Nhìn qua mắt mèo thì chẳng thấy ai, cô hỏi một câu “Ai đấy?”, vẫn không có ai đáp lại.

Sợ bị fan cuồng theo dõi tận cửa, cô cẩn thận mở camera kiểm tra trước.

Rồi thấy Lục Nam Đình đội mũ, đeo khẩu trang, y như ăn trộm, đặt một cái túi trước cửa rồi cắm đầu chạy.

Thôi xong, mới bốn ngày không gặp, lại vừa thả thính nhau qua video, cuối cùng anh nhịn không nổi chạy sang tận đây.

Sợ anh vẫn núp gần đó chưa đi, Cố Lan Khê quay lại nhà, đội mũ đeo khẩu trang, rồi mới mở cửa thật nhanh, vớ lấy túi mang vào.

Một cái túi giấy to tướng, in logo một hãng thời trang xa xỉ, bên trong là hộp quà, cô đoán tám phần là… một chiếc túi xách.

Chẳng biết nói gì nữa.

Cô lấy điện thoại, gửi tin nhắn thoại cho anh:

“Trong nhà túi em nhiều muốn chết, nhiều cái còn chưa bóc mác, anh lại mua làm gì nữa?”

Lục Nam Đình lập tức nhắn lại, giọng lươn lẹo rõ ràng:

“Gì cơ? Túi nào? Ai bảo anh mua túi?”

Cố Lan Khê gọi thẳng luôn.

Anh bắt máy ngay.
TruyenLau
“Nhà có camera anh biết chứ? Tưởng đội mũ đeo khẩu trang là em không nhận ra hả? Anh nghĩ gì vậy trời?”

Anh cười hì hì, rốt cuộc cũng chịu nhận:

“Chẳng phải mình không được gặp nhau sao? Nhỡ em mở cửa đúng lúc, thế là coi như phá lệ rồi. Anh làm vậy đâu tính là gặp, đúng không?”

“Lý sự cùn!” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cố Lan Khê vừa mở hộp vừa lườm:

“Đã bốn ngày rồi, chỉ còn ba ngày nữa thôi, anh mà dám lộn xộn là em bắt lỗi đấy!”

“Biết rồi biết rồi, không thì anh quấn kín như vậy làm gì? Thôi đi, bớt mê tín đi, mau mở ra xem đi, xem anh tặng gì cho em nào~”

Cố Lan Khê đã mở hộp giấy to, vừa mở ra liền thấy một cây búa cao su nhỏ xíu. Website TruyenLau.com

Cô tò mò:

“Giữa đêm giữa hôm không ngủ, anh đem cho em cái búa làm gì?”

“Em nhìn kỹ lại xem, còn mấy món nữa đó.”

Cố Lan Khê đặt điện thoại lên bàn trà, quỳ xuống thảm lông mềm mại, hai tay nhấc lớp bìa che phía trên lên.

Rồi cô thấy… một tấm vàng nguyên chất, óng ánh!

Không dày, nhưng cũng không mỏng, cầm lên cảm giác như một tờ bìa cứng.

Cô càng thêm tò mò:

“Anh đưa em vàng làm gì vậy?”

“Dạo này hai đứa mình đều rảnh, mà lại không được gặp nhau, anh bèn nghĩ ra trò này để hai đứa cùng làm. Em lấy hết đồ ra xem đi, anh có gửi hướng dẫn cho em rồi…”

Cố Lan Khê làm theo, lấy hết đồ ra.

Vừa nhìn qua, cô đã hiểu.

“Bản mẫu là anh làm đó. Lát nữa em cắt tấm vàng theo trọng lượng cho phù hợp, rồi dùng búa cao su, lót tấm đệm vào, từ từ dập chữ lên.”

Hai người đã đăng ký kết hôn từ lâu, bát tự cũng tính xong từ trước, sáu lễ cưới chỉ là hình thức, do bận rộn nên không chọn được ngày đẹp, cuối cùng chỉ có thể chọn giờ hoàng đạo để thực hiện các nghi lễ theo đúng trình tự.

Dù không thể phục dựng toàn bộ nghi thức như thời xưa, họ vẫn cố gắng làm chỉn chu nhất.

Hôm kia là nạp thái, nhà họ Cố do tộc trưởng dẫn đầu, thay mặt tiếp nhận sính lễ từ nhà họ Lục gồm ngọc nhạn, thư thông hôn, lụa là, da thú, rượu… rồi gửi lại thư đáp hôn, chính thức thể hiện ý định kết thân.

Hôm qua là vấn danh, nhà Lục sai người đến xin tên tuổi, ngày tháng năm sinh của cô, nhà Cố đáp lại bằng thư đáp danh, ghi rõ bát tự, thứ bậc trong nhà.

Hôm nay là nạp cát, mời thầy đến xem quẻ, kết quả là đại cát đại lợi, nhân duyên trăm năm có một.

Ngày mai nạp tệ, nhà họ Lục sẽ báo tin tốt, mang theo da thú đôi, lụa màu đỏ đen, bảng sính lễ, thư thách cưới, nhà Cố cũng sẽ hồi lễ theo tục lệ.

Ngày kia là thỉnh kỳ, nhà Lục xem ngày cưới, báo lại với nhà Cố để xin phép.

Ngày kế đó nghỉ ngơi một hôm, giữ sức, hôm sau tân nương trang điểm từ sớm, đến chiều chính thức nghênh thân.

Vì vấn đề an toàn và tiện lợi, hôm đó Cố Lan Khê sẽ xuất giá từ một viện trong trang viên, Lục Nam Đình sẽ cưỡi ngựa đi một vòng quanh, sau đó đến đón cô.

Đến nơi tổ chức hôn lễ, sáu lễ hoàn tất, bắt đầu làm lễ cưới chính thức.

Suốt quá trình, có rất nhiều văn bản nghi lễ, đều do người có danh tiếng chấp bút.

Nhưng Lục Nam Đình luôn cảm thấy thiếu một điều gì đó.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Thế nên, anh âm thầm chuẩn bị “Hôn thư bằng vàng”, do hai người cùng nhau hoàn thành.

Cố Lan Khê sắp xếp đồ, cầm tấm mẫu lên nhìn tới lui, xem xong thì cảm động vô cùng.

“Anh muốn cùng em lập minh ước trọn đời sao?”

“Cứng hơn cả vàng, mới bền lâu.”

“Anh mấy hôm nay lo khắc cái này hả? Tay có đau không?”

“Anh cũng muốn làm tay luôn, nhưng không có tay nghề, làm hỏng mấy tấm gỗ rồi. Cuối cùng đành dùng… laser cắt!”

Câu này khiến cô không nhịn được cười, cười đến mức ngã lăn cả người.

Lục Nam Đình hơi ngượng:

“Đừng cười mà! Công nghệ phát triển chẳng phải là để giúp cuộc sống hạnh phúc hơn sao? Mình không cần khổ mà phải khổ.”

“Nhưng mà… chẳng phải do anh muốn ăn khổ, rồi phát hiện khổ mà chẳng ra gì, nên mới đành xài công nghệ à?”

Cũng giỏi tự tìm lý do an ủi mình thật.

“Được rồi, cô Cố, em có thể bắt đầu làm rồi đó. Nhớ bật video lên, để anh giám sát em nha~”

“Lần đầu tiên nghe có người gọi ‘giám sát’ nghe ngọt như vậy đó.”

“Có đâu~”

“Í da! Không được nói giọng ẻo lả như vậy nha!”

“Vậy anh hát cho em nghe nhé?”

Thấy cô lôi máy tính bảng ra xem hướng dẫn, Lục Nam Đình ngồi không buồn quá, chủ động đề nghị.

Cố Lan Khê suy nghĩ một chút, rồi nảy ra một ý:

“Hay em kéo bàn trà ra trước cửa, mở hé cửa, anh xuống dưới hát cho em nghe?”

“Wow, tham vậy luôn hả?”

Cố Lan Khê chẳng nói gì, trực tiếp vứt điện thoại lên sofa, bắt đầu thu dọn đồ trên bàn trà, dọn xong thì kéo luôn bàn ra cửa.

Dì Vương vừa phơi quần áo xong đi ra, thấy cô kéo bàn vất vả thì vội tới giúp.

Nghe nói Lục Nam Đình cũng chạy sang bên này, hai vợ chồng tính cách nhau cánh cửa vừa tán gẫu vừa làm thủ công, dì Vương chỉ biết cười lắc đầu.

Dọn xong bàn trà, dì Vương lại mang thêm thảm và đệm ngồi, lót cả bên trong lẫn bên ngoài cửa.

Nghĩ thêm chút, bà lại vào phòng ngủ chính, lấy cái bàn gỗ thấp hình chữ nhật trong khung cửa sổ mang ra, kê một đầu trong phòng, một đầu ra hành lang.

Mọi thứ vừa xong thì thang máy mở cửa, lão Tiêu bưng khay xuống.

Hai người nhìn nhau, không nhịn được cười.

Lão Tiêu đặt ấm trà trái cây lên bàn, thêm đĩa bánh nhỏ cắt sẵn, tán gẫu vài câu với dì Vương rồi quay lên.

Sắp xếp ổn thỏa, Lục Nam Đình cũng xách đàn ghita xuống.

Hai người, chỉ cách nhau một cánh cửa.

Qua khe hở nhỏ của cửa, lắng tai nghe kỹ, dường như có thể nghe thấy cả tiếng thở của nhau.

Liên tục mấy hôm chỉ được gọi video, giờ đột nhiên ở gần thế này, cảm giác thật kỳ diệu.

Cố Lan Khê làm việc cẩn thận, lấy cân điện tử ra cân vàng, khoảng hơn 53g, cô hỏi:

“Cắt thành 52g hả?”

Lục Nam Đình “ừ” một tiếng, vừa ngẫu hứng gảy đàn vài nốt, vừa nghĩ gì hát nấy, giọng nhẹ nhàng thư thả:

“Đêm nay anh lại đứng trước cửa sổ em,

Trên rèm, bóng hình em sao mà đáng yêu…

Âm thầm yêu em biết bao năm qua…”

Hát xong ba câu thì… tắt ngúm.

Cố Lan Khê dừng tay, hỏi: “Sao không hát nữa?”

Lục Nam Đình có vẻ bối rối, gảy dây đàn lia lịa, giọng hơi cuống:

“Hát sai lời rồi! Đổi bài khác đổi bài khác!”

Cố Lan Khê không nhịn được phì cười.

Vì bài này quá quen, cô nghe qua không biết bao nhiêu lần rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu