Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 214: Gợi ý chuẩn không cần chỉnh

Chuông báo thức reo đến lần thứ ba, Cố Lan Khê mới ló đầu khỏi chăn, vùng vẫy một chút, rồi lại úp mặt vào gối ngủ tiếp.

Suốt quá trình đó, đến mí mắt còn chưa nhấc nổi lên.

Lục Nam Đình trở mình ngồi dậy, thấy cô để lộ tấm lưng trắng nõn, không nhịn được liếc một cái, rồi lập tức chột dạ kéo chăn đắp lại cho cô.

Sau đó cũng không dây dưa, anh nhanh chóng rời giường, vào phòng thay đồ.

Tùy tiện chọn đại bộ đồ mặc vào, rồi lấy thêm một cái móc áo, quay lại phòng ngủ, khẽ đẩy vai cô:

“Lát còn ra sân bay nữa, lỡ trễ chuyến lại phiền đấy. Nào, dậy mặc đồ.”

Cố Lan Khê ngái ngủ ngồi dậy dưới sự “giúp đỡ” của anh, không vùng vằng gì, còn vô thức ngả người vào người anh, đầu mềm mềm dụi nhẹ vào hõm cổ anh.

Lục Nam Đình bật cười khẽ, dứt khoát giúp cô mặc quần áo luôn. Anh kéo tóc ra khỏi cổ áo, rồi tiếp tục mặc quần và mang tất cho cô.

Đợi mặc xong từ trong ra ngoài, Cố Lan Khê mới lười biếng mở mắt ra.

Mắt cô đỏ hoe, ánh nhìn vừa ướt vừa mềm, cả người như còn chưa tỉnh ngủ.

Lục Nam Đình nhìn mà mềm lòng, nâng mặt cô lên, hôn “chụt” một cái lên trán, giọng toàn là vui vẻ:

“Vợ à, sáng rồi~”

Cố Lan Khê chẳng nói chẳng rằng, ôm cổ anh luôn, nhắm mắt lại tiếp.

Lục Nam Đình lại bật cười, tâm trạng vui vẻ bế cô vào phòng tắm, vắt khăn mặt nước ấm rửa mặt cho cô.

Rửa mặt xong, con người cuối cùng cũng có chút tinh thần, Cố Lan Khê mới nhận bàn chải anh đưa qua.

Cả đêm gần như không ngủ, giờ thật sự buồn ngủ đến chết.

Không chỉ buồn ngủ, mà người còn ê ẩm, chẳng muốn cử động.

Cố Lan Khê nhìn chằm chằm vào gương: “Anh nên đổi tên đi.”

Giọng cô khàn khàn, đột nhiên thốt ra một câu khiến Lục Nam Đình ngớ người.
Website TruyenLau.com
“Đổi tên? Giờ tên anh không hay à?”

Thực ra gần đây còn có người đặt biệt danh cho anh là… Cố Nam Đình nữa kìa.

Cơ mà nghe cứ sai sai…

“Anh nên tên là… Xe tăng địa hình.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Nam Đình vừa cho bàn chải vào miệng, nghe xong lập tức phun cười!

“Anh mạnh mẽ vậy à?”

Cố Lan Khê chẳng thèm trả lời.

Đang đánh răng thì lại buồn ngủ. TruyenLau

“Anh hỏi em đấy!”

Cô quay lưng lại, không quan tâm.

Anh cũng không thấy phiền, vừa đánh răng vừa cười ngu ngơ.

Ừm, người đang khó ở hôm qua, quả nhiên là do thiếu tình yêu nuôi dưỡng. Qua một đêm, khỏi hẳn luôn rồi.

protected text

Chải tóc xong lại học theo thứ tự dưỡng da hằng ngày của cô, từng bước bôi kem lên mặt cho vợ.

Phải nói là trình tự cái nào trước cái nào, anh nhớ rõ lắm!

“Bộ đồ này là anh phối cho em đó hả?”

Áo sơ mi cổ nhọn trắng, khoác ngoài là áo len sát nách màu hồng nhạt, quần ống rộng xanh pastel, kèm theo đôi vớ trắng mỏng có viền bèo nhẹ, ngoài cùng là đường viền màu hồng dịu.

Tổng thể vừa nổi bật lại vừa dịu dàng.

Cô đời này chưa từng mặc kiểu đồ như vậy.

Dù đóng phim cũng không có tạo hình thế này.

“Ừ, sao? Mua về rồi giặt sạch, anh phối sẵn luôn, treo trong tủ, em lấy mặc là được. Lát nữa mang đôi sneaker trắng, vừa thoải mái lại xinh.”

“Đẹp đó… nhưng không giống style của em lắm.”

Lục Nam Đình thích mấy kiểu phối đồ hoa hòe, màu sắc bắt mắt, thiết kế lạ mắt – nhìn lúc nào cũng đầy sức sống.

Chỉ là bây giờ anh đang đại diện mấy thương hiệu thời trang, tạo hình công tử thanh lịch và chàng trai thể thao rất thành công, thành ra nhiều brand yêu thích hồi trước không mặc được nữa.

May mà Cố Lan Khê không có nỗi lo đó, anh tha hồ trút đam mê lên người cô.

“Em không thích à?”

“Thấy đẹp, chỉ là không quen lắm. Em chưa từng mặc kiểu… ngọt ngào như này.”

Cố Lan Khê thích kiểu dịu dàng thanh nhã, riêng đầm trắng trong tủ đã hơn hai chục cái.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Nên câu này cũng là nói thật.

“Còn trẻ mà, thử thêm chút phong cách mới đi~ mặc kiểu này nhìn đáng yêu, nhìn phát là thấy vui rồi.”

“Em nghe nói có game đang hot lắm.”

“Game gì cơ?”

“Miracle Nikki.”

“Đừng nghi ngờ anh, một người đàn ông chính hiệu, không chơi mấy game đó đâu.”

“Game đó là ‘mấy game đó’ nào?”

“Ơ, tóm lại là anh không chơi, em đừng nghĩ lung tung.”

Cố Lan Khê nhịn không nổi, đưa ngón tay chọc tới chọc lui hông anh: “Em nghĩ gì cơ? Sao em không biết luôn á?”

Lục Nam Đình nắm lấy tay cô, tiện miệng hôn lên mu bàn tay, còn vênh mặt nói:

“Anh toàn chơi bản đời thật, mấy kiểu game dán giấy chỉ có mấy đứa như Gia Ninh mới mê.”

“Wao~ Thì ra là chơi cùng Gia Ninh hả?”

“Thì sao? Không được à?”

“Được chứ,” Cố Lan Khê đẩy tay anh ra, cười toe toét, “Chỉ thấy nếu mai sau mình có con gái, chắc chắn anh sẽ cực kỳ cưng chiều con bé.”

“Ừ, giờ cứ để anh luyện tay nghề trước đi. Em không ngại thì để anh tết tóc cho, anh mới học đấy, chưa có cơ hội thực hành.”

“Anh học ở đâu?”

“Có thứ gọi là đầu mô hình làm tóc đó em.”

“Ghê ha?”

“Chứ sao, tóc em đẹp thế, nhìn là ngứa tay rồi, không thể lãng phí được.”

“Anh còn cái gì là không biết không?”

“Còn nhiều lắm.”

“Thôi khỏi nói, trong lòng em, nam thần hoàn hảo thì phải hoàn hảo tuyệt đối!”

“Hừ!”

Hai vợ chồng quấn quýt cả nửa tiếng, Lục Nam Đình dứt khoát bế luôn cô vào thang máy.

“Thế nên mới nói tăng cơ hợp lý vẫn rất có ích. Bế em kiểu này, nhẹ như không.”

Cố Lan Khê vỗ vỗ cơ tay anh, không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.

Gầy đến mức như người giấy, không chỉ nhìn không đẹp mà còn không khỏe mạnh.

Lục Nam Đình lại không nhịn được nở nụ cười rạng rỡ, ôm cô hôn liên tục mấy cái.

Hai người cứ thế ra khỏi thang máy, vừa đúng lúc dì Tiêu đang bưng bữa sáng ra ngoài, nghe một tràng “chụt chụt chụt” dài dằng dặc mà không nhịn được cười khi chào hỏi.

Cố Lan Khê hơi ngại, hai chân vừa chạm đất liền đi về phía bàn ăn, ngửi ngửi mùi thơm, vừa cầm muỗng lên thì Lục Nam Đình đã đuổi tới, ôm lấy cô, bắt ngồi lên đùi mình.

“Anh như này thì em ăn kiểu gì?”

“Anh đút cho.”

Cố Lan Khê lập tức tặng anh một cái bạt tai nhẹ, trốn sang ghế đối diện, bê bát lên.

Cháo ngũ cốc dinh dưỡng, có táo đỏ bổ khí huyết, đậu đỏ hầm nhừ ngọt dịu, không cho thêm đường, chỉ có vị thanh của táo đỏ – đúng chuẩn gu của Cố Lan Khê.

Uống xong một bát, cô bóc thêm quả trứng luộc, ăn kèm nửa miếng dưa chuột muối, rồi súc miệng, bôi son dưỡng, đeo ba lô định đi.

Dì Vương cùng trợ lý đã tới từ sớm, đưa vali trống cần mang theo lên xe trước, Cố Lan Khê vẫy tay tạm biệt, Lục Nam Đình bịn rịn tiễn cô xuống hầm để xe, ôm thật chặt một cái mới chịu buông.

Mỗi lần chia tay, với hai người mà nói, đều chẳng dễ chịu gì.

Cố Lan Khê vừa lên xe, chẳng muốn nói chuyện gì, mới mở điện thoại ra thì đã thấy một tin push hiện lên:

【Sốc! Cặp đôi Lan – Đình cãi nhau to, vì lý do gì? Người trong giới tiết lộ, nghi do Lục Nam Đình không cho Cố Lan Khê lên gia phả nhà họ Lục!】

Chẳng qua là vì có tên cô trong bài viết, nên hệ thống gợi ý trúng phóc.

“Thời buổi này, đến đặt điều cũng dám tag thẳng tên chính chủ à?”

Cố Lan Khê tức đến run người, lập tức gọi thẳng cho bộ phận pháp lý.

“Kiện ngay, không chừa một kẻ nào! Tất cả phải ra tòa hết, cho biết thế nào là pháp luật! Một lũ ăn no rỗi việc, đặt điều thì nhanh như chớp!”

Thật đúng là — đặt điều chỉ cần một cái miệng, nhưng đính chính thì chạy muốn gãy chân!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu