Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 263: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 3)

“Trên máy bay cũng phải quay hả?”

Cố Lan Khê chưa từng tham gia show thực tế, mới ở sân bay chưa tới mười mấy phút mà bao nhiêu câu hỏi “gài bẫy” khiến cô mất hết hứng.

Giờ máy bay vừa ổn định độ cao, chưa kịp nói với chồng vài câu riêng tư đã lại bị nhét vào một phân đoạn quay khác.

Cảm giác… muốn sụp đổ luôn rồi.

Đóng phim ít nhất còn có lúc nghỉ ngơi giữa các phân cảnh, còn ở đây, ba ngày tới gần như phải “sống chung với livestream”, nhất cử nhất động đều bị soi.

Thật sự rất mệt mỏi!

Dù cố tỏ ra bình tĩnh, không để lộ ra ngoài, nhưng Lục Nam Đình vẫn cảm nhận rõ cô đang bức bối.

Anh vội vỗ nhẹ vai cô, trấn an:

“Chuyến bay này không có sóng, không phải livestream, chắc là chỉ quay chút tư liệu thôi.”

“Đúng vậy, phần này sẽ cắt dựng lại cho bản phát sóng trên đài truyền hình.”

Đạo diễn hiểu cô là “lính mới” trong mảng show thực tế, sợ cô khó thích nghi mà ảnh hưởng đến quá trình ghi hình, nên cũng nhỏ giọng giải thích.

Nếu cái gì cũng livestream hết thì bản chính thức còn ai thèm coi nữa?

Cố Lan Khê nghe xong, khẽ thở dài, nắm lấy tay Lục Nam Đình, rốt cuộc cũng đồng ý:

“Được rồi, vậy giờ tụi em phải làm gì?”

Khoang hạng nhất chỉ có sáu ghế, không sợ ảnh hưởng người khác, cũng không sợ bị người lạ làm phiền lúc quay.

Bảo sao đoàn chương trình lại hào phóng book luôn cả khoang hạng nhất.

“Hy vọng hai người tranh thủ thời gian trên máy bay để lên kế hoạch cho hành trình ba ngày tới.”

Đạo diễn đưa tới một quyển sổ và cây bút: TruyenLau.com

“Để tăng tính hấp dẫn, sau khi đến nơi, điện thoại của tất cả khách mời sẽ bị thu lại. Trong suốt chuyến đi, mọi người chỉ được dùng bản đồ giấy và tiền mặt do tổ chương trình phát. Cho nên tốt nhất bây giờ hãy ghi chép thông tin quan trọng ra.”

Khi bản chính thức lên sóng, chương trình sẽ công khai sổ ghi chú của từng cặp.

Fan sẽ được thấy chữ viết tay của thần tượng mình – cũng là một cách để “câu view”.

“Điện thoại bị giữ, lỡ tới điểm du lịch mà cần xác nhận đặt chỗ thì sao?”

“Giờ đa số dùng quét căn cước mà, à mà này – trong lúc quay, nhớ bảo vệ thông tin cá nhân thật kỹ nhé.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trước kia có người cố tình để lộ ảnh thẻ căn cước trên sóng, nhân cơ hội PR rằng mình “chưa từng dao kéo”.

Kết quả địa chỉ không che kỹ, bị anti lật info, fan cuồng thì rình trước cửa nhà cả ngày, đến mức không dám về nhà – đúng kiểu “gậy ông đập lưng ông”.

Không tiện nói thẳng chuyện đó trên sóng, nhưng lời đã nói đến vậy, ai thông minh đều hiểu ngay. Website TruyenLau.com

Cố Lan Khê gật đầu, rồi hỏi:

“Vậy nếu tụi em định sẵn rồi sau lại muốn đổi thì sao?”

“Chỉ là kế hoạch sơ bộ thôi mà, sau đó có muốn thay đổi thì thoải mái. Như em nói, nhiều điểm du lịch cần đặt chỗ trước, có lịch trình thì tụi tôi mới chuẩn bị kịp.”

Đạo diễn sợ hai người trước giờ quen có trợ lý sắp xếp mọi thứ, không có kinh nghiệm tự làm, nên cố nhắc kỹ.

Lỡ tới nơi mà không vào được thì toi luôn.

Chương trình vốn bắt tay với các cơ quan du lịch địa phương, lấy “trải nghiệm thật – gần gũi – dễ nhân rộng” làm tiêu chí, hy vọng người dân xem xong có thể “du lịch theo thần tượng”, từ đó kích cầu du lịch.

Lục Nam Đình đúng thật chưa bao giờ phải tự lên lịch trình, cứ nghĩ chương trình sẽ lo hết, nên chẳng bảo trợ lý chuẩn bị gì trước.

Giờ bị giao nhiệm vụ bất ngờ, anh liền quay sang nhìn vợ, ý bảo: em đi đâu anh theo đó.

Cố Lan Khê nghe xong cũng không vội viết, mà lại hỏi thêm vài câu:

“Các cặp khách mời có đi cùng không? Em lập kế hoạch có cần tính tới họ không?”

“Chương trình bonh tôi là kiểu du lịch riêng của từng cặp, ban ngày mỗi cặp đi một đường, tối về nhà chung, tụ lại ăn uống, trò chuyện, chơi game thôi.”

Cố Lan Khê lập tức nhíu mày:

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

“Ban ngày đi chơi cả ngày, tối về còn không được ngủ à?”

Lúc trước người mời cô tham gia show, nói hay lắm – “chỉ là đi chơi thôi, vừa vui vừa kiếm được tiền, tiện thể về thăm quê luôn”.

Ai dè, nào là sáng sớm lôi ra ngoài, không được trốn trong khách sạn, tối về cũng không yên, còn phải ngồi buôn chuyện với mấy người xa lạ.

Quả thật là: “tiền khó kiếm, phân khó nuốt” – trên đời này đúng là chẳng có chuyện gì dễ dàng cả.

Đạo diễn cuối cùng cũng hiểu tại sao Cố Lan Khê chưa từng quay show thực tế.

Cô gái này đầu óc nhanh nhạy, nhưng làm việc chu đáo hay không hoàn toàn tùy tâm trạng.

Tâm trạng tốt thì tính toán từng ly từng tí, đâu ra đó. Tâm trạng xấu thì… thẳng tay đập vỡ cái nồi rò luôn!

Người khác có nồi thủng thì tìm cách vá, cô thì… đập luôn nồi!

Nói cho cùng, trong showbiz, ai có “nội lực”, nhìn cái biết liền.

Bị cô hỏi một tràng, đạo diễn cứng họng.

Chẳng lẽ giờ lại bảo: “showbiz không thuộc phạm vi điều chỉnh của Luật Lao động” à?

May mà cameraman giàu kinh nghiệm lên tiếng cứu nguy: “Tụi em quay tối khoảng tám giờ. Ăn tối xong nói chuyện chút, vừa giúp tiêu hóa mà~”

Nhận ra tâm trạng Cố Lan Khê hơi tụt mood, Lục Nam Đình liền siết tay cô, thay cô tiếp lời:

“Không có điện thoại, lại ở nơi xa lạ, sợ bọn em không tính chuẩn giờ về, lỡ muộn giờ tụ tập thì sao?”

“Ừm, vì vậy mới cần hai người lên kế hoạch thật kỹ từ trước. Bây giờ vẫn còn điện thoại trong tay mà. Với lại, có thể đeo đồng hồ, hỏi đường người dân, hỏi giờ cũng được, đi taxi cũng không cấm… Nói chung là vẫn có nhiều cách lắm. Còn nếu trễ giờ tụ tập thì… cứ mỗi người trễ 10 phút, trừ 10 tệ, trễ 20 phút trừ 20 tệ, cứ thế mà nhân lên.”

“Vậy tụi mình nên chừa dư thời gian ra thì hơn.”

Cố Lan Khê lập tức vào trạng thái “xử lý công việc”, gật đầu rồi hỏi:

“Anh có chỗ nào muốn đi không?”

“Đi với em, chỗ nào anh cũng muốn.”

“Vậy thì cần gì đi đâu? Ở nhà không phải là tiện hơn à?”

“Ơ, anh nói nhầm. Phải là: đi với em, chỗ nào cũng thấy muốn đi!”

“Chậc, tham lam ghê.”

“Hiếm khi được làm người thường một lần, chẳng phải nên sống hết mình sao?”

“Có người bảo anh đi đào rau dại cũng phải hỏi trước em thích loại nào.”

Sợ anh nhàm chán, Cố Lan Khê vừa cầm bút ghi chép, vừa kiếm chuyện nói.

“Thế em thích loại nào? Anh không biết tên đâu, cứ ghi lại rồi tra sau, lúc nào đi cắm trại nếu gặp được thì anh đào cho.”

“Chậc, đồ ngốc, người ta nói anh ‘não toàn tình yêu’ đó! Chuyện Vương Bảo Xuyến thủ tiết 18 năm trong hang nghèo chỉ ăn rau dại sống qua ngày, anh chưa nghe à?”

protected text

“Chuyện là thế này: có cô tiểu thư nhà giàu thích một anh trai nghèo rớt mồng tơi, vì cưới được anh ta mà cắt đứt với gia đình. Kết quả, anh kia sau đó cặp với người khác, sống hạnh phúc vui vẻ, còn cô ấy thì ở quê chịu khổ chờ mãi không thấy người về.”

Cố Lan Khê kể xong, liền hỏi anh cảm nghĩ thế nào.

Lục Nam Đình trầm ngâm một lát, sau đó nghiêm túc tổng kết:

“Môn đăng hộ đối, nhiều lúc cũng quan trọng thật, nhưng cũng không phải tất cả. Quan trọng là yêu ai thì phải chọn người có nhân phẩm, cưới cũng vậy.”

Nói xong còn quay sang giơ ngón cái khen:

“May là cô giáo Cố nhà chúng ta nhìn người chuẩn khỏi chỉnh!”

Cố Lan Khê nghe thế thì không nhịn được cười.

“Thôi bớt tự luyến đi, lại đây coi em lên lịch có ổn không này!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu