Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 501: Ngọn nguồn

Cố Lan Khê vào nghề đã khá lâu, lại còn kinh doanh lớn, lúc bận rộn thì y như người bay trên không trung, chạy khắp nơi.

Những năm qua, cô đã quá quen với đủ kiểu tình huống oái oăm ở sân bay, gần như cái gì cũng từng gặp qua.

Nhưng đây là lần đầu tiên có một nữ diễn viên tuyến một chẳng nói chẳng rằng, đột nhiên xuất hiện đón cô ở sân bay.

Đã thế vừa gặp mặt đã nhào tới ôm rồi khóc rống lên!

Nói cô ta ngu thì có lúc lại khôn như khỉ, nói cô ta thông minh thì lại cứ đi làm mấy chuyện ngu xuẩn!

Trong giới nữ minh tinh, ngoài lúc bắt buộc phải đứng chung khung hình ở sự kiện, còn lại ai cũng cân đo đong đếm thiệt hơn trước khi chụp ảnh riêng tư với người khác, chỉ sợ bị dìm hàng, làm giảm giá trị thương mại của bản thân.

Còn cô nàng này thì sao? Ở nơi công cộng chạy đến “cưỡng ép đồng khung hình”, còn khóc tới mức mẹ ruột cũng nhận không ra!

Mặc dù Cố Lan Khê đi lối VIP nên không bị vây chặn, nhưng đám phóng viên “núp lùm” với ống kính dài ngắn đủ loại ở phía xa thì không ít.

Làm loạn thành như vậy, là tính không cần lăn lộn trong giới nữa à?

Từng có kinh nghiệm bị vây ở sân bay, nên giờ mỗi lần bay, Cố Lan Khê đều cố gắng rút ngắn tối đa thời gian dừng lại ở đó. Vì vậy, tài xế đã tới đợi sẵn từ trước để đưa cô đi nhanh nhất có thể.

Ngay khi bị Trần Lôi ôm lấy, Cố Lan Khê lập tức nhận ra tình hình bất thường. Phản ứng đầu tiên là tháo chiếc mũ bucket sâu vành chuyên dụng để chống paparazzi trên đầu mình xuống, úp lên đầu Trần Lôi.

Ai ngờ đầu cô ta lại to hơn cô một cỡ, còn buộc tóc đuôi ngựa cao – cái mũ ấy lại úp không nổi!

Khung cảnh lúc ấy thật sự quá buồn cười, đến mức tiếng khóc rống của Trần Lôi cũng khựng lại một giây.

Cuối cùng đành gỡ tóc ra, miễn cưỡng đội được mũ, rồi lại đeo khẩu trang lên, theo sát Cố Lan Khê bước nhanh về phía xe.

Vừa đi, vừa nghĩ đến chuyện Cố Lan Khê phản ứng đầu tiên là giúp mình tránh bị chụp lén, nước mắt lại không kìm được mà trào ra.

Cố Lan Khê thở dài một tiếng, không hỏi gì thêm, nắm tay cô ta, gần như kéo theo chạy, rất nhanh đã mở cửa xe, đẩy cô lên trong chớp mắt.

Lên xe xong, cô cũng không vội mắng mỏ, mà điềm tĩnh dặn Nam Chi:

“Báo với chị Mai! Chuẩn bị xử lý khủng hoảng truyền thông!”

Nói xong, cô kéo dây an toàn, cài vào cho Trần Lôi, rồi tát nhẹ một cái vào tay cô nàng, hằn học nói: TruyenLau.com

“Bảo người của chị theo sau! Mau lên đường!”

Trần Lôi mắt còn rơm rớm, thấy cô nghiêm như vậy, lập tức líu ríu:

“Tôi… tôi đi với em, bọn họ tự về là được rồi…”

Quả nhiên là muốn “dính lấy” rồi. TruyenLau

Cố Lan Khê chẳng thèm để ý, chỉ bảo tài xế lái nhanh lên.

Hai chiếc xe nối đuôi rời khỏi sân bay, nhanh chóng lên cao tốc. Cố Lan Khê vẫn chẳng nói lời nào, chỉ móc điện thoại ra, dán mắt vào bảng hot search.

Quả nhiên, chưa đầy mười phút, hai topic #TrầnLôiKhócThétTạiSânBay và #CốLanKhêTrầnLôi đã bay vèo lên bảng hot search.

Mười phút sau, các chủ đề liên quan đều không tìm thấy nữa. Chị Mai gọi tới báo đã xử lý xong toàn mạng, lúc này Cố Lan Khê mới mỉm cười quay sang nhìn Trần Lôi, dịu giọng hỏi: TruyenLau.com

“Nói đi, chuyện là sao? Ai sắp đặt vụ hot search này?”

Trần Lôi mắt sưng húp, thấy cô nhìn thì vẻ ngoài không khác mọi khi là mấy, nhưng thừa biết cô đang giận, nên không dám nói dối, lập tức tuôn ra như trút:

“Không phải tối thứ Sáu tôi gọi điện cho em sao? Lúc đó người đại diện nói hẹn tôi đi gặp một nhà sản xuất, chỉ cần ăn bữa tối trên du thuyền thôi. Tôi nghĩ cùng lắm là dạo đêm trên sông Hoàng Phố, chẳng có gì to tát nên đi theo. Ai ngờ đến nơi mới thấy là tàu lớn ra khơi. Tôi sợ quá không dám lên, mới giả vờ gọi cho em, lấy cớ có hẹn với em, rồi cãi nhau một trận với chị ta…”

Nói tới đây, Trần Lôi lại bắt đầu lau nước mắt.

Người đại diện của cô ta rất mạnh mẽ, còn có phần coi trọng lợi ích hơn cảm xúc nghệ sĩ, tuy hơi ép người nhưng lại cực kỳ giỏi giang. Nếu không phải vì thế, cô ta đã chẳng đổi công ty mà vẫn kéo theo người đại diện.

“Tôi lúc đó tưởng chị ta muốn hại tôi, nên cãi nhau xong liền bỏ đi. Ai ngờ chị ta thực sự đã hẹn người, dù tôi không lên, chị ta vẫn lên tàu. Khoảng một tiếng trước, tôi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát – nói chị ta mất tích trên du thuyền…”

Cố Lan Khê trợn tròn mắt!

Bảo sao, rõ ràng mới gặp vài lần mà Trần Lôi lại tới tìm cô kiểu đó.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Là sợ có người muốn hại mình, nên quét một vòng các mối quan hệ, phát hiện ra người vừa có “chân to”, vừa mềm lòng nhất chính là Cố Lan Khê?

“Vậy nên mới mua hot search, dựng chuyện hai ta là bạn thân ruột thịt? Để người khác không dám động vào chị?”

Cố Lan Khê tức đến bật cười!

Trần Lôi lại rớt nước mắt:

“Người dưới tôi, ngoài trợ lý thân tín ra thì chẳng ai chịu nghe tôi cả. Người đại diện không có, ai thay tôi mua hot search? Với lại gặp chuyện thế này, tôi còn hoảng loạn muốn chết, đâu còn tâm trí đi sắp xếp mấy thứ đó?”

“Vậy chị tìm tôi làm gì?”

Trần Lôi không khách sáo gì, rút khăn giấy ra xì mũi cái rõ to, rồi nghèn nghẹn trả lời:

protected text

Vừa nhét khăn giấy đã dùng vào túi nhựa, rồi tiện tay bỏ luôn vào túi xách, Trần Lôi lại rút thêm tờ khác, nhẹ nhàng lau đầu ngón tay:

“Em đừng cười tôi. Tôi quen biết nhiều người, bình thường ai cũng tâng bốc tôi, nhưng chỉ có em là đối xử thật lòng nhất. Em nói chuyện có lý, lại giữ chữ tín. Chuyện gì đã hứa, dù khó cũng làm cho bằng được. Mặc dù đôi lúc lời em nói hơi khó nghe, nhưng tôi biết em nói thật. Chỉ riêng điểm này, đã hơn tất cả mọi người.”

Nói tới đây lại nghẹn, nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình, Trần Lôi như sụp đổ lần nữa, úp mặt lên đầu gối, khóc một trận thật đã. Khóc xong mới ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhìn Cố Lan Khê đầy tội nghiệp:

“Chuyện này phía cảnh sát sắp công bố rồi, đến lúc đó tôi chắc chắn sẽ bị dân mạng mắng cho thối mặt. Với tình cảnh hiện tại của tôi, căn bản không có sức phản kháng. Nếu em đồng ý giúp tôi vượt qua cửa ải này, tôi có thể chuyển hợp đồng quản lý sang studio của em …”

“Thế rồi tôi phải đắc tội với công ty hiện tại của chị, còn phải lo cho chị từ chuyện thương vụ, phim ảnh, truyền thông, đến ăn uống, ngủ nghỉ, đi vệ sinh?”

Lúc trước còn xách quà đến khách sạn xin lỗi cô, trông thì khôn ranh đến đáng ghét, sau lại dùng một bữa cơm đổi lấy vai nữ phụ – rõ ràng là kiểu người rất biết toan tính. Vậy mà giờ lại bảo, không có người đại diện thì nhân viên dưới quyền chẳng ai nghe lời?

Cố Lan Khê tức muốn điên lên. Thấy xe đã xuống cao tốc, tới ngã rẽ, cô dứt khoát bảo tài xế dừng lại.

“Xuống xe!”

“Không! Giờ ai cũng biết bộ phim này là nhờ em sắp xếp cho tôi! Em nói không quen tôi, có ai tin nổi chứ!”

Gặp lúc quá khủng hoảng, không tìm đến ba mẹ vì sợ họ lo lắng, tìm đến Cố Lan Khê vì hai người là “bạn thân nhất thế giới”!

Dù Cố Lan Khê có phủ nhận, thiên hạ cũng chẳng tin!

Sợ bị đẩy ra khỏi xe, Trần Lôi co rụt vào dưới ghế, ôm chặt lấy hai chân Cố Lan Khê, bắt đầu bắn ra như súng liên thanh:

“Tôi thừa nhận mình nóng vội chuyển hướng nên mới rơi vào hố lửa, có nạn hôm nay cũng là do tôi đáng đời. Nhưng tôi có tiền, tôi tự bỏ tiền vi phạm hợp đồng! Chỉ cần giữ được mảng thương mại, mỗi năm tôi có thể đóng vài ba bộ phim, ít nhất cũng kiếm cho em một cái ‘mục tiêu nhỏ’*!! Em có thể không thích tôi tính toán, nhưng chẳng lẽ lại từ chối tiền? Cái thân lười biếng của em cả năm chẳng chịu hoạt động, chị Mai chỉ quản lý mỗi mình em, em không thấy chị ấy rảnh phát điên sao? Studio nuôi từng ấy người, ai cũng đang chạy hết công suất à? Em ký với tôi đi! Ký đi!”

(*ý nói kiếm được một khoản lớn, gốc từ câu nói nổi tiếng “kiếm được mục tiêu nhỏ đầu tiên”)

Cố Lan Khê hít sâu một hơi, dứt khoát đóng sập cửa xe, bảo tài xế: “Đi!”

Trần Lôi lập tức mềm nhũn, nằm bẹp ra ghế, không chịu ngồi dậy.

Tỏ rõ thái độ: nếu Cố Lan Khê còn đuổi cô ta nữa, cô ta sẽ lập tức nhào qua ôm chân cho bằng được.

“Đại ca, đại ca, thần tài phù hộ, ký với chị đi, chắc chắn phát tài luôn á!”

Không thể không nói, để được ôm lấy cái “đùi vàng” to nhất trong vòng bạn bè, Trần Lôi đúng là liều hết mình, đến mức nói cả tiếng Quảng để nịnh Cố Lan Khê.

Có điều, phát âm của cô ta thì chẳng giống ai. Bất kỳ người nào đến từ khu vực Đại Vịnh (Quảng Đông, Hồng Kông, Ma Cao), nghe thấy cũng không nhịn được cười.

Cố Lan Khê suýt nữa thì bật cười, cố nhịn không nổi, đành tát nhẹ cô ta một phát: “Im miệng!”

Một kỳ nghỉ đang yên đang lành, lại bị kết thúc kiểu này, đúng là xui tận mạng!

Nhưng mà Trần Lôi nói không sai, nếu xử lý tốt chuyện này, mỗi năm có thể tăng thu nhập không ít.

Bỏ qua yếu tố tình cảm, nếu chỉ xem đây là một thương vụ đầu tư, thì Cố Lan Khê lập tức có thêm động lực dồi dào.

Kiếm tiền ấy mà, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu