Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 19: Vậy là em thật xấu xa rồi

Nói cho cùng, việc Cố Lan Khê bước chân vào giới giải trí cũng là một chuyện ngoài dự kiến.

Năm đó, Hầu Minh Quang đi xuống phía Nam tuyển diễn viên, muốn tìm một gương mặt mới biết đánh đấm vào vai nữ phụ — vừa nhìn thấy cô là ông chọn ngay.

Lúc đó, Cố Lan Khê đang yêu Lục Nam Đình, mà vì điều kiện hai người chênh lệch quá lớn, ngày càng lo âu, đến mức phải đi gặp bác sĩ tâm lý định kỳ mới giữ được sự ổn định cảm xúc.

Bác sĩ khuyên cô nên đi ra ngoài nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn để thay đổi trạng thái tâm lý.

Vì thế, dù chưa từng nghĩ mình sẽ theo nghề này, sau mấy ngày bị đạo diễn bám riết, cô vẫn đồng ý.

Về sau tiếp tục đóng phim, phần vì mẹ Lục Nam Đình đã kết nối giúp cô ký với ông chủ hiện tại — đãi ngộ tốt đến mức không thể chê, phần vì sau khi tốt nghiệp, đâu phải lúc nào cũng có dự án đầu tư hấp dẫn, rảnh rỗi mãi cũng không ổn.

Bộ phim đầu tiên thành công giúp cô có thêm tự tin, từ đó cô bắt đầu có hứng thú thật sự với diễn xuất.

Thế là cứ từng bộ, từng bộ một, cô tiếp tục đóng cho đến tận bây giờ.

Vì mang về cho công ty rất nhiều lợi nhuận nên dù cô không nhận quảng cáo, chẳng hoạt động gì, sống đời nhàn tản như tu hành, ông chủ vẫn đối xử với cô cực kỳ tốt, hễ có kịch bản hay là để cô chọn trước.

Bên ngoài đồn cô có “chống lưng”, còn có người tung tin cô được bao nuôi — mà cô chẳng buồn thanh minh.

Bởi vì ai có chút đầu óc đều không tin mấy lời đó.

Thế nên cuộc sống của cô, khác xa với mấy ngôi sao nữ khác.

Những chuyện này, Lục Nam Đình cũng biết sơ qua. Giờ nghe cô kể cụ thể, càng hiểu thêm nhiều điều.

“Rồi, em nói xong rồi. Giờ đến lượt anh kể về mình.”

Cố Lan Khê ăn no nên hơi buồn ngủ, rút chân lên ghế sofa, ôm cái gối ôm hình quả bí đỏ, cuộn mình trong tư thế siêu thư giãn.

Lục Nam Đình ngồi ngay bên cạnh, cúi đầu là có thể thấy hàng mi dài rủ xuống của cô.

“Vài năm nay anh bận lắm. Lúc mấy đứa bạn anh đang yêu đương, thì anh — người bị bạn gái đá — chỉ biết vùi đầu vào học và làm việc.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ồ, vậy là cô ấy thật xấu xa rồi.”

Không ngờ anh lại nhắc chuyện đó, Cố Lan Khê nghiêng đầu liếc anh, thấy anh đang cười dịu dàng nhìn mình.

Bên ngoài trời đã tối hẳn, ánh mắt hai người giao nhau — như thể có ngàn lời chưa nói. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Về quá khứ, về tương lai, và về hiện tại.

Thấy đèn dải hơi tối, khiến không khí giữa hai người mập mờ quá, tim cô đập thình thịch. Cô vội quay người bật cái đèn cây cạnh sofa.

Đèn cây thân bạc uốn cong, ba bóng đèn lụa trắng sữa xếp tầng như chuông hoa linh lan, dịu dàng mà đẹp mắt.
Website TruyenLau.com
Thấy cô tránh đi, Lục Nam Đình chỉ cười khẽ, đưa tay vuốt đầu cô.

Tóc đen dài mượt như lụa, mềm mại óng ánh dưới ánh đèn, khiến người ta không muốn rút tay lại.

Cố Lan Khê nhíu mày.

Chưa kịp cáu, Lục Nam Đình đã nhanh chóng rút tay về, vội nói:

“Cũng không hẳn là lỗi của cô ấy. Trách thì trách anh trước, không thể cho cô ấy cảm giác an toàn. Nếu hồi đó anh trưởng thành hơn chút thì tốt rồi.”

Lục Nam Đình luôn nghĩ, việc Cố Lan Khê từ bỏ là vì anh còn quá trẻ, cô cảm thấy yêu một người như vậy rất bất ổn, mà tương lai thì mờ mịt.

Ngày đó hai người chia tay tuy có vẻ êm đẹp, nhưng thực ra cả hai đều rất đau.

Suốt nửa năm sau khi chia tay, Lục Nam Đình vẫn thường đến trước ký túc xá của cô đứng ngẩn ngơ. Mỗi lần anh đến, là số lượng nữ sinh xuống lầu tăng vọt. Dù chỉ xuống mua gói mì cũng phải trang điểm kỹ lưỡng.

Sau đó cô đi đoàn phim, bắt đầu hành trình chữa lành, từ từ xây lại tâm lý, từng bước bước ra khỏi hố sâu của mình.

Không lâu sau, cô nghe tin Lục Nam Đình cũng vào showbiz, lại còn ký cùng công ty với cô.

Lúc đó, cô cũng từng xao động, nhưng vì anh chẳng hề chủ động gì, nên dần dần cô cũng bình tĩnh lại.

Giờ hai người gặp lại, lần đầu tiên nhắc chuyện xưa, Cố Lan Khê hơi ngại, cuối cùng vẫn dũng cảm nhận lỗi:

“Xin lỗi anh.”

Hồi đó chia tay, trong lòng cô luôn nghĩ — không phải do Lục Nam Đình sai, mà vì chính cô không đủ dũng cảm, không đủ vững vàng.

Với một cô gái có lòng tự trọng cao, điều đau đớn nhất chắc là — tuổi trẻ gặp được một chàng trai hoàn hảo đến từng milimet, yêu đến không thể dứt, để rồi nhận ra giữa hai người là một dải ngân hà vô hình.

Ngân hà đó, tên là khoảng cách giai cấp.

Khi ấy để giữ lấy mình, cô lựa chọn lùi lại một bước.

Giờ cô đã trưởng thành, đủ mạnh mẽ. Lục Nam Đình thì tình cảm vẫn vẹn nguyên.

Cô nghĩ, lần này… có lẽ cô có thể thử mạnh mẽ một lần?

“Ồ, vậy lỗi là ở ba em!”

Lục Nam Đình vừa nói, vừa nghịch một lọn tóc của cô, quấn quanh đầu ngón tay, giọng điệu thong thả.

“Liên quan gì tới ông ta? Từ nhỏ đến lớn có mấy lần gặp, chẳng bao giờ quan tâm gì đến em. Em chả bao giờ muốn dây dưa với ông ta cả.”

Cố Lan Khê chưa bao giờ thích nhắc đến người đàn ông đó, vừa nghe nhắc tới, liền cau mày.

Nghe nói mấy năm trước ông ta phá sản, Cố Lan Khê còn tự mua một cái bánh kem bốn tấc để ăn mừng, tâm trạng vui phải biết!

“Nếu ông ta mà chịu cố gắng một chút, có khi em với anh chẳng cần khổ sở yêu đương gì nữa, chỉ cần bắt tay liên hôn là xong chuyện rồi.”

Cố Lan Khê cố nhịn, nhưng rốt cuộc vẫn bật cười, mắt cong cong như trăng non.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Hóa ra, cái nuối tiếc không thể buông bỏ thuở thiếu thời, lại có thể được lý giải theo một cách nhẹ nhàng như thế.

Không cần tự trách, cũng không cần xin lỗi.

Anh khiến cô có thể đường hoàng đổ lỗi cho người khác.

Nếu người như anh có con gái, e là sẽ dạy hư mất thôi.

Dỗ người ta vui mà bất chấp lý lẽ như vậy, ai chịu cho nổi?

Lục Nam Đình thấy cô cười, lại tiếp lời:

“Chính là vì quá nghèo. Nếu em có quản gia, người ta giờ này hẳn đã bước ra nói: ‘Tiểu thư đã rất lâu không cười tươi như vậy rồi.’”

Cố Lan Khê lập tức phá lên cười.

Đôi khi cô nghi ngờ Lục Nam Đình có trong tay một chiếc “chìa khóa tàng hình” tên là ‘Cố Lan Khê! Mau cười lên cho anh!’ — chỉ cần vặn nhẹ một cái, là cô lập tức không nhịn nổi.

“Nếu có paparazzi chụp được bọn mình lúc riêng tư như thế này, đảm bảo hai đứa sụp đổ hình tượng trong vòng một nốt nhạc.”

Cố Lan Khê rất quan tâm đến cái nhìn của người ngoài, dù chưa bao giờ nói thẳng, nhưng lời bóng gió kiểu này thì lặp đi lặp lại nhiều lần rồi.

Lục Nam Đình không vạch trần, chỉ thuận theo cô mà đùa tiếp:

“Vậy thì em đừng cười nữa. Anh thì không sao, hết lòng dỗ vợ vui vẻ, ai mà chẳng hiểu cho anh. Chứ còn em, hình tượng ‘tiên nữ’ của em mà sụp thì toi!”

Cố Lan Khê cười đến đau cả bụng, phải nhờ Lục Nam Đình kéo lại mới không lăn luôn xuống đất.

Cô thật sự đã rất lâu rồi chưa cười vui vẻ thế này, nhất thời thấy hơi ngượng, liền quay lưng lại, giả vờ ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Thư phòng đối diện với sân trong, phong cảnh trong khu rất đẹp, khoảng cách giữa các tòa nhà cũng xa, tầm nhìn rộng mở. Mắt cô tinh, nên lờ mờ còn thấy được mấy đứa nhỏ đang chạy chơi trên ban công vòng đối diện.

Lục Nam Đình quay ra rót cho cô một ly nước ấm.

“Em đừng cười nữa, anh mải nhìn em cười đến quên cả việc chính rồi đây, haiz~”

Cố Lan Khê cố nén cười, nói:

protected text

Mà hôn quân thì chẳng bao giờ có kết cục tốt cả.

Lục Nam Đình không nói gì, chỉ nhìn cô.

Lông mi ướt rượt, má ửng hồng, hai tay ôm ly thủy tinh, quay đầu lại nhìn anh — trắng trắng mềm mềm, thật sự ngoan đến mức muốn ôm chặt không buông!

Lục Nam Đình lập tức rút điện thoại ra chụp lia lịa.

“Rồi, giữ nguyên nụ cười này! Tay đừng che mặt! Ít ra cũng phải thấy được cằm chứ! Đúng rồi! Nhìn anh đi! Mắt trừng lên tí nào! Biểu cảm hung dữ lên chút nữa! Tuyệt vời! Chụp thêm tấm nữa nào!”

Vừa chụp, vừa liên tục chỉ đạo.

Cố Lan Khê vừa che mặt vừa mắng:

“Không được chụp ảnh xấu của em!”

“Lại đây coi này, tấm nào xấu anh xóa liền, tấm nào đẹp thì gửi cho em.”

“Không thèm coi! Mà anh mà tung ra lung tung là chết với em luôn đó!”

“Vợ anh cơ mà, sao lại để người khác hưởng ké được? Nói câu đó ngốc quá rồi nha!”

Cố Lan Khê phải hít sâu mấy lần để bình tĩnh lại, rồi dứt khoát quay đầu đi không thèm để ý anh nữa.

Lục Nam Đình vốn định dụ cô xem ảnh, nhưng đáng tiếc không hiệu nghiệm.

Haiz, mấy bức selfie đẹp long trời lở đất của anh coi như công cốc rồi.

Cố Lan Khê ôm ly, nhấp từng ngụm nước nhỏ. Uống xong mới đặt ly xuống.

“Thôi nói chuyện chính đi! Không nhìn đồng hồ hả? Cả ngày chạy ngoài đường, không mệt sao?”

“Để anh xem… 9 giờ 52?”

Cố Lan Khê cũng sửng sốt:

“Sắp 10 giờ rồi á?”

Cảm giác mới ăn cơm xong chưa được bao lâu mà?

Đúng là… “mỹ sắc hại người”.



Tác giả tự nhận xét:

Hai bạn trẻ này mỗi ngày cứ ngọt ngào kiểu đó đấy.

Thiếu gia nhà mình thuộc dạng “thả thính có trình”, nói câu nào cũng dính; còn cô em họ Cố thì “trong lạnh ngoài nóng”, trong lòng thì ngọt chết đi được mà ngoài mặt thì chẳng bao giờ nói ra.

Từng chi tiết đều ngọt, không khí cũng ngọt, từ đầu đến cuối ngọt muốn sâu răng.

Lần đầu viết thể loại này mà thấy cuốn quá chừng!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu