Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 286: Quá Khứ

Cố Lan Khê vừa tròn 14 tuổi thì ra Bắc học, tám năm qua cô hiếm khi quay về.

Phần lớn người nhà họ Chương vẫn còn nhớ đến cô bé năm nào thích bám lấy người ta, thấy nhà ai có đám cưới hay đám ma liền tranh thủ đến ăn chực, còn tranh thủ xin bao lì xì.

Hồi đó, nơi cô đến nhiều nhất chính là mấy nhà hàng của nhà họ Chương.

Các nơi khác thấy phiền thì đuổi đi, chỉ có người nhà họ Chương là mềm lòng, lúc nào cũng đối xử tử tế, sẵn sàng cho cô bé tội nghiệp ấy một con đường sống.

Thật lòng mà nói, hôm nay thấy cô xuất hiện cùng cây kèn suona, người nhà họ Chương cảm giác như được trở về quá khứ.

Khi ấy cũng thế.

Cô bé xinh xắn, mỗi dịp hỷ sự đều chải chuốt gọn gàng tới tặng lời chúc. Đa phần chủ nhà sẽ lì xì cho cô ít nhiều rồi mời ở lại ăn tiệc.

Trên mạng luôn có người thích xoi mói, chê cô hồi đó “mặt dày”, so sánh với mấy người đi múa lân gõ trống dịp Tết, ép người ta phải lì xì, có chút ý tứ “cưỡng ép thiện ý”.

Không ngờ chính cô lại rất thoải mái với quá khứ ấy, chẳng coi đó là vết nhơ gì cả.

Nhìn sự hào hứng của cô hôm nay, có khi còn thấy vui vì được “trở lại nghề cũ” cũng nên.

Mà hôm nay cô cũng đã mừng cưới – dù chỉ là 66 tệ, nhưng đó là toàn bộ số tiền còn lại của hai vợ chồng khi ấy.

Chờ sau này nhà cô dâu xem chương trình, chắc chắn cũng chẳng trách cô “kẹo kéo” đâu.

Mấy em họ bên phía Lục Nam Đình còn nhỏ, ấn tượng về Cố Lan Khê phần lớn là hình ảnh “nữ minh tinh học bá rạng rỡ”, nên vô cùng ngưỡng mộ.

Còn các anh chị họ lớn hơn, nhắc tới cô thì nhớ nhất là hình ảnh dẫn người đi thu tiền thuê nhà.

Đặc biệt là anh họ bên cậu cả, ngày xưa nhà ở ngay đối diện con phố Cố Lan Khê thường tới thu tiền, đứng từ ban công là thấy được. Nhắc đến chuyện cũ, anh hăng lắm, còn lục lại ảnh từ blog QQ hồi xưa.

“Nhìn khí chất kìa, có khác gì đại ca xã hội đen không?”

Hồi ấy chưa có điện thoại màn hình to như bây giờ, nhưng nhà họ Chương có điều kiện, anh họ có cả máy ảnh, chụp rõ nét luôn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đám nhỏ vây quanh anh họ coi ảnh cũ của Cố Lan Khê, đến Lục Nam Đình cũng không kìm được chạy tới hóng, xem xong còn đòi anh gửi qua cho mình.

Vợ mình hồi nhỏ cũng là “người nổi tiếng” ở khu này nha~

Cả đám ríu rít, Cố Lan Khê nghe đến đỏ mặt, không nhịn được lấy tay che mặt, nhưng rồi vẫn không cưỡng nổi tò mò, cũng chen vào coi.

Anh họ nói không sai, hồi đó cô đúng là có khí chất “chị đại”. TruyenLau

Nhìn như cắt ra từ cảnh phim Hồng Kông xưa – toát lên thần thái kiểu “không phục thì chiến!”.

Chương Nhược Lan đang nói chuyện với mấy bậc trưởng bối, nghe đám nhỏ réo rắt khen “Chị Khê cool quá! Chất quá!”, cũng tò mò chạy tới xem.

Xem xong cười không dứt, còn giơ ngón cái khen ngợi.

Vài tấm ảnh cũ lập tức bị cả nhà truyền tay nhau xem.

Ông bà ngoại tuổi đã cao, cũng không chịu bỏ lỡ, nhất quyết đeo kính lão xem cho rõ ràng. TruyenLau

Rồi như thể bật công tắc ký ức, mọi người đua nhau lục tìm ảnh cũ của mình, cố nhớ lại từng khoảnh khắc có mặt Cố Lan Khê.

Cơm nước xong xuôi, ai nấy đều vui vẻ, lũ trẻ chạy nhảy khắp tầng trên tầng dưới, còn người lớn và thanh niên thì tụ tập quanh Cố Lan Khê, tán chuyện sôi nổi.

Không phải Lục Nam Đình hết hot, chỉ là họ quá quen với anh rồi, chuyện gì cũng biết hết, có “người mới” như Cố Lan Khê thì tự nhiên anh thành “người cũ”, kém hấp dẫn hơn hẳn.

Cố Lan Khê chẳng để tâm mấy chuyện ấy, thấy mọi người vui, cô cũng chia sẻ vài chuyện vui hồi bé với mấy bậc lớn tuổi.

Cô không có rào cản ngôn ngữ, lại khéo nói chuyện, khiến ai cũng thích nói chuyện với cô.

Nói tới nói lui, Chương Nhược Lan bất chợt nhớ ra chuyện gì đó, liền hỏi cô:

“Có biết không? Có dạo, thằng Đình về nhà lục ảnh mấy ngày liền, tìm được tấm chụp hồi hai đứa tầm ba bốn tuổi đó.”

“Cái lần nó rớt xuống cống bị chụp lại hả?”

“Đúng rồi, haha~ Mà con đoán xem, nó làm gì sau khi xem ảnh?”

Gần đây Cố Lan Khê toàn ở đoàn phim, ít khi về nhà. Mấy chuyện Lục Nam Đình không kể, cô thật sự không biết.

“Xé ảnh luôn rồi?”

Với Lục Nam Đình thì đó đúng là black history mà!

“Không~ Nghe Tiểu Tiêu nói, dạo đó quay xong về là nó ngồi tết tóc. Còn mua mấy cái đầu mô hình tóc ấy!”

Nghĩ lại hôm đó, Cố Lan Khê chỉ nhớ Lục Nam Đình rơi xuống mương, bị nước dơ văng đầy mặt mũi.

Còn bản thân cô trông ra sao, thật sự chẳng nhớ.

Nhưng cô hôm đó vừa đánh nhau xong, chắc trông cũng chẳng khá khẩm gì.

“Có phải con nhìn thảm quá nên làm nó chấn động?”

“Ảnh bị nó lấy đi rồi, mẹ cũng không được xem đâu!”

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Cố Lan Khê bèn gọi Lục Nam Đình lại.

Lúc đó anh đang chơi game với mấy anh em họ, không biết chạy lạc đến đâu, bị anh họ chửi cho một trận.

Nghe vợ gọi, Lục Nam Đình lập tức bỏ game, vui như được đại xá.

“Ảnh ở nhà rồi…”

Thấy anh định giấu, Cố Lan Khê đưa tay ra: “Đưa điện thoại đây.”

Thấy cô thật sự muốn xem, Lục Nam Đình đành mở album, tìm tấm đã chụp lại, rồi đưa cho cô xem.

Bất ngờ là – trong ảnh, Cố Lan Khê không hề thảm hại như tưởng tượng, ngược lại là… rất đáng yêu. Hoặc phải nói, vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Vừa đánh nhau xong, quần dính đầy đất, mặt hơi sưng, đôi mắt đen láy long lanh, lông mi dài vút, tóc rối bù, buộc hai chỏm, một cao một thấp – bên thấp còn gần bung ra.

protected text

Khi buổi tiệc gia đình kết thúc, đã hơn mười giờ tối. Vì mọi người đều sống gần đó, nên chẳng ai vội về.

Chương Nhược Lan có một căn nhà hồi môn ở khu này, nhưng vì hiếm khi về quê, bà muốn về ở với ba mẹ nên để hai vợ chồng tự ở.

Căn nhà đó nằm gần nhà hàng tổng Chương gia, Lục Nam Đình từng ở đó nhiều lần, chẳng cần ai dẫn đường.

Tối nay ăn hơi no, nên hai người muốn đi bộ cho tiêu.

Một vệ sĩ được trợ lý của Chương Nhược Lan dẫn đi trước, chuyển hành lý đến đó. Hai vệ sĩ khác thì đi cùng họ.

Hai người xuống lầu, đeo khẩu trang và đội mũ, tay trong tay dạo phố.

Đi qua hai con phố, Cố Lan Khê bất ngờ chỉ vào một con hẻm bên cạnh, nói với anh:

“Hồi nhỏ, em lớn lên ở tòa nhà đằng kia kìa.”

Mấy căn nhà nhỏ vây quanh thành hình vòng cung, giữa sân có một sân chung nhỏ.

Mẹ cô ngày xưa thích ngồi giữa sân gội đầu.

Đi vào cửa chính, hành lang tối om, đèn hỏng mãi không ai sửa.

Những căn nhà này rất cũ rồi, thiết kế lại không hợp lý, ánh sáng kém, diện tích cũng không rộng, sống trong đó đâu thể so với mấy căn hộ cao cấp bây giờ – vì vậy phần lớn hàng xóm đã chuyển đi cả.

Giờ vẫn chưa khuya, nhưng khi ngẩng đầu lên, hai người nhận ra… nguyên tòa nhà chỉ có duy nhất một hộ còn bật đèn.

“Hồi đó em bị đuổi ra khỏi nhà, cũng là ở đây, em trải mấy tấm ván gỗ nằm ngủ.”

Cố Lan Khê chỉ dẫn đơn giản, rồi nhanh chóng rời đi.

Ra khỏi con hẻm, cô không ngoái đầu lại.

“Nhà mua căn đó… cũng họ Cố.”

Dường như cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Lục Nam Đình chỉ nắm chặt tay cô, im lặng đi bên cạnh trong màn đêm.

“Vậy… đêm đó, tại sao em lại một mình ra bờ hồ?”

Câu hỏi này anh đã giữ trong lòng hai ngày, cuối cùng cũng hỏi ra.

“Hồi đó em thật sự cảm thấy không thể sống tiếp, tâm trạng sụp đổ, muốn buông xuôi. Nhưng giờ em rất biết ơn – vì lúc đó em đủ dũng cảm.”

Lục Nam Đình im lặng rất lâu.

Mãi đến khi hai người quay lại con đường lớn, anh mới lên tiếng, giọng nói chất chứa nỗi lòng:

“Cố Lan Khê, em nhất định phải sống tốt… cứ đi sau anh.”

Đáng lý hôm nay là một ngày vui, nhưng chỉ chạm vào một góc nhỏ tuổi thơ Cố Lan Khê, Lục Nam Đình đã cảm thấy đau lòng đến mức như muốn khóc.

“Đừng buồn thế chứ, em vượt qua từ lâu rồi, giờ em thật sự không để tâm nữa.”

Thấy anh vẫn chưa vui lên, Cố Lan Khê suy nghĩ rồi bật chế độ “ác quỷ”: “Hay để em kể cho anh nghe chuyện gì đó… kích thích tinh thần chút?”

Biết rõ cô chuẩn bị chơi xấu, nhưng Lục Nam Đình nào có lòng dạ từ chối.

“Chuyện gì vậy?”

“Hồi tiểu học, em đã có người viết thư tình cho rồi đó. Nội dung thư, tới giờ em vẫn nhớ rõ rành rành~”

“Thư tình? Ai viết?! Viết gì?!”

Chớp mắt một cái, tâm trí Lục Nam Đình đã bay sạch sành sanh, chẳng còn buồn gì nữa – anh gần như nhảy dựng lên luôn rồi!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu