Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 329: Dạo chơi đêm

Vừa ăn tối xong, trời còn sớm, trong khu vẫn còn khá náo nhiệt. Nhưng do đang mùa lạnh, công viên gần đó đã vắng tanh.

Hai người liền lấy ván trượt, lái xe tới đó.

Phải nói, hồi xưa lúc theo đuổi vợ, Lục Nam Đình thật sự rất có tâm. Anh đã cùng Cố Lan Khê tạo nên sở thích chung, hai người cùng chơi thì lúc nào cũng vui hơn chơi một mình.

Công viên này gần biệt thự cũ, ngày trước họ hay tới, nên dù đèn đường có mờ, cũng chẳng cản được hai người tìm đúng chỗ quen thuộc.

“Ba năm trước, mấy cây diên vĩ bị dọn hết, thay bằng hoa tulip. Có người phàn nàn tulip có độc, sợ trẻ con lỡ ăn phải sẽ nguy hiểm, nên năm ngoái lại đổi thành mẫu đơn. Mẫu đơn là loài hoa sống lâu năm, chắc trong thời gian ngắn sẽ không thay nữa đâu. Mùa xuân năm sau, em có thể mặc váy hồng tới đây quay video đấy.”

Cố Lan Khê từng quay một clip trượt ván tại cái dốc nhỏ này.

Đến nơi, Lục Nam Đình nhớ lại chuyện cũ, không khỏi nghĩ đến hai hàng diên vĩ khi xưa nở rộ rực rỡ.

Cô trượt ván lướt ngang qua, tà váy và tóc bay lả lướt, cảm giác như hoa nở khắp đường đi, đẹp đến nao lòng.

“Anh sao nhớ kỹ vậy?”

“Anh năm nào cũng tới, nghĩ biết đâu lại tình cờ gặp em.”

“Anh biết em ở đâu, cũng đâu phải ít gặp, cần gì phải tới đây chờ tình cờ?”

“Không giống nhau. Gặp em ở nơi hai đứa từng hay đến, chứng tỏ em cũng đang nhớ lại chuyện xưa. Như vậy, anh sẽ rất vui.”

Cố Lan Khê không đáp, chỉ cúi đầu, lướt ván một đoạn rồi dừng lại, đưa tay ra cho anh nắm.

“Nhiều người nói em tính chậm, nói chuyện chậm, cả tình cảm cũng nóng lên chậm. Nhưng thực ra không phải, em cũng có thể rất nhanh.”

Lục Nam Đình nắm tay cô, đứng yên, nhướng mày: “Ồ?”

“Sau lưng có chó đuổi, hoặc… phía trước có anh chờ.”

Trong những ngày hai người chia xa, ngày nào Cố Lan Khê cũng nghĩ làm sao để bản thân trở nên tốt hơn, để đủ dũng khí đối diện với khoảng cách quá lớn giữa cô và Lục Nam Đình.

Giờ thì cô đã làm được rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bằng tốc độ nhanh nhất trong cả cuộc đời này.

Trời mùa đông tối rất nhanh, nay trời quang, lạnh khô, lạnh buốt.

Ánh đèn đường mờ vàng chiếu lên Cố Lan Khê, mái tóc nhỏ tơ tơ như lông tơ mọc mới, nhìn cô chẳng khác nào một chú chim nhỏ đáng yêu, khiến lòng người ấm áp lạ thường.
TruyenLau.com
“Cảm ơn anh, vì em mà đã cố gắng đến vậy.”

Lục Nam Đình cười rạng rỡ, mắt ánh lên vẻ dịu dàng khôn xiết.

Nhiều người nghĩ, hai người họ có thể quay về bên nhau, là nhờ anh vẫn luôn kiên trì, đứng nguyên tại chỗ đợi Cố Lan Khê. Website TruyenLau.com

Thật ra không phải vậy.

“Những ngày đã qua, anh đều thấy em đang dốc sức chạy về phía anh, với tốc độ ánh sáng!”

Nói xong, anh lấy từ túi ra một chiếc khẩu trang, ra hiệu cho cô lại gần chút.

Trời lạnh, cả hai đều mặc áo phao dài, một đen một trắng, tay đeo găng giữ ấm. Nhưng gió thổi cái là mũi đỏ ửng cả lên.

Cố Lan Khê nhảy khỏi ván, bước đến trước mặt anh, ngẩng đầu để anh đeo khẩu trang cho mình.

Lục Nam Đình đeo xong, không kiềm được mà hôn nhẹ lên trán cô.

“Đi thôi, mình chầm chậm trượt một vòng. Nói trước, không được làm mấy trò nguy hiểm.”

“Dạ.”

Cố Lan Khê ngoan ngoãn để anh dắt, bước lên ván trượt trở lại.

Hai người như hai chiếc lá mỏng, lướt nhẹ theo con dốc thoai thoải.

Mùa đông công viên tiêu điều, cây lớn trơ trụi cành, bụi cây cũng trụi lá, chỉ còn thông và tùng là vẫn xanh.

“Anh nhìn kìa, cây liễu trông như tóc ma nữ ấy?”

Cố Lan Khê bất chợt buông một câu, Lục Nam Đình miệng thì bảo không sợ, tay lại bóp chặt tay cô đến đau.

“Cố Mãn Mãn, em tối nay là cố tình dọa anh đúng không!”

Cố Lan Khê cười khúc khích.

“Lại đây, anh ôm em trượt thì không sợ nữa.”

Lục Nam Đình bế ván trượt của cô bằng một tay, đứng lên ván của mình, ra hiệu cho cô leo lên.

Chờ Cố Lan Khê lên xong, anh vòng tay ôm cô, từ từ lướt đi.

Ván trượt lắc lư, hai người cũng lắc lư theo.

Không khí mờ ám cứ thế dần dần lan tỏa…

Bất ngờ, Lục Nam Đình nghe cô đang nằm trong lòng mình buông một câu phá mood.

Lục Nam Đình khựng lại một chút, phản ứng kịp thì phá lên cười: “Em nghiện chơi mấy trò chơi chữ vậy luôn à?”

“Không chơi cái đó thì chơi Titanic, em đứng trước, anh đứng sau, em dang tay ra, anh nói ‘you jump, I jump’, em nói ‘nonono’, anh tự nhảy đi, em còn nhiều tiền chưa xài hết.”

Lục Nam Đình cười muốn ngất, cười đến không biết vì cái gì, chỉ thấy buồn cười thôi.

“Ê, không có em, ai còn chịu khó dỗ anh cười như thế này chứ?”

Anh vừa dứt lời, cô lại chọc thêm khiến anh cười nữa.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Anh à, cười dễ quá trời.”

Lục Nam Đình ôm cô, khẽ hát:

“Gió Nam trôi đi~

Xin hãy nói với Cố Lan Khê

Anh không phải cười dễ đâu nha…”

Cố Lan Khê nghiêm túc chỉnh anh: “Miền mình thuộc khí hậu gió mùa ôn đới, mùa đông bị ảnh hưởng bởi áp cao lạnh Mông Cổ – Siberi, không khí lạnh thường xuyên tràn về phía Nam, tạo thành gió Tây Bắc lạnh và khô, nên anh hát sai rồi.”

“Ây da, đừng để ý tiểu tiết, đổi thành Tây Bắc thì còn gì lãng mạn nữa?”

“Anh có thể đổi thành rock, kiểu như: Gió Tây Bắc ơi! Người đàn bà vô tình này! Thổi vào tim tôi như trăm mũi kim đâm! A dà dà dà hê!”

Thấy cô khàn giọng hát bậy, lệch cả tông, Lục Nam Đình cười đến chảy nước mắt!

“Nhà ai rock kiểu vậy trời? Không còn ‘rock’, chỉ còn mỗi ‘đập’ thôi.”

Xuống dốc xong, đường phía trước dần bằng phẳng, Cố Lan Khê lấy lại ván trượt của mình, giẫm lên, chân đẩy một cái, tay khoanh sau lưng, lặng lẽ trượt về phía trước.

“Em giận à?”

“Anh đang cười nhạo em.”

Cố Lan Khê khoanh tay sau lưng, khom người tăng tốc, tóc xõa bị gió hất tung bay, như thể mang theo cả ngọn lửa giận bừng bừng.

Lục Nam Đình vội đuổi theo: “Tình yêu có thể làm mờ mắt anh, nhưng không bịt được tai anh đâu, thật sự không phải anh cố ý mà!”

“Nói xin lỗi em!”

“Xin lỗi xin lỗi!”

“Thôi được, tạm tha cho anh.”

Hai người vừa trò chuyện linh tinh, vừa rời khỏi công viên, lên xe, mở bình nước uống một ngụm nước ấm. Cố Lan Khê liếc nhìn điện thoại, xoa tay, tháo găng ra, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Không biết chương trình chiếu xong chưa nữa…”

Bình thường cô không hay xem mấy thứ này, nên cũng không biết phát sóng đến mấy giờ.

Lục Nam Đình nhìn đồng hồ, chắc chắn đáp: “Chiếu xong rồi.”

Thấy cô có vẻ bồn chồn, anh không nhịn được cười: “Mình đâu có làm gì kỳ quặc đâu, bình thường sao thì lên show vẫn vậy thôi. Sao em lại thẹn thùng thế?”

Bình thường hai người cũng không ít lần phát “cẩu lương” trước mặt người nhà, tự nhiên lắm! Sao giờ lại thành ra ngại ngùng?

“Hồi đó cãi nhau to mà…”

Lại còn nhắc tới một người trong giới từng âm thầm ly gián hai người.

Cố Lan Khê vò đầu: “Sau này em không bao giờ tham gia show nữa! Đều do anh kích em, em bốc đồng, buột miệng, cái gì cũng nói tuốt!”

Bình thường nói chuyện với người khác, cô luôn suy nghĩ kỹ càng, cư xử khéo léo, đâu ra đấy.

Gặp Lục Nam Đình, là y như rằng tức đến nhảy dựng, nói chuyện cũng nhanh hơn hẳn!

“Muốn biết dân mạng nói gì thì cứ mạnh dạn mở điện thoại xem đi. Không dám xem thì chờ anh xem rồi kể cho em nghe cũng được… Trời! Cái đoạn này sao cũng bị cắt lên? Không phải lúc đó nói là không có ai quay sao?!”

Lục Nam Đình mở Weibo định hóng tin xem dư luận sao rồi để còn tìm cách dỗ vợ về nhà, ai ngờ vừa mở app, trang đầu đã đập vào mắt đoạn Cố Lan Khê nhặt viên đá, nhẹ nhàng đánh rơi một đóa hoa dị mộc miên đẹp mê, rồi đội lên đầu anh.

Sau đó, anh bật cười với cô—người còn rực rỡ hơn cả hoa!

“…Sau này anh cũng không muốn lên show nữa…”

Lục Nam Đình hít sâu một hơi.

“Em nói xem, giờ mình đi bóp chết đạo diễn Vương còn kịp không?”

Cố Lan Khê cũng thấy đoạn đó, bật cười.

“Anh đừng đi, em quyết định rồi—cho ông ấy chết theo cách tàn nhẫn nhất thế giới!”

“Cách gì?”

“Già chết!”

“Xùy!”

Lục Nam Đình trợn trắng mắt siêu to.

“Xong rồi, danh tiếng cả đời của anh, bị em hủy sạch. Anh giờ cũng không muốn về nhà luôn.”

“Người tinh mắt ai chả biết, anh chỉ đang cố dỗ em vui thôi. Được rồi, thắt dây an toàn đi, về nhà thôi!”

Hóa ra lúc làm chuyện xấu hổ mà có người cùng mình… thì cũng dễ chấp nhận hơn nhiều.

Đang nghĩ thế, chợt nghe Lục Nam Đình nói bằng giọng nhẹ nhõm lắm:

“May quá, mấy ngày tới anh phải vào phòng thu, không cần lộ mặt.”

Cố Lan Khê liếc qua, giọng nhàn nhạt: “Em thì phải đi làm ở công ty, tuyệt vời thật đấy!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu