Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 416: Hôn lễ (Phần Một)

Đường vào sơn trang không rộng, thỉnh thoảng còn có vài bậc thang. Trời đông giá rét, sương tuyết phủ kín lối đi, nếu làm lễ rình rang quá thì dễ gây tắc nghẽn, lỡ có xô đẩy chen chúc còn dễ xảy ra tai nạn. Hơn nữa, thời nay người ta chuộng sự bình đẳng, mà cả hai nhà đều là danh môn vọng tộc, thân phận nhạy cảm, chỉ cần sơ suất một chút bị dính cái tiếng “đặc quyền”, là thế nào cũng bị kéo lên hot search rồi bị chửi sml. Vậy nên tới khâu “rước dâu”, lễ cưới của hai người họ đã khác với truyền thống rất nhiều.

Từ Trầm Lưu Các đến lễ đường, Cố Lan Khê không ngồi kiệu hoa mà chọn cưỡi ngựa, sóng vai cùng Lục Nam Đình.

Con tuấn mã màu đen tuyền của cô là giống Hannover thuần chủng, đi cùng con ngựa trắng của Lục Nam Đình. Cả hai đều được chuyển từ trang trại tư nhân của Lục Nam Nghị ở vùng ngoại ô phía đông đến trường đua lớn của khu vực để làm quen sân bãi từ sớm. Cố Lan Khê từng ghé thăm hai lần, ngựa khỏe mạnh, thần sắc rất tốt.

Đến ngày thành thân, từ sáng sớm người ta đã dắt chúng đến, lông bóng mượt, ngoan ngoãn nghe lời.

Cố Lan Khê không có anh trai ruột, cũng không nhờ anh họ cõng mình ra ngoài. Lục Nam Đình cưỡi ngựa đến trước cửa, dàn phù dâu tượng trưng chắn cửa một lúc, thấy giờ lành đã đến, liền nhận bao lì xì rồi mở cửa ngay.

Cố Lan Khê cứ thế bước ra.

Cô giơ tay ra hiệu, người hầu lập tức dắt con ngựa đen tới trước mặt.

Cô nhún người lên ngựa, nhẹ vung dây cương, quay sang cười tươi với Lục Nam Đình: “Đi thôi!”

Đầu đội phượng quan rực rỡ, thân khoác hồng bào thêu phượng, tóc cài đầy châu báu, không che khăn voan, không cầm quạt che mặt. Cố Lan Khê ngồi thẳng lưng trên lưng ngựa, phong thái ung dung, cúi đầu dùng ánh mắt thúc giục Lục Nam Đình.

Không một chút e lệ yếu đuối, chỉ có dịu dàng tận xương và kiên định không gì lay chuyển.

Lục Nam Đình ngẩng đầu nhìn cô, thực sự là ngẩn ngơ.

Trời hôm đó nắng đẹp, bầu trời xanh ngắt. Sơn trang được trang trí bằng đủ loại hoa chịu lạnh, chẳng hề mang nét tiêu điều thường thấy của mùa đông.

Thác băng bắt đầu tan nhẹ, từng giọt nước tí tách rơi xuống.

Người anh yêu đều đang ở đây.

Trong mắt chỉ toàn là sắc đỏ hân hoan và nhộn nhịp.

Lục Nam Đình cảm thấy cả trái tim mình như được lấp đầy.

Chợt anh nhớ lại hôm thu nọ, hai người cùng cuộn tròn trên sofa trong thư phòng, giở một quyển thi tập ra xem.

Cố Lan Khê nhỏ giọng nói với anh: “Em thích nhất bài này, 《Gửi Cây Sồi》. Em nếu yêu anh – tuyệt đối không như hoa đăng ký sinh leo lên cành cao của anh để phô trương… Em muốn là một cây gạo đứng cạnh anh, cùng anh làm nên dáng hình của rừng. Rễ đan chặt dưới đất, lá chạm nhau trên mây…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhà có rất nhiều cửa sổ đẹp. Tùy theo từng mùa, mỗi khung cửa lại nhìn ra một khung cảnh khác nhau.

Bình thường đọc sách anh chẳng có mấy kiên nhẫn, nhưng chỉ cần ôm Cố Lan Khê trong lòng thì sẽ chẳng buồn nghịch điện thoại hay làm việc khác.

Cô đọc thơ khe khẽ, anh thì nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khung cửa sổ hình vòm lớn trong thư phòng, nhìn nghiêng là thấy ngay một cây tùng.

Hồi mới dọn vào, cây tùng đầy quả, trông như trứng chim xanh lục. Đến mùa thu, chúng nổ bung, rơi đầy đất là hạt thông, còn lại ở trên là phần trục, nom như đóa hoa hồng bằng gỗ.
TruyenLau.com
Có lần rảnh rỗi, hai người xuống nhặt một đống quả thông, lấy keo dán lên cành khô, cắm vào bình.

Cố Lan Khê làm rất hăng, xong rồi lại chê mùi keo khó chịu, đem để trên bậu cửa sổ. Hôm sau, một con sóc tò mò chạy tới ngó nghiêng, vô tình làm rơi cả bình xuống dưới lầu.

Cái bình đó tận ba nghìn sáu trăm tệ, vì nó mà Cố Lan Khê càm ràm suốt cả tuần…

Lục Nam Đình nhìn cô cười kiểu si tình lộ liễu, xung quanh biết hai người đã cả tuần chưa gặp mặt, liền đồng loạt la ó trêu ghẹo.

Anh tỉnh lại, mặt không đỏ tim không đập, ngầu lòi nhảy lên ngựa trắng, cưỡi đến bên Cố Lan Khê. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cúi người vươn tay, chạm nhẹ vào chiếc cánh nhỏ trên phượng quan của cô, bật cười thành tiếng.

Chiếc phượng quan kia làm hoàn toàn bằng vàng thật, nạm ngọc trai, ngọc bích, hồng ngọc lục bảo, dưới nắng sáng lấp lánh.

Người ngoài chỉ thấy đẹp, chỉ có Cố Lan Khê biết nó nặng thế nào.

Thấy anh nghịch ngợm, cô liếc anh một cái, nụ cười trên môi vẫn dịu dàng. Rồi cô chủ động nắm tay anh, sau đó vung nhẹ dây cương, dẫn đầu đi trước.

Hai người cưỡi ngựa thong thả, đi quanh sơn trang hai vòng, khiến không ít người tò mò chạy theo xem.

Đợi đến đúng giờ, họ mới tiến về lễ đường.

Cố Lan Khê với người cha ruột Cố Vĩ Hào đã đoạn tuyệt, tất nhiên sẽ không làm theo kiểu lễ cưới phương Tây là để cha dắt tay bước lên lễ đài.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Trong đại lễ đường, bạn bè trong dàn nhạc dân tộc bắt đầu tấu khúc nhạc hôn lễ.

Nam MC là Ảnh đế vừa hợp tác gần đây – Chu Tư Niên, đứng trên sân khấu bắt đầu lời dẫn:

“Trời đất hữu tình, loan phượng xứng đôi. Hôm nay ngày tốt năm Giáp Thìn, tháng Bính Dần, ngày Kỷ Hợi, lưỡng họ kết thân, lễ nghi đầy đủ. Tại hạ thay mặt quý khách bốn phương, xin trân trọng mời chư vị an tọa, cùng chứng kiến—”

Dưới khán đài vỗ tay vang dội, nghe đến câu “Xin mời tân nhân nhập đường!”, Cố Lan Khê nhận lấy cây quạt do bà bác đưa cho, nhìn Lục Nam Đình một cái, rồi hai người cùng sánh bước, song hành bước lên thảm đỏ.

“Xa nghe tiếng ngọc rung, gần thấy y phục rực rỡ. Tân lang vận long bào dệt vàng, bước đi như núi vững chãi; tân nương khoác hồng bào thêu phượng, dung nhan đoan trang, khí chất bất phàm.”

Nữ MC là Lý Tư Giai, MC chủ lực của đài Lam Mai, người được đánh giá rất cao trong giới.

Cả hai bước đi chậm rãi, đuôi mắt lướt qua là thấy những ánh mắt thân tình chan chứa chúc phúc từ hai bên thảm đỏ.

Thợ quay phim, thợ chụp ảnh đều làm việc đâu vào đấy.

Tuy trình tự giống y như đi thảm đỏ bao lần trước, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.

Hai người bước lên sân khấu, Chu Tư Niên phất tay áo, giọng dõng dạc: “Mời tân nhân hành lễ bỏ quạt—”

Theo như kịch bản tập trước đó, Lục Nam Đình xoay người đối diện cô, cúi người chắp tay:

“Từ nay sớm tối, nguyện bên nhau trọn đời. Nương tử, xin nàng hãy chiếu cố ta suốt quãng đời còn lại.”

Nói xong câu ấy, Lục Nam Đình mới nhẹ nhàng gạt quạt sang một bên.

Cái điệu nghiêm túc mang chút văn vẻ đó, khiến Cố Lan Khê nhìn mà suýt bật cười – rồi đúng là cô đã cười thật.

Cô lặng lẽ đứng đó, không nói lời nào. Đợi quạt được hạ xuống, cô ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ với Lục Nam Đình.

Tươi tắn, rực rỡ, trên người như toát ra ánh sáng, ngập tràn hạnh phúc.

Khách mời ngồi dưới sân khấu, trên màn hình lớn là cận cảnh gương mặt hai người.

Rõ ràng cô chẳng nói gì, nhưng bầu không khí trong hội trường lại nóng bừng lên chỉ trong chớp mắt.

Mọi người đồng loạt vỗ tay.

“Vợ chồng son, trăm năm bên nhau.” Bọn họ còn trẻ, kết hôn sớm, nhưng duyên phận thật chẳng hề cạn.

Một mối lương duyên trời định, ai nhìn vào cũng đều cảm động.

Để tránh phá hỏng không khí trang nghiêm, trên sân khấu không ai dùng micro, kể cả MC cũng chỉ cài một chiếc mic ẩn trước ngực.

Cố Lan Khê nở nụ cười rạng rỡ, khiến Lục Nam Đình không tài nào dời mắt nổi.

Mãi đến khi cô hơi ngửa đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc đáp một tiếng: “Được.”

Anh mới chịu rút ánh nhìn lại, chuyển sang nhìn đám thân hữu phía dưới.

Hai người cùng xoay người lại, tiếng reo hò vang dậy khắp khán phòng.

Đúng lúc đó, Cố Lan Khê chợt nhớ đến lần trước khi diễn thuyết ở Đại học A, từng có fan nói mong hai người sẽ tổ chức một buổi “concert tân hôn”.

Lục Nam Đình cũng từng có ý đó, nhưng cô không giỏi hát hay nhảy, sợ mất mặt nên vẫn luôn do dự.

Giờ nghe tiếng hô vang “được!” từ khắp nơi vọng đến, Cố Lan Khê nhớ lại những gương mặt fan ấy, lòng bỗng chùng lại, suy nghĩ cũng thay đổi theo.

Nếu cô chịu khó luyện tập một chút, chỉ là mấy bài hát, vài điệu nhảy, có lẽ cũng không đến mức quá khó?

Trong khi Cố Lan Khê đang ngẫm nghĩ về buổi biểu diễn, thì Lục Nam Đình lại đang nghĩ đến điều khác – con người ta thường nói lời hứa cả đời một cách dễ dàng, nhưng thực sự làm được thì chẳng mấy ai.

Còn anh – anh tin mình làm được.

Với điều kiện – người ở cạnh bên anh… mãi là Cố Lan Khê.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu