Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 333: Những suy nghĩ khó nói thành lời

Trong lúc Lục Nam Đình đang đợi đầu bếp nấu cơm, thì Cố Lan Khê cũng đang ngồi ở chỗ tránh gió, cầm nĩa chờ hộp cơm tự làm nóng của mình.

Hôm nay trời chưa sáng đã xuất phát, đến điểm tập trung rồi lên xe buýt, cả nhóm trực chỉ đến khu danh lam thắng cảnh.

Đám bạn đã lâu không gặp cô, dù trước đó đã gọi điện hay nhắn tin chúc mừng cô mới cưới, nhưng đợi Lục Nam Đình rời đi rồi, vẫn không nhịn được mà trêu ghẹo một phen.

“Chàng trai đó chu đáo ghê, còn đặc biệt đưa em đi. Ngoại hình, gia thế, năng lực, nhân phẩm, cái nào cũng đều tốt. Trước đây chị còn định mặt dày giới thiệu con trai chị cho em nữa cơ, may mà chưa nói gì!”

Cố Lan Khê không nói dối, đám bạn này đúng là đều lớn tuổi hơn cô khá nhiều, không ít người có con còn lớn hơn cô.

Lý do cô thích chơi cùng những người này, một phần vì đều yêu thích nhạc dân tộc, cùng sở thích nên dễ hòa hợp, phần nữa là vì họ lớn tuổi, không theo đuổi idol nên không thấy phiền khi tiếp xúc.

Bị trêu vài câu cũng không có gì khiến người ta khó xử, Cố Lan Khê tuy hơi ngại nhưng vẫn thoải mái nói lời cảm ơn.

Mà “kiệu hoa có người khiêng”, đã được khen rồi thì cũng phải nói lại vài lời dễ nghe:

“Con trai chị cũng rất xuất sắc mà, chắc sắp gặp được chân ái rồi!”

Chị gái đó vui đến híp cả mắt: “Cảm ơn lời chúc phúc của em nha!”

Nhóm bạn leo núi này là do những người yêu thích nhạc dân tộc trong dàn nhạc tập hợp lại, lý do họ rủ Cố Lan Khê đi là vì lần trước cô từng giúp nhóm “chữa cháy” một lần, từ đó thân thiết hơn, mỗi lần đi chơi đều lịch sự hỏi cô có muốn tham gia không.

Vừa khéo lần này Cố Lan Khê rảnh nên đồng ý, ai ngờ lại thấy rất thú vị, thế là hễ có thời gian rảnh là cô đi cùng luôn.

Còn chuyện được mời đến “chữa cháy” là vì cô hay đến công viên gần khu Bích Hồ Thiên Địa thổi kèn suona, tay nghề lại quá vững, khiến mấy nhạc công trong dàn nhạc sống gần đó để ý. Rảnh rỗi họ thường hẹn nhau chơi nhạc cùng.

Hôm nay leo núi Vân Mông với họ cũng chẳng khó khăn gì, nhiều người mang theo nhạc cụ gọn nhẹ, thậm chí có người còn mang cả nhạc cụ hơi cồng kềnh như đàn nhị.

Lúc trên xe buýt, không hẹn mà gặp, ai cũng lôi nhạc cụ ra, Cố Lan Khê cũng không ngoại lệ.

Vừa thấy cô lấy kèn suona ra, mọi người lại càng phấn khích.

“Dạo này bọn chị thu chủ đề mới cho một game, đoạn cao trào là suona, siêu máu lửa, em thử chơi thử xem?”

Nói rồi liền có người đưa bản nhạc cho cô xem.

Cố Lan Khê nhìn vào điện thoại của người khác, xem qua một lượt rồi tập đoạn của mình, chưa mấy chốc đã có thể tham gia cùng mọi người biểu diễn.

Hòa tấu một bài xong, bầu không khí nóng hẳn lên, đã sôi động lại càng thêm sôi động, rồi lại chuyển sang biểu diễn những bản tủ của dàn nhạc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cuối cùng vẫn chưa đã, cả nhóm bắt đầu chơi trò tiếp âm – mỗi người chơi một đoạn, không giới hạn bài nào, miễn sao nghe lọt tai là được.

Bác sĩ đi theo đoàn không hiểu âm nhạc, còn tưởng là một bản nhạc hoàn chỉnh, nghe xong thấy hay quá, liền hỏi tên bài, khiến cả nhóm cười ngặt nghẽo.

Chuyến đi hôm nay cực kỳ suôn sẻ, giữa đường tuy có đoạn không có sóng nhưng đoàn mười người, trưởng đoàn lại rất có trách nhiệm nên không có gì đáng lo.

Đến chỗ cảnh đẹp, Cố Lan Khê lấy máy ảnh ra chụp, ai cũng hào hứng tạo dáng. Website TruyenLau.com

Cô còn lấy cờ tổ quốc ra, để mọi người lần lượt cầm chụp ảnh.

Hôm nay gió lớn, đứng trên cao, cờ bay phấp phới, nền là trời xanh mây trắng và những mỏm núi đá hiểm trở phía xa. Dù là mùa đông cây cối khô héo, vẫn lên hình cực đẹp.

“Lát nữa em gửi vào group, mọi người tự tải nha.”

Việc Cố Lan Khê được yêu quý không phải không có lý do.
TruyenLau
Cô luôn chu đáo trong mọi chuyện.

Tới nơi ăn trưa, có sóng trở lại, cô lập tức nhắn tin cho Lục Nam Đình, kể cho anh nghe những điều thú vị hôm nay, rồi hỏi ngược lại anh hôm nay thế nào.

Lục Nam Đình lúc này mới nhận được bữa trưa, anh chụp một tấm ảnh gửi cho cô.

Cố Lan Khê đang phóng to ảnh để xem kỹ.

Đang xem thì nhận được tin nhắn mới:

【Sáng nay sao em lại nói dối?】

【Dù thư mục đánh dấu là tháng Mười, nhưng thuộc tính video có thể xem được thời gian quay. Những đoạn video đó là quay từ tháng Chín, lúc đó em còn chưa vào đoàn phim.】

Cố Lan Khê cất điện thoại, không trả lời.

Buổi chiều, mọi người nhận ra cô trầm hẳn đi, ai cũng quan tâm hỏi: “Mệt quá hả em?”

Cô vội lắc đầu: “Không sao ạ.”

Nghĩ một lúc, sợ mọi người lo lắng, cô bổ sung thêm: “Lại bị anti chơi xấu rồi, haiz!”

“Mấy chuyện đó chịu thôi, ghen tị với em nhiều quá mà. Đừng để tâm nha.”

Rồi cả nhóm bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm giữ tinh thần lạc quan.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Người hay lên sân khấu biểu diễn mà, mấy chuyện này quá rành.

“Đừng bận tâm ánh mắt người ngoài, tập trung làm tốt việc của mình, sống cuộc đời của mình cho tử tế, thế mới là điều quan trọng nhất.”

Cố Lan Khê cười gật đầu, sắc mặt vẫn bình thường, tiếp tục leo núi cùng mọi người.

Đến khi xuống núi, mới hơn bốn giờ, ngồi xe về thành phố thì trời đã tối.

Mọi người rủ nhau đi ăn tối, tiện bàn xem tuần sau đi đâu. Nhưng tuần sau Cố Lan Khê có diễn đàn kinh tế, không thể đi cùng, mọi người cũng không ép.

Hồi trước còn đỡ, đi ăn tụ tập gọi cô không sao, giờ đi đâu cũng có người nhận ra. Hôm nay ở nơi hoang vu vậy còn gặp fan, cô phải ký tên. Nếu ở trong thành phố mà ăn uống công khai, chắc chưa ăn xong đã bị vây kín rồi.

Huống hồ Cố Lan Khê còn giơ điện thoại lên, cười nói với họ: Lục Nam Đình đến đón cô rồi.

Vì show thực tế của hai người, giờ cặp đôi này nổi đình nổi đám, rủ họ đi ăn cùng là chuyện không dám mơ.

Cô vẫy tay chào tạm biệt mọi người, đội mũ, đeo khẩu trang, đeo ba lô lên vai, rồi đi về phía một chiếc xe đang đỗ bên đường.

Tài xế nhận lấy ba lô của Cố Lan Khê rồi đặt vào cốp sau.

Cô đã đi cả ngày, chân mỏi rã rời, vừa mở cửa xe đã ngồi phịch xuống ghế.

Lục Nam Đình ngồi bên cạnh, đang cúi đầu xem điện thoại. Thấy cô lên xe, anh lặng lẽ nghiêng người giúp cô cài dây an toàn, không nói gì, chỉ bảo tài xế lái xe về nhà.

Cố Lan Khê mệt quá, vừa ngồi xuống đã nhắm mắt giả vờ ngủ.

Rồi cô ngủ thật luôn.

Trên đường về, sắc mặt Lục Nam Đình hết thay đổi này đến thay đổi khác, rõ ràng tức đến nghiến răng nhưng cuối cùng vẫn không nói câu nào.

Về đến nhà, ăn tối xong, Cố Lan Khê mệt mỏi cả ngày, liền về phòng nghỉ sớm. Nhân tiện cô chuyển ảnh trong máy ra, đóng gói gửi vào nhóm chat, rồi đặt tên thư mục, lưu giữ lại theo ngày tháng.

Lục Nam Đình bước vào đúng lúc đó, cô còn giơ máy ra hỏi anh có muốn xem không:

“Lúc mùa thu mới thật sự là đẹp nhất, núi rừng nhuộm đỏ, rực rỡ mê hồn. Nhưng mùa đông lại có một cảm giác khác, em thấy cũng đẹp.”

Hôm nay cô mặc áo khoác đỏ cam, giống như một chiếc lá mùa thu di động, cầm cờ đi khắp nơi check-in.

Ban đầu Lục Nam Đình không định để ý tới cô, nhưng thấy cô hào hứng như thế, anh không nỡ làm mất hứng, bèn nghiêng người ôm cô cùng xem.

“Em đầy mồ hôi, người hôi rình, anh đừng ôm em, tự anh xem đi, em đi tắm trước.”

Nhưng Lục Nam Đình cứ ôm chặt lấy cô, sống chết không buông tay.

“Em có thể hứa với anh một chuyện không—đừng xem xong tin nhắn mà không trả lời được không?”

“Vậy anh có thể hứa với em là—đừng chuyện gì cũng truy hỏi đến tận cùng được không? Vì đôi khi em thật sự rất bối rối, không biết nên trả lời thế nào.”

“Nhưng em đúng là đã nói dối anh.”

Cố Lan Khê muốn đi tắm, nhưng anh ôm chặt quá, không thể nhúc nhích.

Không còn cách nào khác, cô đành thoả hiệp:

“Năm ngoái sinh nhật em, em muốn gặp anh, nên đem món quà anh tặng tới đồn công an. Cuối cùng cũng gặp được, anh đưa cho em một tấm biểu ngữ, rồi chẳng nói lời nào, dắt người rời đi. Nghĩ lại chắc lúc đó anh giận lắm. Sau này em cứ hối hận mãi, lẽ ra em nên tự tin một chút, gọi điện cho anh, rủ anh cùng ăn mừng sinh nhật, rồi hỏi luôn: Anh có muốn quay lại với em không? Nếu lúc đó làm vậy, chắc đã không phải day dứt mãi như sau này rồi.”

Ừ, chỉ một câu ngắn ngủn “những day dứt ấy”, đã tóm gọn hết những đêm dài trằn trọc với hàng vạn suy nghĩ khó nói thành lời.

“Anh mặc kệ, dù gì em cũng đã nói dối anh. Ngày mai em phải đi cùng anh đến phòng thu cả ngày, anh mới tha thứ.”

Ngày mai là Chủ Nhật, Cố Lan Khê được nghỉ, nhưng hôm nay leo núi cả ngày, mai chắc toàn thân ê ẩm, tất nhiên là không muốn ra ngoài.

protected text

“Em ngồi cạnh nhìn anh làm việc. Mang theo Rubik của em, ngồi cạnh ghép. Ghép xong phải đưa cho anh xem. Phải có hình hai chữ ‘Hồng Song Hỉ’, có hình trái tim, có cả tên anh, rồi ghép thành hình anh luôn…”

Trời ơi, xem video chưa đủ, giờ còn đòi xem trực tiếp.

Cố Lan Khê nghe xong tai đỏ ửng, hơi do dự.

“Em còn định để đến Tết Dương Lịch biểu diễn cho anh cái này đó. Giờ anh xem rồi, đến Tết em biết làm gì nữa? Em đâu có nhiều tài lẻ đâu.”

“Ngày Tết được nghỉ một ngày, anh tổ chức một buổi concert riêng cho em ở nhà. Chỉ có hai đứa mình.”

Lục Nam Đình cuối cùng cũng bật cười: “Nói mới nhớ, cái micro riêng của anh còn chưa dùng lần nào. Đúng lúc luôn!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu