Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 348: MV

“Nghe được chuyện buồn cười lắm, em có muốn nghe không?”

Dì giúp việc trong nhà vừa mang cơm tới, lúc về thì tiện tay đem luôn hộp cá Nghê Băng Nghiễn tặng.

Trong hộp có bơm oxy, hơn chục con cá rô phi nhỏ bơi tung tăng bên trong. Dì vừa nhìn đã bật cười, bảo cá này ngon lắm.

Hỏi Cố Lan Khê tính nấu kiểu gì xong thì xách hộp đi luôn.

Cố Lan Khê dặn vài câu, quay lại thì thấy Lục Nam Đình đã bày đồ ăn ra, đang chuẩn bị đũa thìa.

Phòng nghỉ không lớn, là một phòng ngủ hướng nắng, ngoài chiếc giường ra thì chỉ có tủ quần áo hai cánh và một cái bàn dài gắn tường có kèm giá sách. Bên trong còn có một phòng tắm nhỏ, dùng vách kính chia khu khô – ướt đơn giản.

Studio có nhân viên vệ sinh định kỳ, nhưng phòng nghỉ của Lục Nam Đình thì được dì trong nhà tới dọn cho chắc ăn.

Cố Lan Khê rửa tay bên trong, vừa bóp xà phòng tạo bọt thì nghe thấy tiếng Lục Nam Đình ngoài kia, liền hỏi vọng ra:

“Chuyện gì vậy?”

Thật khó tưởng tượng một người cao lãnh như anh lại thích tám chuyện như vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dù không phải kiểu lắm mồm hay nói xấu người khác, nhưng anh lại rất thích kể mấy chuyện thú vị cho cô nghe.

protected text

“Marketing?”

Cố Lan Khê kinh ngạc: “Ai tung tin đồn đó vậy?”

Tháng nào cô cũng đau lòng vì phải bỏ tiền gỡ hot search, nào có dư tiền mà chi cho mấy thứ vô bổ như thế? Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Có khi em không để ý, chứ trong nửa năm nay, em đã lên hot search hơn một trăm lần rồi.”

“Nhiều vậy luôn?”

Cố Lan Khê càng kinh ngạc hơn!

“Góc chú ý của em có thể đừng lạ vậy không? Chẳng phải điều em nên quan tâm là việc người ta đang dốc sức nghiên cứu em sao?”
Website TruyenLau.com
Cố Lan Khê rửa tay xong, bước ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.

Lục Nam Đình kéo ghế cho cô, để cô ngồi xuống.

Cố Lan Khê cầm đũa, bưng bát lên, nghe vậy liền bật cười:

“Vậy cuối cùng họ rút ra kết luận gì? Câu trả lời tiêu chuẩn có phải là ‘gả cho Lục Nam Đình’ không?”

Thấy cô mỉm cười, ánh mắt cũng cong cong, cứ nghiêng đầu nhìn anh đắm đuối, Lục Nam Đình nuốt nước bọt, có chút mất tự nhiên, đứng dậy rót hai ly nước, một ly đặt bên cô, một ly tự uống để trấn áp cảm xúc đang ngứa ngáy trong lòng, rồi khẽ ho một tiếng, nói:

“Cũng chưa đến mức đó.”

Phòng nghỉ thật sự quá nhỏ, vừa vào là thấy giường, chỉ cần lướt mắt một cái là lòng đã lơ lửng rồi…

Cố Lan Khê chống cằm, chớp mắt với anh:

“Tò mò ghê, sao không ai đến hỏi em nhỉ? Nếu ai hỏi, em sẽ rộng lượng nói cho họ biết.”

Anh đã hơi mất kiên nhẫn rồi mà cô còn cố ý chọc ghẹo, Lục Nam Đình bực mình ngồi xuống, lườm cô một cái:

“Em mà còn trêu anh nữa, thì anh nên ăn cơm trước, hay ăn em trước?”

Ngay sau lưng hai người là cái giường lớn, câu nói này sao nghe ám muội thế không biết…

Cố Lan Khê bật cười khẽ, không nói gì, cúi đầu ăn cơm.

Hôm nay dì nấu canh bò hầm cà chua, súp lơ xào tôm nõn, nấm mộc nhĩ trộn chua ngọt, cơm ngũ cốc, thêm một nhúm việt quất và một hộp sữa chua nhỏ.

Toàn là món cô thích ăn.

Thấy cô không phản ứng, Lục Nam Đình ghé đầu qua, thì thầm hỏi:

“Nếu thật có người hỏi, em sẽ trả lời sao?”

“Một cô gái kho báu, gặp được chiếc chìa khóa định mệnh của mình, rồi kho báu mở ra, ánh sáng toả khắp, tự nhiên có vô vàn ánh mắt bị thu hút.”

Cố Lan Khê chưa từng phủ nhận rằng phần lớn sự nổi tiếng của mình hôm nay là nhờ Lục Nam Đình, nhưng cô cũng không bao giờ tự ti.

Cô là người mạnh và tự biết rõ giá trị bản thân.

Giống như cô đẹp, và cô biết mình đẹp.

Lục Nam Đình vừa ăn vừa nghiền ngẫm câu nói ấy, hồi lâu mới giơ ngón cái:

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

“Em tổng kết rất chính xác.”

Nhiều công ty hiện đang tìm cách đào tạo người mới để đối đầu với Cố Lan Khê.

Đối mặt với kiểu “chiến thần toàn năng” như cô, hầu hết người trong ngành chỉ biết ngậm ngùi chán nản. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ mất hết hy vọng.

Chỉ cần nghiên cứu kỹ cô, hiểu rõ fan yêu thích điều gì ở cô, thì sự thành công là có thể nhân rộng.

Cách đào tạo idol hàng loạt hiện nay, đa phần đều bắt đầu bằng việc mổ xẻ các nghệ sĩ nổi bật.

Chuyện đó cũng không nhằm vào Cố Lan Khê riêng gì.

Ai nổi, thì sẽ bị nghiên cứu.

Giống như phân tích một điệu nhảy — phân tích xong, ai cũng nhảy được.

Nhảy đẹp hay không, thì còn tùy vào người.

Mỗi năm có cả đống trai xinh gái đẹp đổ vào showbiz, nhưng nổi tiếng được mấy ai? Vậy nên mỗi con đường thành công đều cực kỳ khó đi.

Hai người vừa ăn vừa tán gẫu về chuyện đó.

Cố Lan Khê tò mò:

“Vậy sau này anh có định đào tạo nghệ sĩ mới không?”

Lục Nam Đình lắc đầu:

“Anh chỉ yêu âm nhạc, không yêu quyền lực hay tiền bạc.”

“Vậy anh tính hát tới bao giờ?”

“Hát đến khi nghỉ hưu? Cũng chưa chắc. Có thể một ngày nào đó anh không hát nổi nữa, hoặc gặp chuyện gì làm nguội lòng, hoặc cạn cảm hứng, viết không nổi ca khúc hay nữa… Anh còn trẻ, anh không muốn tự giới hạn.”

“Nghe cũng hay mà.”

Ăn xong, hai người dọn bát đũa, định tối mang về nhà rửa.

Thấy còn sớm, bèn tranh thủ ngủ trưa một lát.

Chiều, Lục Nam Đình tiếp tục thu âm, Cố Lan Khê lái xe về công ty làm nửa buổi, sau tan ca thì quay lại đón anh.

Vừa tới đã thấy anh đứng đó vẫy tay cười với cô.

Đi tới mới phát hiện bên cạnh anh có một người lạ mặt…

“Đây là lão Lưu, giám đốc mỹ thuật của album. Cảnh trong studio đã dựng xong rồi, vài hôm nữa là quay được. Còn cảnh thực tế thì mình phải bay một chuyến tới Thượng Hải, rồi thêm một chuyến nữa tới Quảng Châu.”

Album lần này gồm tổng cộng mười ca khúc, Lục Nam Đình định quay ba MV, lần lượt cho: “Năm ấy mười tám tuổi”, “Kỳ Lân Một Sừng” và “Quảng Châu”.

Kết hợp quay cảnh thật và cảnh trong studio, sau đó dùng kỹ xảo CG để ghép, nhằm tạo ra một cảm giác vừa ngầu lòi, vừa ấm áp.

Cố Lan Khê thật sự không thể tưởng tượng hai cảm giác này làm sao có thể dung hòa với nhau.

“Em chưa từng quay MV, hơi lo không diễn tốt.”

Phần hậu kỳ cần nhiều thời gian, mà lịch trình của họ thì lại cực kỳ gấp rút.

Ngày quay đang cận kề, Cố Lan Khê cũng bắt đầu thấy thiếu tự tin.

Phim điện ảnh chú trọng vào cốt truyện, thông qua tình tiết, nhân vật, lời thoại để kể chuyện, dựng phim theo kiểu liền mạch, quay cũng theo trình tự rõ ràng và dài hơi.

MV thì lại phục vụ âm nhạc, đặt nặng biểu đạt thị giác, nhịp dựng nhanh và nhảy cóc, nhiều khi hoàn toàn không có cốt truyện, chỉ chú ý cảm xúc bùng nổ trong khoảnh khắc, thậm chí nhiều sản phẩm hoàn chỉnh còn rất trừu tượng.

“Không sao đâu, đạo diễn sẽ chỉ diễn xuất, em chỉ cần thể hiện được cảm xúc họ cần là ổn.”

Lão Lưu là người làm việc thực tế, không khéo ăn nói, thấy cô lo lắng thì im lặng một lúc mới gắng nói một câu:

“Cô Cố còn đóng được cả phim, quay MV chắc chắn không thành vấn đề.”

Cố Lan Khê chỉ cười nhẹ, không đáp gì thêm.

“Muốn ghé qua xem thử không?”

Cố Lan Khê lắc đầu: “Mệt rồi, về nhà thôi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu