Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 295: Thật thú vị

Việc hình thành thói quen… đúng là thứ đáng sợ.

Vì nó thường xảy ra lúc ta không nhận ra, là một quá trình âm thầm và kéo dài. Đến khi phát hiện, người ta chỉ biết kinh ngạc thốt lên — “Ủa, sao lại thành ra như vậy rồi?”

Nói ra thì, hai người làm giấy kết hôn từ tháng Bảy, đến giờ mới hơn bốn tháng.

Trong đó, Cố Lan Khê ở đoàn phim hơn hai tháng, rồi lại đi châu Phi một tuần. Lục Nam Đình thì vì tuần lễ thời trang cũng bay đi nước ngoài một thời gian. Thời gian hai người sống chung thực tế chắc chỉ tầm hơn một tháng.

Vậy mà tối nay, lúc về nhà, Cố Lan Khê bỗng nhận ra — cô đã quen với việc trong bóng tối có hơi thở của một người khác; quen có người ôm mình khi ngủ; quen khi đạp chăn sẽ có người đắp lại; quen tán gẫu trước khi ngủ, hôn nhau khi tỉnh giấc…

Kết quả là cô lăn qua lăn lại cả chục vòng trên giường, nằm thế nào cũng không thấy thoải mái.

Trằn trọc đến gần sáng mới thiếp đi, tỉnh dậy thì đã quá mười hai giờ.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuống lầu, bếp đã chuẩn bị sẵn món cô thích.

Rồi… đến ăn một mình cô cũng thấy không quen nữa.

Một bát cơm gạo lứt trộn ngô, cô chỉ ăn nửa bát đã buông đũa, thở dài trong lòng.

Hôm nay dì Vương nghỉ, bữa ăn là do dì Tiêu nấu.

Thấy cô ăn không nhiều, dì Tiêu lo lắng hỏi: “Cô Cố, đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
TruyenLau
Cố Lan Khê khoát tay, trấn an: “Dì làm ngon mà, chỉ là cháu không có khẩu vị thôi.”

Dì Tiêu hiểu ý, không hỏi thêm nữa, chỉ đổi sang hỏi:

“Vậy bữa tối cô muốn ăn gì không? Có cần nấu gì cho dễ ăn miệng không?”

“Không cần đâu, cháu có hẹn ăn tối rồi, không phiền dì. Có khi về muộn.”

Nói xong, cô không nói gì thêm, trở về lầu. TruyenLau.com

Trừ phi có việc gấp, việc nhà cô thường chỉ hỏi một lần mỗi tháng: kiểm tra chi tiêu, cấp tiền sinh hoạt, còn lại đều giao cho mấy người lớn tuổi đã quen việc ở nhà họ Lục.

Xem giờ, đoán Lục Nam Đình chắc cũng vừa hạ cánh, cô canh giờ gọi cho anh, nhưng chuông reo mãi không ai bắt máy.

Hai người họ đều bận rộn, chuyện này không hiếm, nên cô cũng chẳng quá để tâm. Cô chỉ gửi một tin nhắn WeChat dặn khi đến nơi thì báo bình an, rồi vào phòng thay đồ.

Cô chọn một bộ trang phục nghiêm túc, rồi vòng qua lấy chiếc túi tote bản giới hạn do Lục Nam Đình tặng, định mang theo ra ngoài. Website TruyenLau.com

Thay đồ xong, xách túi, soi gương, tháo trang sức, đeo một chiếc đồng hồ hợp phong cách, cuối cùng mới hài lòng gật đầu.

Hôm nay cô đi bàn chuyện làm ăn, ăn mặc trưởng thành, trang điểm kiểu “lạnh lùng – thông minh” sẽ giúp tạo cảm giác đáng tin hơn cho đối tác.

Chuyện này cô rất có kinh nghiệm.

Cô sắp xếp đồ cần mang theo, rồi xuống lầu.

Giờ ăn tối còn sớm, cô định ghé qua studio trước.

Lúc trước còn bận đoàn phim, giờ rảnh thì phải ghé qua thường xuyên một chút.

Vừa xuống đến nơi, Cố Lan Khê lại nhìn đồng hồ, không khỏi nhíu mày.

Đã nửa tiếng rồi, vẫn chưa thấy gọi lại.

“Anh ấy đi công tác, bên cạnh có bao nhiêu người, có gì phải lo đâu?”

Dù trong đầu nghĩ vậy, nhưng tay vẫn không kiềm được lại liếc nhìn điện thoại.

Cô dần nhận ra mình đang dành quá nhiều sự chú ý cho Lục Nam Đình — một cách vô thức — và cô không thể kiểm soát điều đó.

Nghĩ đến phát bực mình.

Đúng lúc đó, điện thoại vang lên — là Lục Nam Đình gọi lại.

“Vừa nãy cầm điện thoại không chắc, rơi vỡ màn hình rồi. Ra khỏi sân bay lên xe mới đổi sang máy dự phòng.”

Cũng không có gì to tát, Cố Lan Khê “ừ” một tiếng, không hỏi thêm.

Nghe ra giọng cô không được vui, Lục Nam Đình bật cười: “Nghe nói anh không ở nhà, em lên hot search vì hẹn hò nam người mẫu rồi hả?”

Anh chẳng để tâm chuyện này thật, nên mới nói kiểu nhẹ nhàng như thế.

Cố Lan Khê hôm qua đăng video rồi đi ngủ luôn, không theo dõi diễn biến. Giờ nghe anh nói, mới cau mày: “Đám tài khoản marketing lại bịa chuyện à?”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

“Anh vừa hạ cánh là thấy cái tiêu đề. Còn chưa kịp xem thì điện thoại đã rơi. Lúc em gọi đến là anh đang đứng nhìn cái điện thoại chết lâm sàng đó. Nói xem, rốt cuộc có chuyện gì?”

“Trước đó bọn mình ở Nam Kinh bị chụp lại, fan biết em thích ngắm chim, cứ đòi xem ảnh em chụp. Em lo bản quyền, nên thay vì ảnh thì em up video. Cảm thấy video hơi khô khan nên lồng thêm giọng cho vui thôi.”

Lúc ấy tâm trạng cô không tốt, lồng tiếng như thế cũng là để tự dỗ bản thân vui vẻ.

Nói cho cùng, cô vốn không phải người khô khan. Bình thường có nhiều sở thích, không thích ngồi yên, thích thử mấy cái mới.

Nhưng từ trước đến nay, cô chưa từng có ham muốn chia sẻ kiểu đó, càng chưa từng vì yêu cầu của fan mà làm mấy việc cưng chiều họ như vậy.

Giống như sau khi cưới Lục Nam Đình, chẳng hiểu từ lúc nào cô đã thay đổi rất nhiều — chỉ là trước giờ không nhận ra.

Cố Lan Khê hơi sững người, rồi nghe giọng cười nhẹ từ đầu dây bên kia: “Thế thì tí anh phải xem kỹ mới được, chắc là thú vị lắm.”

Những gì đã đăng rồi thì chẳng sợ ai xem, Cố Lan Khê khẽ “ừ” một tiếng, rồi hỏi:

“Anh đến khách sạn chưa?”

“Chưa, vẫn đang trên đường, chắc còn chút nữa.”

“Nhớ ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi nhiều chút. Em chuẩn bị ra ngoài đây.”

Nghe thấy tiếng thang máy mở, Lục Nam Đình tiện miệng hỏi: “Đi họp hả?”

Cố Lan Khê nhớ lại lời nói dối tối qua, mặt không đổi sắc đáp:

“Chuyện phụ nữ, anh ít hỏi thôi.”

Lục Nam Đình không nhịn được cười: “Ừ, anh không quản, mà cũng chẳng rảnh để quản. Sắp tới chỗ quay rồi, không biết phải quay tới mấy giờ.”

“Không bị lệch múi giờ à?”

“Không tránh được, lịch trình hơi gấp. Lần này hiếm lắm mới qua đây, còn phải quay hai quảng cáo.”

Nghĩ một lúc, Lục Nam Đình lại hỏi cô: “Vài hôm nữa anh phải qua Ý, xong còn đi Tây Ban Nha nữa. Em muốn gì không? Anh mua về cho.”

“Em chẳng muốn gì hết, chỉ mong anh bình an.”

Cuối tháng Lục Nam Đình còn có một buổi concert, rồi quay MV cho album mới, không biết ghi âm xong chưa nữa.

Giữa chừng còn vô số công việc thương mại.

Cố Lan Khê biết anh bận, lịch trình đều do nhiều team cùng bàn bạc kỹ, chỉ cần thay đổi một chút là sẽ ảnh hưởng đến cả đám người.

Nên dù rất xót anh phải quay cuồng như vậy, cô cũng không mở miệng bảo anh ở lại thêm mấy ngày.

Kết thúc cuộc gọi, Cố Lan Khê lập tức bật “chế độ nữ cường”, thu lại mọi ủy mị, rời nhà chiến đấu cho sự nghiệp.

Còn bên kia, Lục Nam Đình cuối cùng cũng có thời gian để xem video mà vợ đã đăng.

Trương Minh Viễn đang ngồi ghế phụ, kiểm tra lại lịch trình, nghe thấy tiếng cười ngặt nghẽo phía sau, vội quay đầu lại:

“Cậu đang xem cái gì vậy?”

Lục Nam Đình đeo tai nghe, vừa xem xong video thì kéo xuống đọc bình luận, càng đọc càng không nhịn được cười to.

Nghe Trương Minh Viễn hỏi, anh cũng chẳng rảnh trả lời, bởi vì — anh vừa nhìn thấy cái lượt “like” của Cố Lan Khê trên một bình luận… suýt nữa cười nát mặt!

Thế là, chỉ một lúc sau giờ ăn trưa, fan đã thấy Lục Nam Đình đu trend chạy vô bình luận:

【Chậc, tất đỏ, kẻ mắt đen, chân như que tăm, kiểu ăn mặc “phi chủ lưu” gì vậy trời? Lần sau tìm anh, gu thẩm mỹ của anh ngon hơn nó nhiều, nghe lời em chỉ đạo, mà anh còn không lấy tiền luôn nha~】

Fan đọc mà cười muốn nghẹt thở!

Bên này anh vừa đùa một phát xong là lại quay về làm việc, chụp ảnh bìa tạp chí. Còn Cố Lan Khê thì cũng bận đến tận mười giờ đêm mới về nhà.

Về đến nơi, cô mở Weibo ra, thấy Lục Nam Đình lại leo hot search với tag:

#LụcNamĐìnhGiànhSủngChiêuThậtBẩn#

Nhấn vào xem, suýt nữa cô cười đến trẹo quai hàm!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu