Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 352: Từ chối

“Lúc nãy chị tranh thủ lúc em nói chuyện, tra thử thì thấy suốt chặng đường họ đi từ quê lên, gặp rất nhiều người, có không ít người đã quay video, chụp ảnh rồi đăng lên mạng. Chị đã bảo người gom lại hết rồi, nên nghĩ ra một ý…”

Cố Lan Khê luôn làm theo nguyên tắc: việc chuyên môn thì để người chuyên làm.

Dù cô là người ra quyết định cuối cùng trong nhiều trường hợp, nhưng khi hợp tác với Mai Tuyết, cô chưa bao giờ độc đoán, vẫn rất chịu khó nghe ý kiến.

“Chị nói thử xem?”

“Chị định liên hệ với Nhật báo Hoa Hạ, phỏng vấn Dương Thụ Minh. Việc này rất có lợi cho danh tiếng của em…”

Trước đó, vì cứu giúp thai phụ, phóng viên Hồ Đào của Nhật báo Hoa Hạ đã từng đích thân đến huyện Khai Nguyên để làm phỏng vấn riêng với Cố Lan Khê.

Bây giờ nhà họ Dương lại lặn lội lên tận Bắc Kinh để trả tiền, như thể kết thúc câu chuyện với một cái kết viên mãn.

So với việc chỉ có một phía giúp đỡ, những câu chuyện “hai chiều” như thế này càng dễ chạm đến trái tim người nghe — và đó là điều công chúng luôn yêu thích. Với hình ảnh tích cực, chuyện này rất có lợi cho độ nhận diện của cô trong mắt công chúng.

Không thể phủ nhận, trong giới giải trí, giới điện ảnh luôn được xem là đẳng cấp hơn diễn viên truyền hình.

Bỏ qua danh tiếng quốc tế hay giá trị nghệ thuật, chỉ xét về mặt thương mại, diễn viên điện ảnh luôn là lựa chọn hàng đầu cho các thương hiệu cao cấp như hàng hiệu, xe hơi. Còn diễn viên truyền hình thì hay nhận các sản phẩm tiêu dùng nhanh, mỹ phẩm là chủ yếu.

Nhưng nếu nói về độ phủ sóng toàn dân, thì trong thời đại nhà nhà đều có tivi này, phim truyền hình nhờ tần suất xuất hiện cao mà diễn viên cũng dễ tiếp cận với mọi lứa tuổi. Ngược lại, diễn viên điện ảnh do đặc thù tần suất xuất hiện ít, chỉ “bùng nổ” vào mỗi đợt phim ra rạp, nên độ phủ sóng thường tập trung, không dàn trải.

Cố Lan Khê từ khi debut đến giờ, chỉ tham gia đúng một show thực tế, còn lại toàn đóng phim điện ảnh.

Thật ra, độ nhận diện của cô không bằng nhiều minh tinh phim truyền hình.

Nhiều người không có thói quen xem phim chiếu rạp, có khi còn chẳng biết cô là ai.

Điều này cũng thể hiện rõ qua các hợp đồng quảng cáo.

Người mời cô thường là các thương hiệu điện tử, ô tô, máy ảnh, đồ cắm trại — toàn đồ cao cấp hoặc chuyên biệt. Còn nước uống, đồ ăn vặt, sản phẩm tiêu dùng thì cô lép vế hoàn toàn so với các minh tinh phim truyền hình.

Để bù lại điểm yếu này, Mai Tuyết chọn chiến lược phát triển hình tượng “học bá” của cô, đồng thời đẩy mạnh các chiến dịch mang tính xã hội.

Ví dụ như lên các kênh truyền thông chính thống như Nhật báo Hoa Hạ, xây dựng hình ảnh chính diện, chỉ có nhiều chứ không bao giờ là đủ.

Nhưng Cố Lan Khê lại lắc đầu.

“Người nhà họ Dương chỉ là dân thường, danh tiếng quá lớn chưa chắc tốt với họ, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến cuộc sống, hủy hoại cả đời họ.” Website TruyenLau.com

Dư luận là con dao hai lưỡi. Nếu không kiểm soát tốt, rất dễ phản tác dụng, thậm chí gây tổn thương nặng nề.

Cô ở trong giới bao năm, có hẳn đội ngũ chuyên nghiệp, mà còn không dám coi thường dư luận, huống chi người nhà họ Dương — chỉ là những người nông dân chăn bò nuôi heo. Khi có quá nhiều người chú ý, khuyết điểm của họ kiểu gì cũng bị moi ra, mà netizen thì ít ai suy nghĩ, mạng xã hội dễ thành nơi khởi nguồn bạo lực tinh thần.

Người bình thường, bị netizen “ném đá”, rất khó giữ được tâm lý bình ổn.

Có thể người khác nói cô lạnh lùng, vô tình cũng được.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lần trước đồng ý để phóng viên phỏng vấn Dương Thụ Minh là vì lúc đó cô cực kỳ ghét gia đình này, hoàn toàn không quan tâm việc làm vậy có ảnh hưởng xấu đến họ hay không.

Khi ấy, cô coi họ là công cụ để nâng cao hình ảnh bản thân, hoàn toàn không thấy áy náy.

protected text
TruyenLau
Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Gia đình họ Dương đúng là có nhiều điểm khiến cô khó chịu, nhưng tiếp xúc rồi mới thấy, họ cũng có những điều đáng trân trọng.

Nói thật, cô thậm chí hơi hối hận vì sự vội vàng, lạnh nhạt của mình trước đó.

Dù không muốn đổ lỗi cho tuổi trẻ, nhưng thực tế chứng minh, chỉ có thời gian mới dạy con người ta trưởng thành.

Mai Tuyết không ngờ cô lại suy nghĩ cho gia đình họ Dương như vậy, chỉ biết thở dài, vẫn định khuyên tiếp, thì Cố Lan Khê lại nhìn đồng hồ rồi bất ngờ đổi ý — quyết định đi xem Lục Nam Đình biểu diễn trong đêm nhạc chào năm mới.

“Đây cách Công Thể cũng gần, tiện đường rồi, em không về nhà nữa. Mai chị nhớ qua đưa bọn nhỏ đi Thiên An Môn nhé.”

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Thấy cô không muốn nói thêm, Mai Tuyết cũng không dám quyết định thay, bèn đổi chủ đề.

“Vậy chị về đón hai đứa nhỏ, đêm nay mẹ con chị ở luôn khách sạn, sáng mai tiện đưa tụi nhỏ đi xem lễ thượng cờ.”

“Được.”

Cố Lan Khê gật đầu, nhắc thêm: “Đông người lắm, ba đứa trẻ, tốt nhất nên dẫn thêm một người, mỗi người để ý một đứa cho chắc.”

“Ừ, chị gọi cả Lệ Lệ đi. Cô ấy ở đây không có người thân, mai cũng rảnh.”

“Nhớ trả lương gấp ba đấy.”

“Chắc chắn.”

“Nghe nói vé mai đặt xong rồi. Em còn phải dự sinh nhật Nghê Băng Nghiễn, chị giúp em sắp xếp đưa họ ra ga tàu, tiện chuẩn bị ít đặc sản cho họ mang về.”

Cố Lan Khê ngẫm nghĩ, lại dặn thêm: “Dùng hai cái giỏ mây kia, chất đầy đặc sản để anh ấy gùi về. Chuẩn bị nhiều một chút, chọn đồ thực tế như sách vở, ba lô cho tụi nhỏ, quà Tết, bánh trái cho người già, thuốc bổ cho sản phụ… phải đủ thành ý, nhưng đừng quá đắt, không thì họ sẽ không nhận đâu. Ngân sách khoảng ba nghìn là vừa.”

“Yên tâm, chị sẽ lo cho thật chỉn chu.”

Lúc này Cố Lan Khê mới lái xe đến Công Nhân Thể Dục Quán.

Đêm nay nơi đó đông nghịt người, cô nhờ người quen trong giới xin một chỗ đậu xe, rồi đi cửa nhân viên vào hậu trường.

Lục Nam Đình đã làm xong tạo hình, chưa lên sân khấu, đang ngồi nghịch điện thoại chán ngán.

Lần trước tổ chức concert, Cố Lan Khê giận nên không đi, lần này gala chào năm mới diễn ra ngay gần nhà, cô cũng không có mặt, khiến anh hơi buồn.

Nhưng nghĩ đến việc cô giờ đang ở bên người nhà anh, ăn tối xong chắc cũng sẽ xem anh biểu diễn qua TV, thế là anh tự an ủi bản thân, đỡ hụt hẫng phần nào.

Sắp đến lượt, stylist đang chỉnh lại tóc lần cuối cho anh, makeup cũng tranh thủ dặm lại lớp nền.

Trong những dịp như thế này, anh thường trang điểm kiểu “mặt mộc”, trông da dẻ rất đẹp.

“Xong rồi, thầy Lục, sắp đến lượt anh rồi đấy.”

“Ừm.”

Lục Nam Đình đưa điện thoại cho Tiểu Khương, đứng dậy định ra sân khấu thì thấy Cố Lan Khê bước vào.

Cô đội mũ bóng chày, đeo khẩu trang đen, áo khoác lông vũ ngắn, quần bó đen, boot da. Trên cổ đeo thẻ công tác chẳng biết kiếm ở đâu, tay ôm máy ảnh, dây máy đeo trước ngực.

Trông chẳng khác nào một “trạm tỷ” chính hiệu.

“Anh ơi cố lên nhé!”

Cô vừa bước vào đã giả giọng fan hâm mộ cổ vũ một câu.

Nụ cười trên mặt Lục Nam Đình lập tức nở rộ.

Cố Lan Khê tranh thủ chụp vài tấm, xong tự hào khoe: “Khê tỷ đúng là có mặt mũi!”

Xông thẳng vào hậu trường chụp ảnh cận mặt, trạm tỷ nào được như cô chứ?

Lục Nam Đình đưa tay xoa đầu cô, cười: “Nghịch ngợm.”

Lúc này có người ngoài gọi thúc giục.

“Lát nữa về cùng nhau nhé, cố gắng biểu diễn thật tốt đó, em ra trước ngồi chờ.”

“Em đừng ăn một mình đấy, nhớ gửi hình cho anh!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu