Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 186: Không Tài Nào Hiểu Nổi

Chiếc xe buýt lắc lư chạy trên con đường đất, bụi mù mịt bay lên khắp nơi.

Mọi người vội vã kéo kín cửa sổ, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía đầu xe.

Lục Nam Đình đứng tựa hờ vào hàng ghế đầu tiên, hai chân hơi dang ra, dáng vẻ lười biếng nhưng vững chãi. Anh cúi nhẹ đầu, vặn nắp chai nước, tu liền nửa chai rồi mới từ tốn nói:

“Dạo này, thật ra anh có một chuyện nghĩ mãi không ra.”

Lục Nam Đình ngẫm nghĩ một chút rồi mới chậm rãi nói tiếp:

“Anh không hút thuốc, không uống rượu bậy bạ, không chơi thuốc, không bài bạc, không gái gú. Với nhân viên, anh cũng luôn tử tế, chưa từng chửi mắng hay động tay động chân. Anh không trốn thuế, ngày nào cũng làm việc nghiêm túc, rảnh thì làm những thứ mình thích, sống một cuộc đời đàng hoàng. Anh nghĩ, nếu xét trên tư cách một ca sĩ, thì mình thực sự không tệ.”

Những người ngồi trên xe đã theo dõi anh bằng “ống nhòm tám độ” suốt mấy năm, hiểu về anh thậm chí còn sâu hơn chính bản thân anh.

Thấy anh thực sự bối rối, có người muốn mở lời, lập tức bị người bên cạnh kéo lại.

Không thể mềm lòng! Mềm lòng là thua sạch!

Đừng nói là đưa ra được yêu cầu gì, có khi còn phải lùi cả ranh giới cuối cùng.

Hiếm khi có được cơ hội như hôm nay, Lục Nam Đình rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý để “cải tạo tư tưởng” cho đám độc fan này.

Thấy mọi người im lặng, anh cũng không vội, dù sao từ đây đến sân bay vẫn còn hơn một tiếng.

“Anh vừa mới tròn 22 tuổi, không biết mọi người bao nhiêu rồi?”

Chỉ là hỏi tuổi, ai cũng không ngại, lần lượt trả lời.
TruyenLau.com
Từ 30 đến 19, nhìn chung đều còn trẻ, nhưng trong cả nhóm hơn chục người, 80% đều lớn hơn anh.

“Dù trước giờ chúng ta chưa từng trò chuyện trực tiếp nhiều như hôm nay, nhưng mọi người thường xuyên gặp anh, anh cũng hay thấy mọi người. Lúc rảnh, anh còn lướt mạng coi video do mấy bạn làm nữa, nói thế nào thì cũng tính là người nhà rồi, đúng không?”

Cả đám gật đầu lia lịa.

Lục Nam Đình mỉm cười:

“Anh không phải kiểu thích tám chuyện, mà ngày thường anh cũng rất bận, hiếm khi có được cơ hội thế này. Gần đây vì chuyện anh kết hôn mà mọi người phản đối dữ quá, anh đều biết. Nên hôm nay anh muốn nói chuyện nghiêm túc với mọi người. Cứ yên tâm, những gì nói hôm nay, anh sẽ không kể cho ai khác nghe. Giờ nói thử coi, mọi người từng yêu ai chưa? Yêu mấy người rồi?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Nam Đình xưa nay vốn lạnh lùng, kể cả khi lên chương trình cũng ít nói, toàn kiểu lời nào ra là trúng chỗ đó.

Lần đầu thấy anh thành khẩn như vậy, ai cũng xúc động, lần lượt chia sẻ chuyện tình cảm của mình.

“Em từng yêu bảy tám người rồi, đầu tiên thì còn vui, nhưng sau đó thì bắt đầu đòi hỏi đủ thứ, cảm giác như đang làm ăn chứ không phải yêu đương, nên em thấy chán rồi bỏ.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Em thì chỉ yêu một người, hồi đại học, ra trường tính cưới mà cãi nhau vụ sính lễ, nên chia tay, từ đó tới giờ không yêu ai nữa.”

“Em thì chỉ thầm thích mấy người thôi, chưa từng dám tỏ tình, thôi ở một mình cho khỏe.”

“Từ lúc 16 tuổi bắt đầu làm fan của anh, tiêu chuẩn cao quá, nhìn trai nào cũng thấy chỗ này không được, chỗ kia không ổn, nên tới giờ vẫn độc thân.”



Lục Nam Đình kiên nhẫn lắng nghe, đợi mọi người nói xong, anh đếm đếm ngón tay rồi nói:

“Anh vừa mới 22, nhưng năm nay là năm thứ sáu anh yêu Cố Lan Khê rồi. Mấy người đúng kiểu quan thì được đốt lửa, dân thì cấm thắp đèn đó hả?”

Anh cầm chai nước, gõ nhẹ lên lòng bàn tay, rồi nói tiếp:

“Anh yêu là yêu nghiêm túc, đến tuổi là không chậm trễ, dứt khoát đi kết hôn. Lấy vợ rồi thì chưa bao giờ ngoại tình, cũng chẳng có chuyện mập mờ với ai. Về chuyện tình cảm, anh nghĩ mình cũng làm rất tốt.”

Mọi người gật đầu đồng tình.

Riêng về đời tư, anh đúng là vô cùng mẫu mực.

Giới giải trí thì khỏi nói, yêu cùng lúc mấy người là thường, cặp kè vợ người ta cũng không thiếu, chưa kể còn có mấy người “không kén giới tính” hay chơi tập thể, mới thực sự “nổ tung trời”.

Điều khiến Tiểu Chuồn Chuồn tự hào nhất, chính là chính chủ của mình luôn biết giữ mình, sạch sẽ, không dính vào mấy trò dơ bẩn trong giới.

Từ lúc debut đến giờ, đừng nói dính phốt với gái, đến mấy chỗ như bar hay KTV anh còn chưa từng ghé.

Thấy mọi người đều tỏ ý công nhận, nụ cười của Lục Nam Đình cũng rõ ràng hơn:

“Vợ anh, chắc giờ mọi người cũng biết kha khá rồi. Cô ấy thật sự là một người rất rất tốt, cũng rất rất xuất sắc. Nói thật, lý do khiến anh làm việc chăm chỉ như vậy, phần lớn là vì cảm thấy bản thân chưa đủ tốt, chưa xứng với cô ấy.”

Nói đến đây, anh mới nhíu mày, hỏi thẳng câu băn khoăn bấy lâu:

“Vậy rốt cuộc là mọi người không chấp nhận việc anh kết hôn, hay đơn giản chỉ là không thích vợ anh thôi?”

Anh thật sự không thể hiểu nổi.

Thấy anh như muốn nói “vợ tôi tốt như vậy mà, sao lại không thích được?”, cuối cùng cũng có người nhịn không nổi bật thốt:

“Chính vì anh quá tốt, nên bọn em sợ cuộc đời anh bị vấy bẩn, mới không chấp nhận nổi sự tồn tại của cô ấy!”

Lục Nam Đình không đồng tình: “Cô ấy vĩnh viễn sẽ không bao giờ là vết nhơ của anh.”

Lúc anh vừa dứt lời, có người lập tức tiếp lời:

“Tình yêu vốn không chắc chắn, dù anh yêu sâu đậm thế nào, thì ai dám chắc cô ấy sẽ mãi yêu anh? Dù gì cô ấy cũng từng bỏ rơi anh một lần, thì ai biết có lần thứ hai không. Với kiểu yêu điên cuồng như anh, bọn em sợ anh sẽ vì thất tình mà giải nghệ.”

Dù gì thì, với gia thế như anh, kể cả không làm gì, về nhà nằm không cũng vẫn sống xa hoa cả đời.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Nỗi lo của fan, cũng không phải không có lý.

Lục Nam Đình có được ngày hôm nay, những gì fan bỏ ra, chẳng hề ít hơn anh.

Bao nhiêu ngày đêm, kiên trì từng chút một đi cùng anh đến hiện tại!

Nếu vì tình yêu mà anh sa sút, họ chắc chắn sẽ tức đến phát điên mất!

Lục Nam Đình chỉ cảm thấy đầu óc như ong ong cả lên!

Một câu bật ra không kịp suy nghĩ:

“Chẳng lẽ vì sớm muộn gì cũng chết, nên bây giờ anh phải nhảy khỏi xe cho xong?”

Lúc này, xe buýt đã lên cao tốc, xe cộ xung quanh lao vùn vụt. Thấy anh nổi giận, mọi người trợn to mắt, nhất thời không nói lại được câu nào!

Lục Nam Đình không muốn nói gì nữa, ngồi phịch xuống ghế, không thèm quay đầu lại nhìn họ.

Chiếc xe trong im lặng tiếp tục chạy suốt hơn hai mươi phút.

Cuối cùng vẫn là fan không chịu nổi mà mềm lòng trước.

Đúng vậy, nghệ sĩ tốt như anh, bao nhiêu năm rồi giới này mới có một người như vậy?

Họ đúng là đã quá khắt khe với anh.

“Anh cứ yêu thì yêu đi, sau này em coi như cô ấy không tồn tại là được. Em sẽ không soi mói cô ấy nữa, nhưng để em yêu luôn người anh yêu thì… em không làm được.”

Lục Nam Đình cúi đầu, không nhìn điện thoại, cũng chẳng đáp lại.

protected text

Anh có được ngày hôm nay, ngoài sự nỗ lực của bản thân, không thể không kể đến công sức của Tiểu Chuồn Chuồn.

Họ đã cùng anh đi hết một chặng đường dài, chưa đến mức không thể cứu vãn, anh thật sự không muốn buông tay.

Nhưng cứ tiếp tục thế này, thật sự rất mệt mỏi.

Mỗi lần mở mấy cái app kia ra, lại thấy những người từng yêu thương anh điên cuồng… chửi rủa người mà anh yêu.

Cảm giác ấy… thật sự rất đau lòng.

Cứ như tự nhiên có hàng trăm bà mẹ chồng khó tính vậy.

“Việc theo đuổi thần tượng, vốn dĩ nên là chuyện vui vẻ. Anh cũng chỉ muốn cố gắng thật tốt, mang lại năng lượng tích cực cho mọi người, để cuộc sống của các bạn cũng thay đổi theo hướng tích cực. Nhưng… có một số việc, anh không thể làm được. Nếu việc tiếp tục ủng hộ anh sẽ khiến các bạn đau lòng, vậy thì, anh nghĩ…”

“Anh! Câu sau đừng nói nữa!!”

Lục Nam Đình nghĩ không thông, mà các cô cũng đâu có thông suốt?

Thần tượng mấy năm trời, không có scandal tình ái, không có phốt nhân cách, thế mà tuổi còn nhỏ xíu đã đòi cưới vợ! Không để người ta mơ mộng chút gì hết!

Một bông hoa vừa mới nở, đã bị người ta hái đem cắm vào bình. Người vun trồng bao nhiêu tháng trời thì cảm thấy sao cho được?

Lục Nam Đình cạn lời: “Cho dù không có vợ anh, anh cũng sẽ không yêu đương hay cưới fan đâu! Mấy người chẳng phải cũng biết mẹ anh rồi đó.”

Anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng ý thì quá rõ ràng.

Nhà họ Lục là hào môn, mà còn là trong các hào môn cực phẩm. Muốn gả vào, hoặc phải môn đăng hộ đối, hoặc phải xuất sắc đến mức không ai chê được điểm nào.

Cố Lan Khê tuy gia cảnh không quá nổi bật, nhưng xuất thân từ nhà họ Cố ở Lĩnh Nam, miễn cưỡng cũng xem là danh môn.

Còn về năng lực cá nhân, đừng nói giới giải trí trong nước, nhìn khắp cả nước, cũng hiếm ai sánh bằng.

Trong khoảnh khắc đó, mấy fan nữ chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, như thể mình là con cóc ghẻ vậy.

Mơ mộng rằng mình sẽ “nên duyên” với idol, với fan mà nói, là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng khi nói thành lời, lại khiến họ trông thật lố bịch, như đang tự ảo tưởng.

Đặc biệt là chính chủ người ta đã kết hôn.

Thần tượng mà cũng phải chịu cái cảm giác “mình là người thứ ba”, cảm thấy có lỗi, quá đáng thương rồi. Khổ lắm mới có dịp gặp mặt, vậy mà mở miệng ra, anh lại bảo họ nên… tự rời fandom.

Mấy người đó khóc ngay tại chỗ.

Lục Nam Đình cực kỳ bực bội, nhưng cũng không đẩy họ vào đường cùng, chỉ để lại chút lối thoát:

“Tình huống của anh thế này, gặp được một người anh yêu, gia đình anh cũng thích, mà cô ấy lại bằng lòng lấy anh… khó lắm chứ! Nên anh xin mọi người, nếu thật sự không nỡ rời fandom, thì… làm fan mẹ đi! Thật đấy, mẹ anh không chê đâu! Nhân lúc anh còn trẻ đẹp, vẫn còn kịp!”

Tiếng khóc, ngay lập tức im bặt.

“Giá mà hôm nay đừng gặp anh thì hơn.”

Mười mấy người gật đầu lia lịa.

Nhưng đến khi tới sân bay, cả nhóm vẫn tay nắm tay, xếp thành hàng rào người, hộ tống anh an toàn lên máy bay như đã hứa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu