Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 308: Bàn luận

Khó khăn lắm mới được khoe một lần công khai, kết quả lại bị dân mạng làm ầm lên, khiến Lục Nam Đình đành phải xóa bài Weibo đó.

Tâm trạng của anh đương nhiên không vui.

Nhưng trước mặt mẹ, nhiều lời cũng khó nói ra, chỉ đành giấu trong lòng.

Bữa sáng ăn mà chẳng có vị gì, thấy hai vợ chồng vừa bóc trứng vừa họp video với quản lý để bàn cách xử lý, Chương Nhược Lan cũng không quấy rầy, ăn xong hai miếng liền tìm cớ, xách túi rời đi.

Không phải bà không quan tâm đến con cái, chỉ là bà rất cởi mở.

Miễn không phạm phải vấn đề nguyên tắc, thì chuyện riêng của ba đứa con trai, bà để tụi nó tự quyết.

Chưa nói đến hai đứa lớn, đứa út cũng đã trưởng thành, có gia đình riêng rồi, bà mà xen vào nhiều thì chỉ thành phiền phức.

Nếu tụi nhỏ thiếu người, bà sẵn sàng giúp; còn chuyện sinh hoạt thường ngày, bà chưa từng can thiệp.

Đó là bí quyết để cả ba đứa con trai không ai thành “trai bám mẹ”.

Vợ chồng bận họp, cũng không rảnh tiễn, Chương Nhược Lan cũng chẳng để ý, đi thẳng xuống tầng, lái xe rời đi.

Cố Lan Khê ban đầu định cắt lại video, thêm dòng chữ “Hành động chuyên nghiệp, xin đừng tùy tiện làm theo”, nhưng sau khi bàn bạc, cả hai bên studio đều cho rằng, để an toàn thì tốt nhất là… xóa.

Chỉ xóa thôi thì chưa đủ, Cố Lan Khê còn phải đăng bài xin lỗi, nói rõ rằng bắn súng cao su chỉ là sở thích cá nhân, mỗi lần chơi đều trong môi trường an toàn, chưa từng gây tổn hại đến người hay của, và kêu gọi mọi người hành động lý trí.

Cô còn sợ người ta trách Lục Nam Đình không lo an toàn cho vợ mà cứ đăng bài bừa bãi, nên còn đặc biệt làm rõ: bài đăng đó là đã được cô đồng ý trước, chỉ là hai người đều không ngờ mọi người lại bắt chước theo như vậy.

protected text

Bài xin lỗi được cả hai bên chỉnh sửa cực kỳ khéo, tone rất “chính thống”, không chừa chút sơ hở nào cho cư dân mạng làm loạn. TruyenLau

Thật ra cũng chẳng cần cẩn thận đến vậy, nhưng nửa năm nay, hai người nổi như cồn, studio ngày nào cũng phải đau đầu tìm cách rút khỏi hot search, các tài khoản truyền thông rảnh rỗi là kiếm chuyện.

Lần này mà không mạnh tay từ đầu, không biết mọi chuyện sẽ bị đẩy đi xa tới đâu.

Ăn sáng xong, xử lý xong vụ Weibo, hai người cũng đến giờ ra ngoài.

“Anh đưa em đến studio, chiều tan làm em qua đón anh.”

Lục Nam Đình đang buồn, Cố Lan Khê tất nhiên cảm nhận được. TruyenLau.com

Xuống bãi đỗ xe, cô chẳng thèm tìm xe mình, đi luôn theo Lục Nam Đình.

Cách cô dỗ người cũng rất riêng—là sai anh làm việc gì đó.

Trong mắt cô, người ta hay suy nghĩ vớ vẩn là vì rảnh, hễ bận rộn một chút là hết hơi nghĩ ngợi ngay.

Hôm nay cô đến studio họp, bàn chuyện phát triển và chọn kịch bản, còn bên Lục Nam Đình vì lệch múi giờ nên bắt đầu và kết thúc đều muộn hơn chút, giờ giấc xem ra khá khớp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Nam Đình khẽ “ừ” một tiếng, nắm tay cô lên xe, còn giúp cô thắt dây an toàn, sau đó thở dài một hơi, đầy hối hận:

“Lúc đó mà anh chỉ đăng mỗi tấm hình cái bảng đinh thôi thì tốt rồi.”

Cái bảng đinh đó thật ra không có gì đặc biệt, chỉ cần bỏ tâm huyết là ai cũng có thể dùng búa nhỏ mà làm được.

Nếu chỉ đăng ảnh mà không có quá trình, thì sẽ chẳng ai nghĩ nhiều đến vậy.

Lúc đó xem cô làm xong, anh quá xúc động, cảm giác không khoe ra thì tối không ngủ được.

“Em tặng anh món quà đó, không chỉ là cái bảng gỗ với đinh, mà là cả quá trình làm ra nó. Nếu không phải thế, em đã làm xong từ trước, đợi anh về rồi tặng, đâu cần phải đợi đúng lúc anh ở đó, làm trước mặt anh? Nên anh đăng video đó chẳng có gì sai cả.”

Chuyện đã xảy ra rồi, tự trách vô ích.

Cố Lan Khê chưa bao giờ tự dằn vặt.

Nếu có lỗi, thì là lỗi của người khác.

“Tất cả là tại mấy cư dân mạng kia, máu ăn thua cao quá, tư duy lại dị thường. Thứ gì cũng muốn bắt chước, mà lại bắt chước không tới, xong quay ra đổ lỗi là tụi mình không nhắc nhở. Đúng là vô lý.”

Ra đến nơi riêng tư, Cố Lan Khê cũng không nhịn được nữa, phải buông vài câu “chửi cho hả”.

Lục Nam Đình lại khá thoáng, còn có tâm trạng an ủi vợ:

“Làm nghề này mà, ai cũng cầm ống nhòm tám lần phóng đại nhìn chằm chằm tụi mình. Chuyện nhỏ tí cũng có thể bị thổi bùng lên. Phải nói là… có những chuyện đúng là nhìn năng lực cá nhân. Anh ăn hành bao nhiêu lần mà vẫn không đoán ra được rủi ro, còn em thì phản ứng rất nhanh. Ngay cả chị Phạm với chị Mai còn không kịp nghĩ tới nữa là.”

“Không còn cách nào khác, anh nhớ kỹ một câu.”

“Câu gì?”

Cố Lan Khê cười khúc khích:

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Lúc nào cũng có dân đen muốn hại trẫm!”

Lục Nam Đình cười không nhịn được!

“Vậy thì đúng là nhờ phúc Hoàng thượng.”

“Còn không à~ Anh xong rồi, thầy Lục à, anh không rời được em đâu.”

“Ừ, anh sẽ không rời xa em, ngày ngày theo em ăn ngon uống sướng, sống vui như tiên.”

“Ừm, trẫm chuẩn rồi, tối nay đón anh đi ăn gà, mấy bữa trước bạn em mới phát hiện được chỗ quán gia truyền ngon lắm.”

“Thế thì quá chuẩn! Có động lực làm việc hẳn!”

Tài xế lái xe, vệ sĩ vẫn ngồi ghế phụ như thường, hai vợ chồng ngồi sau, chưa ra khỏi khu thì đã tự tổng kết, kiểm điểm đủ kiểu.

Nói hết mọi chuyện cần nói, cả hai lại trêu đùa một lúc, Cố Lan Khê vừa xoắn tóc bằng một ngón tay, vừa đúc kết:

“Cho nên, đừng đăng chuyện riêng tư lên mạng. Thấp profile vẫn là tốt nhất.”

Lục Nam Đình cũng rút kinh nghiệm: “Phải đăng vào bạn bè.”

“Bạn bè cũng lắm loại, cũng chẳng an toàn.”

“Thì chia nhóm bạn ra chứ gì? Lúc đăng thì ẩn mấy đứa không thân đi.”

Nói đến đây, Cố Lan Khê bất ngờ lấy điện thoại của anh ra, mở phần bạn bè của anh.

“Nói chứ, có chuyện này em nghi ngờ từ lâu rồi…”

“Không thể nào? Một người đàn ông quang minh chính đại như anh mà cũng bị nghi ngờ sao?”

“Sao anh lại mê đăng trạng thái thế? Một ngày post cả đống, bạn bè anh không thấy phiền à?”

Vừa nói, Cố Lan Khê vừa lướt xem lịch sử bài đăng.

Quả nhiên, biết bao bài kiểu “công khai xòe đuôi” toàn là… chỉ mình cô được xem.

Cố Lan Khê cười khẽ, tâm trạng tự nhiên tốt lên: “Em đúng là ngốc thật, kiểm tra điện thoại mà cũng không ra gì.”

Thấy khóe miệng cô khẽ cong, hiện rõ vẻ thẹn thùng, Lục Nam Đình hết nói nổi:

“Vậy là anh cưa mù một người… suốt bao năm nay à?”

“‘Người mù’ là nam, anh đừng có đặt biệt danh bậy bạ cho em, lỡ đâu sau này em mù thật, lúc đó có mà anh khóc.”

“Xí xí xí, anh sai rồi! Coi như anh chưa nói gì. Nhưng thật ra em đúng là chậm tiêu, nhiều lúc anh ‘bật đèn xanh’ rõ ràng mà em chẳng hiểu, phản ứng siêu chậm luôn. Có lần cả mấy năm sau em mới nói: ‘Năm đó chuyện đó là ý này đúng không?’ Lúc đó anh còn chẳng nhớ gì, mà em vẫn nhớ. Ngại ghê.”

“Thì cũng đâu phải lỗi của em. Em chưa yêu ai trước đó, có ai dạy em đâu?”

“Là do em không để tâm thôi. Không thì em thông minh hơn anh nhiều ấy.”

“Ừm, về khoản yêu đương thì thầy Lục đúng là bậc thầy. Nói xem anh học ở đâu thế? Chỉ em với?”

“Chúa mở cho em một cánh cửa thì sẽ đóng lại một cái cửa sổ. Đây là thiên phú, đừng ghen tị.”

Hai người cứ thế nói mấy chuyện trời ơi đất hỡi, tay trong tay nhìn cảnh xe cộ lùi dần qua cửa kính.

Một lúc lâu sau, Cố Lan Khê bỗng hỏi:

“Anh chưa từng nghĩ… sở thích của em có hơi nguy hiểm à?”

Lục Nam Đình còn đang mải nghĩ mấy chiêu yêu đương vừa rồi, nghe xong thì sững người, mất một nhịp mới hiểu ra, liền bật cười:

“So với mấy người nước ngoài thích chơi súng, nuôi báo săn ấy, em như thế thì là gì chứ? Bắn ná – đồ chơi trẻ con. Tập võ – rèn luyện sức khỏe. Chơi ván trượt – có thêm thú vui nhỏ. Quá bình thường luôn!”

“Thế nếu sau này em chơi những thứ nguy hiểm hơn thì sao?”

“Nguy hiểm cỡ nào? Em vốn dĩ quý mạng mình mà.”

Cố Lan Khê gãi đầu:

“Thì là… em chỉ nói là có thể thôi nha, cái mà em cảm thấy nguy hiểm, chưa chắc trùng với cái mà người ngoài cho là nguy hiểm.”

Lục Nam Đình: “……”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu