Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 372: Buổi Hẹn Hò Giấu Mặt

Cuối tuần, nhóm chọn một cung đường phổ thông, không khó khăn gì mấy, thời tiết lại đẹp, Cố Lan Khê đã sớm đoán là sẽ có đông người tham gia.

Chỉ có điều cô không ngờ mình lại vô tình bước nhầm vào một… buổi xem mắt của đoàn nhạc dân tộc và dàn nhạc giao hưởng.

Chuyện này chẳng ai báo trước, chỉ khi đến nơi cô mới phát hiện — hai bên đều có khoảng bảy, tám thành viên quen mặt, mỗi người lại kéo theo một đứa con đang đến tuổi cập kê mà vẫn mãi ế bền vững.

Mấy người trẻ da mặt mỏng, lại xuất thân gia đình khá giả, điều kiện cá nhân đều rất ổn. Nếu biết trước bị kéo đến đây để mai mối, e là có đánh chết cũng chẳng chịu tới.

Nhưng ai cũng ngầm hiểu, không ai nói toạc ra.

Cố Lan Khê ở khu Đông thành phố, đến nơi tập trung thì cũng gần sát giờ hẹn, thấy một nhóm thanh niên đang tụm năm tụm ba tán chuyện rôm rả.

Họ cứ tưởng hôm nay chỉ là đi leo núi cùng người lớn cho vui, lại có thêm hoạt động nhặt rác bảo vệ môi trường, vừa ý nghĩa vừa thú vị, đến cả mấy người thường ngày ít nói cũng không nhịn được góp chuyện.

Cố Lan Khê đến nơi, mấy thanh niên kia nhìn cô một cái, không quen mặt nên cũng không chào hỏi gì. Cô đi thẳng về phía mấy người bạn quen.

Hôm nay cô cũng ăn mặc như phần lớn mọi người: đeo ba lô, mặc áo khoác gió màu cam đỏ nổi bật, mang giày leo núi.

Nhưng cô lại hoàn toàn khác biệt.

Cô bọc mình kỹ đến mức không lộ ra nổi nửa móng tay. Website TruyenLau.com

Găng tay giữ nhiệt màu xanh da trời bó sát tay, khăn đa năng cùng màu trùm kín đầu và mặt, đôi mắt duy nhất lộ ra thì cũng giấu sau cặp kính râm to tướng, đã thế còn đội thêm mũ áo khoác chụp kín.

Người quen chỉ nhìn dáng đi uyển chuyển là đã nhận ra cô, đợi cô đến gần lại ngửi thấy mùi nước hoa cam quen thuộc, lập tức vui vẻ gọi cô nhập nhóm.

Thấy đủ người, tổ trưởng hô lên, phất cờ tập hợp mọi người khởi hành.

Đường núi không rộng, tối đa đi được ba người song song. Cố Lan Khê đi cùng vài người thân quen.

Càng đi, đội hình càng dàn trải, người trước người sau dần tách khoảng cách. TruyenLau.com

Lúc không có con cái bên cạnh, có một chị lớn kéo tay cô, thì thầm nhờ cô giúp nhìn xem trong mấy chàng trai hôm nay, ai trông đáng tin một chút.

protected text

Cố Lan Khê lúc này mới hiểu, chuyến leo núi tưởng nhẹ nhàng thư giãn này, thật ra không hề đơn giản. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mới 22 tuổi đầu, cô lại bị kéo đi làm “người từng trải”, cùng các anh chị lớn tuổi giúp lo chuyện chung thân cho mấy đứa nhỏ.

Nghĩ tới là thấy kỳ kỳ, nhưng cũng không biết từ chối sao cho khéo.

Cô chơi với nhóm người này cũng gần hai năm, cùng chung sở thích, hay rủ nhau đi leo núi, biểu diễn nhạc, ăn uống trà bánh, quan hệ rất thân thiết.

Cô không tiểu thư, lại hào sảng, đáng tin, nói năng thật thà, sống đơn giản như người bình thường, nên ai cũng quý mến, chẳng ai coi cô như người nổi tiếng cần giữ kẽ.

Thêm nữa là cô đã có chồng, nên chuyện các bạn trẻ xem mắt cũng chẳng liên quan gì đến cô. Vì vậy, không ai nghĩ phải thông báo trước với cô làm gì.

Dù trẻ tuổi, nhưng Cố Lan Khê rất có năng lực, quanh năm suốt tháng người nhờ cậy không thiếu, nhưng bị nhờ việc kiểu này thì đúng là lần đầu!

“Chị Anh Tử, em thật sự không có kinh nghiệm vụ này, sợ là giúp không được rồi…”

Chuyện yêu đương là Lục Nam Đình theo đuổi cô, kết hôn cũng do anh mặt dày bám lấy không buông. Nói chính xác thì là anh chọn cô, chứ không phải cô chọn anh.

Bảo cô có con mắt tinh đời chọn chồng giỏi? Toàn nói bậy.

“Người từng trải con mắt sáng lắm! Người theo đuổi em xếp hàng được tới Paris, em chọn đúng anh ấy giữa bao người như thế, ai dám nói mắt em kém?”

Vợ chồng cô sống hạnh phúc là thật, nhưng cô đâu thể nói thẳng với người ta rằng: “Chị cứ bảo con gái mình nỗ lực lên là sẽ gặp được người tốt”.

Nghĩ vậy, cô nhỏ giọng đáp:

“Chuyện hôn nhân là hai người sống với nhau, phải để con gái chị tự thấy thích mới được. Chị chọn cỡ nào, mà nó không vừa ý, thì cũng công cốc thôi. Chi bằng cho tụi nó thời gian và không gian, để tự tìm hiểu nhau. Chị chọn kỹ cỡ nào mà con bé không ưng thì cũng vô ích.”

Chị Anh Tử còn định nói gì đó, Cố Lan Khê lập tức nắm tay chị, ghé sát tai nói nhỏ:

“Còn kinh nghiệm của em á? Điều quan trọng nhất để sống hôn nhân êm ấm, là quan hệ mẹ chồng – nàng dâu phải ổn. Quan hệ này mà tệ, trai có giỏi cỡ nào cũng chẳng sống yên. Chị hôm nay nhiệm vụ nặng nề, phải tranh thủ quan sát các bà mẹ đi cùng mấy cậu con trai. Chọn con rể thì chị không rành, chứ em không tin chị không nhìn ra ai là ‘mẹ chồng ác’!”

Chị Anh Tử hồi xưa ly hôn chính vì lấy phải một anh trai bám váy mẹ, chiến đấu với bà mẹ chồng hung dữ hơn chục năm, cuối cùng không chịu nổi nữa mới bỏ.

Nghe vậy thấy quá đúng, vỗ tay cô một cái rồi đi về phía “đối tượng mục tiêu”.

Cố Lan Khê thở phào nhẹ nhõm, lập tức tăng tốc bước, tập trung nhặt rác.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Cô mang theo một bao tải lớn đựng rác không thể bán như bao bì, đầu lọc thuốc lá, khăn giấy…, và một túi lưới to để nhặt các loại chai lọ.

Chai nước, chai nước ngọt, lon nhôm, thỉnh thoảng lại có thể nhặt được một cái.

Bắc Linh Sơn là đồng cỏ trên núi rộng mênh mông, xa xa còn có những dãy núi chồng lớp. Hiện giờ đều phủ tuyết trắng, Cố Lan Khê đeo kính râm chính là để tránh bị mù tuyết.

Cô quấn mình kín mít, nhưng dáng vóc và khí chất thì lại càng nổi bật khi gương mặt bị che kín.

Đám thanh niên này bình thường chẳng mấy khi đi núi, đường lại gập ghềnh khó đi, bước đi xiêu vẹo chẳng chút thẩm mỹ.

Cố Lan Khê có phần cơ thể trung tâm rất tốt, khả năng giữ thăng bằng cũng xuất sắc, đi trên đường núi cứ như một chú dê núi lanh lẹ.

Một tay cô xách hai cái túi buộc sẵn lên cành cây, tay kia cầm kẹp rác, len lỏi trong núi, mắt chỉ dán xuống đất tìm rác, hoàn toàn không ngó nghiêng xung quanh.

Lúc đứng yên, ai cũng trông như nam thần nữ thần, nhưng lúc hoạt động thì khác ngay.

Rất nhanh, cô đã thu hút sự chú ý của đám người trẻ tuổi cùng trang lứa.

Bố mẹ đôi bên đều làm cùng đơn vị, từ nhỏ mấy đứa trẻ đã chơi với nhau không ít lần. Nhóm bên dàn nhạc giao hưởng tưởng cô là người bên đoàn nhạc dân tộc, còn bên đoàn nhạc dân tộc thì lại nghĩ cô đến từ dàn nhạc giao hưởng.

Thế là người trẻ hai bên đều lần lượt đến bắt chuyện, không đến mức hỏi cung như tra hộ khẩu, nhưng chỉ trong hai tiếng đồng hồ đã có năm người hỏi sở thích của cô.

Trong năm người ấy, có cả nam lẫn nữ.

Con người luôn có xu hướng hướng về cái đẹp, chọn bạn đời tất nhiên cũng phải chọn người khiến mắt mình dễ chịu trước đã.

Phải nói thật, lý do mà mấy người này vẫn chưa có người yêu, phần nào cũng vì… mắt hơi bị cao.

Ai nấy đều cư xử lễ phép, không nói gì quá đáng, chỉ là muốn kết bạn thôi, nhưng Cố Lan Khê nhìn ra được, những người này đều có hứng thú với cô.

Không muốn phá hỏng buổi xem mắt tập thể này, cô tranh thủ lúc nghỉ, tháo chiếc nhẫn cưới đang đeo trên dây chuyền xuống, đeo vào ngón áp út tay trái.

Tuy sau đó cô từ tốn đeo găng tay trở lại, nhưng phần lớn mọi người đều đã kịp thấy.

Có người thở dài, không quấy rầy thêm nữa. Có người lại nghĩ cô cố tình như vậy vì không để mắt tới ai ở đây.

Không cam lòng, có người vẫn mở miệng hỏi:

“Cô Cố, cô kết hôn rồi sao?”

Cố Lan Khê quấn người kín mít, cũng không tự giới thiệu, mọi người chỉ biết cô họ Cố.

Có lẽ vì sợ bị người lớn phát hiện mình có ý với ai, rồi bị ép yêu đương kết hôn, nên ai cũng ăn ý không hỏi han thân phận cô quá nhiều.

Cố Lan Khê cố tình làm chậm động tác, chính là để chờ có người hỏi.

Nghe câu đó, cô vặn nắp chai nước lại, đáp cực kỳ dứt khoát:

“Phải, tôi kết hôn rồi.”

“Nghe giọng thì cô chắc còn trẻ lắm, sao kết hôn sớm vậy? Là gia đình sắp đặt à?”

Trang bị trên người Cố Lan Khê nhìn là biết không rẻ, dễ khiến người ta nghĩ cô là tiểu thư nhà giàu, kết hôn sớm vì lý do gia tộc hoặc liên hôn gì đó.

Dạo này trào lưu yêu thiên nhiên, thích dã ngoại đang hot, nên showbiz mới có một đống nữ minh tinh dựng hình tượng “yêu vận động ngoài trời”.

Con gái nhà giàu đi leo núi cũng chẳng có gì lạ.

Hai đoàn hợp thành, tổng cộng hơn bốn mươi người, đủ ngành nghề, chẳng ai quan tâm rốt cuộc cô là do ai dẫn tới.

Cố Lan Khê nhìn cô gái kia, cười nhẹ:

“Dĩ nhiên là vì chồng tôi rất rất tốt, nên tôi mới muốn lấy anh ấy sớm.”

Nói xong, cũng đã nghỉ ngơi đủ, cô đeo ba lô, xách túi rác, cầm kẹp lên, tiếp tục bước về phía trước.

Mới nửa buổi, cô đã nhặt được hơn hai mươi cái chai lọ lon hộp các loại.

Cô quyết tâm sẽ nhặt đầy hai cái túi mang theo!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu