Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 223: Sợ là không ổn

Chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng được gặp người, Cố Lan Khê nắm chặt tay Lục Nam Đình, định mắng vài câu, vậy mà nghẹn đến đỏ cả mặt, cũng chẳng biết mắng cái gì.

Khổ thân cô sống hơn hai mươi năm, lúc tức giận nhất cũng chỉ biết thốt ra một câu “đồ khốn”.

Mà câu đó, đứng trước mặt Lục Nam Đình, cô cũng không nỡ nói ra.

Lục Nam Đình chẳng nói gì, chỉ dang tay ra, ôm cô vào lòng đầy xót xa, ngàn lời vạn ý chỉ hóa thành một câu:

“Đừng khóc nữa mà~”

Cố Lan Khê vốn đã điều chỉnh lại cảm xúc, vậy mà vừa nghe câu đó, sống mũi lại cay xè.

Lần cuối cô gặp phải chuyện tởm lợm như vậy là lúc có người hợp tác làm dự án chung, cuối cùng nộp bài luận lại không đưa tên cô vào danh sách đồng tác giả.

Lúc không ai để dựa vào, chỉ có thể tự mình gồng lên làm chỗ dựa cho bản thân. Nhưng khi sau lưng có người, nước mắt cứ thế trào ra.

Cô ghét bản thân hay mau nước mắt, nhưng lại không thể từ chối sự quan tâm như thế này, trong lòng rối rắm vô cùng, đành cúi đầu không nhìn anh nữa.

Lục Nam Đình vừa ghi hình xong là bay qua đây, đừng nói tẩy trang, đến đồ còn chưa kịp thay, chỉ khoác đại một chiếc áo khoác mỏng màu cam đỏ có mũ lớn bên ngoài.

Thấy cô sắp khóc nữa, anh vội kéo khoá, mở áo ra che mặt cô lại.

“Có paparazzi đấy, lại đây khóc này, đừng để bị chụp.”

Cố Lan Khê bỗng thấy mũi mình chạm vào da anh, mượt mà mát lạnh — cô lập tức trợn tròn mắt!

Trong khoảnh khắc đó, tất cả chua xót, tức giận, đau khổ đều tan biến sạch sành sanh!

“Anh đi ghi hình mà mặc thế này hả?”

Là chiếc áo thun trắng in hoa cổ khá thấp, rãnh ngực lộ rõ ràng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Phải nói rằng, từ sau khi cô nói mình thích anh có cơ bắp một chút, Lục Nam Đình đã luôn kiên trì tập luyện để lên cơ.

Muốn có thân hình mặc áo thì gầy, cởi áo thì săn chắc đâu phải chuyện dễ. Vừa phải tập luyện, vừa phải ăn uống kiểm soát nghiêm ngặt.

Lục Nam Đình giả vờ không nhìn thấy sát khí trong mắt cô, mặt dày đùa cợt:

“Ừm, sao nào, có gợi cảm không? Nhìn ngực anh này, hôm nay hiện trường gái gào hét kinh luôn…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Nam Đình vốn là người rất yêu biểu diễn và ánh đèn sân khấu, Cố Lan Khê luôn ủng hộ sự nghiệp của anh, nhưng không thể chịu được việc anh mặc đồ quá hở hang, lên sân khấu “tỏa sáng” hút fan nữ mộng mơ suốt ngày tưởng tượng về anh.

Cô lại chẳng muốn nói ra nỗi khó chịu vặt vãnh này, sợ bị cho là lòng dạ hẹp hòi, thiếu tự tin.

Lục Nam Đình gãi đầu: “Hôm nay chương trình có mấy người cùng ghi hình, để đồng bộ phong cách, đài truyền hình chuẩn bị đồ. Anh đến mới biết là kiểu này… Mà hợp đồng đã ký rồi, đâu thể vì cái áo mà bỏ quay được.”

Tình huống kiểu này đúng là khó nói gì thêm. TruyenLau.com

Nhưng Cố Lan Khê vẫn nhẹ giọng nhắc anh: “Lần sau ký hợp đồng nhớ thêm điều khoản bổ sung, để đảm bảo quyền lợi. Như việc trang phục chẳng hạn, phải thêm điều kiện ‘duyệt trước’, nếu có đồng phục thì cũng phải gửi cho bên mình xem trước.”

Làm rõ trước, mới không bị động về sau.

Cố Lan Khê vào nghề sớm hơn, tuy được ưu ái nhiều nhưng cũng từng trải qua không ít chuyện đau đầu.

Còn Lục Nam Đình là cháu ruột Giang Diễn, mấy loại người không ra gì khó mà tiếp cận anh, nhưng anh vẫn hay vì thiếu kinh nghiệm mà bị thiệt.

Dù sao thì cũng mới vào nghề vài năm thôi.

Lục Nam Đình “ừ” một tiếng, rồi cười trêu lại cô: “Anh không có quyền tự do ăn mặc à?”

Cố Lan Khê chợt nhớ đến mấy lời mình từng nói với Mai Tuyết, bỗng thấy ngại, chẳng nói gì thêm.

Lục Nam Đình cũng không ép.

Khi xe rời khỏi sân bay, chạy vào đường lớn, xe cộ đông đúc phía trước phía sau, anh mới chịu kéo áo khoác xuống.

“Chị Mai, anh Viễn đều đang trên đường, chú họ cũng tới rồi. Anh đã đặt khách sạn ở thành phố C, đợi mọi người đến đông đủ, mình họp một vòng, bàn xem xử lý thế nào.”

Tài xế là người quen, vệ sĩ cũng là người nhà, nhưng Cố Lan Khê đã quen cẩn trọng, nên không nói gì trong xe, chỉ gật đầu tỏ ý đã nghe.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Người chưa đến đủ, dù Lục Nam Đình có sốt ruột muốn biết cụ thể cũng không ép cô phải nói ngay, chỉ lặng lẽ nắm tay cô, truyền cho cô sự bình tĩnh và sức mạnh.

Cố Lan Khê cúi đầu, nghịch từng ngón tay anh, tâm trạng vẫn nặng nề.

Khách sạn là một khách sạn 5 sao thuộc hệ thống nhà họ Lục, cách sân bay không xa, chưa đến hai mươi phút đã tới.

Quản lý ca đêm biết thiếu gia nhà mình cùng vợ sẽ đến ở, đã tự mình giám sát vệ sinh phòng không biết bao lần, đến cuối còn đeo găng trắng, chui xuống gầm giường kiểm tra mới yên tâm.

Giờ đang đứng giữa đêm gió lạnh chờ suốt nửa tiếng.

Cuối cùng cũng đợi được người, anh ta vội sắm vai nhân viên mở cửa, tự tay giúp vệ sĩ mở cửa xe.

Dù sao thì khách sạn nhà mình vẫn đáng tin hơn bên ngoài, tuy không bằng ở nhà nhưng ít nhất an toàn được đảm bảo.

Hai người cầm theo hộp cơm vào phòng, Lục Nam Đình đi tẩy trang, Cố Lan Khê đứng chờ ngay cửa phòng tắm.

Vừa chờ vừa nói ra suy nghĩ:

“Em hiểu cách làm của anh ta, nhưng em không định tha thứ. Đợi quay xong phim, em sẽ cắt đứt liên lạc luôn. Anh biết mà, em chẳng bao giờ quan tâm chuyện bị đạo đức áp đặt. Giờ em chưa trở mặt là vì hai lý do: Một, sợ phim bị hủy, quay lâu như vậy rồi, nếu không được chiếu, em tức chết mất; hai là, đúng là anh ta bị bệnh thật, em cũng không nỡ đẩy mạnh quá, sợ anh ta quay sang vu vạ em.”

Lục Nam Đình vừa rửa mặt xong, vừa lau vừa lắc đầu:

“Em còn định để anh ta quay tiếp à? Sợ là không được. Dù sao cũng chẳng ai dám chắc khối u của anh ta là lành tính hay ác tính. Nếu chưa biết thì không sao, nhưng giờ đã biết anh ta đang bệnh mà vẫn quay, chú họ chắc chắn sẽ yêu cầu thay người. Nếu xảy ra chuyện gì, cả đoàn phim sẽ bị liên lụy, đến lúc đó lại là phiền toái cho chú họ.”

Đạo diễn hợp tác trong giới cũng chẳng phải chuyện hiếm, đổi người khác quay nốt phần còn lại, hoặc tìm người đến hỗ trợ đều rất dễ.

Nhưng nếu đã biết rõ Cao Vân Nghĩa đang bệnh, mà vẫn để ông ấy tiếp tục quay trong đoàn, chậm trễ điều trị, đến lúc có chuyện thì công ty khó lòng giải thích nổi.

Dư luận công kích còn là chuyện nhỏ, công ty có khi còn phải bồi thường.

“Nhưng nếu đổi người, chất lượng bộ phim liệu có đảm bảo không?”

“Giờ tình huống này coi như cấp cứu cứu hỏa rồi, chú họ chắc chắn sẽ bất chấp sĩ diện, đi mời người có thực lực đến ngồi trấn.”

“Không biết có ảnh hưởng đến thời gian đóng máy không nữa…”

“Chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng chút ít, nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng.”

Phim một khi đã khởi quay thì thời gian tuyên truyền, thời điểm công chiếu đều được sắp xếp từ trước. Nếu bị trì hoãn, không chỉ lỡ thời điểm vàng phát hành, mà có khi còn ảnh hưởng đến cả kế hoạch tranh giải.

“Vậy là em đúng là nghĩ quá đơn giản thật, đợi chú họ bọn họ đến, nghe họ bàn rồi tính tiếp.”

“Ừ.”

Lục Nam Đình rửa mặt xong bước ra, thấy cô vẫn đứng đó đợi mình, không chịu ăn, không khỏi buồn cười: “Em khách sáo với anh làm gì? Đói thì ăn trước đi, đừng đợi.”

“Bị chuyện kia làm buồn nôn muốn chết, không có khẩu vị, phải nhìn thấy anh mới ăn nổi!”

“Anh là mỹ thực à?”

“Đừng nói nữa, nghe mà thấy như đang ăn đồ thừa người khác dùng rồi.”

Lục Nam Đình cười không chịu nổi, giơ tay vỗ mông cô một cái: “Nói chuyện cho đàng hoàng vào! Sáng nay anh vừa mở mắt, không phải là người đầu tiên em nhìn thấy à?”

“Nhưng anh lại mặc áo cổ V sâu đi diễn, cả đống người nhìn thấy! Mà sắp tới sẽ còn rất nhiều người nữa! Anh bị người ta nhìn sạch rồi!”

“Đã bảo rồi, cùng lắm cũng chỉ là cổ V vừa thôi!”

“Dù sao cũng là chữ V!”

protected text

Lục Nam Đình cười ngặt nghẽo: “Vậy là có lý do chính đáng để khoe rồi nhé, mấy hôm nữa đi thảm đỏ, anh phải chọn cho kỹ bộ đồ mới được! Dịp hiếm có đấy! Nếu thời gian cho phép, anh còn muốn chụp một bộ ảnh nghệ thuật luôn cơ!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu