Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 343: Trên phố

“Xin lỗi, anh đến trễ!”

Lục Nam Đình bước tới, không chút ngại ngùng, nắm tay Cố Lan Khê, rồi lịch sự xin lỗi cả nhóm.

Mọi người nhìn thấy anh đều tỏ ra rất phấn khích.

Trước đó Cố Lan Khê còn nghĩ, có thể sẽ có người làm khó anh – nhưng hoàn toàn không có, ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi.

“Bận đến giờ này luôn à, anh ăn gì chưa?”

Cố Lan Khê nhìn đồng hồ – đã hơn chín giờ.

“Ăn rồi. Mọi người định đi đâu thế?”

Còn chưa kịp nói là mình định về nhà, thì cả nhóm đã lập tức vây quanh Lục Nam Đình:

“Bọn tôi vừa ăn xong, định đi KTV hát chút cho tiêu cơm. Vừa nãy Lan Khê bảo cô ấy hát dở, giờ anh đến thì đúng lúc quá rồi!”

“Đúng đấy! Giờ có giọng ca hoàn chỉnh rồi, tụi tôi sắp được đã tai!”

Lời trêu ghẹo không ngớt, khiến Cố Lan Khê thầm trách bản thân vì lỡ tìm cái cớ tệ hại quá.

Giờ mà quay ngoắt bảo mai có việc thì cũng kỳ. Dù có việc gì, thì với người trẻ, về nhà sau mười giờ cũng chẳng tính là muộn.

Chẳng lẽ lại nói thật là… không muốn đi?

protected text

Trên đường, không ai làm kỳ đà cản mũi, hai người mới có chút thời gian nói chuyện.

Nghe Cố Lan Khê kể lại đầu đuôi, Lục Nam Đình không nhịn được cười.

“Em không thích hát karaoke à?”

Cố Lan Khê là người biết cách từ chối, không thích gì là sẽ từ chối. Website TruyenLau.com

Chỉ là cô luôn xử lý khéo léo, hiếm khi thẳng thừng với người ngoài, thường tìm một cái cớ hợp tình hợp lý để giữ hòa khí.

“Em không hát được, đến đó cũng chỉ nghe người ta gào lên, ồn ào mệt mỏi, cảm thấy mất thời gian vô ích.”
Website TruyenLau.com
“Trong giới có nhiều tiền bối thích trò này lắm. Nếu địa điểm lành mạnh, thỉnh thoảng đi một chút, biết đâu lại kiếm được mối quan hệ tốt.”

Cố Lan Khê chỉ hừ nhẹ, không nói gì.

“Sao thế?”

“Trước có lần tụ họp đoàn phim, cũng đi hát K. Ai nấy uống vào là lộ nguyên hình – người nọ sờ người kia, rúc vào góc thì hôn nhau, còn có đứa chui cả vào toilet… Em chẳng biết đứng đâu cho đỡ kỳ, liền bỏ về. Sau đó đạo diễn còn giận, nói em không nể mặt. Cái kiểu tụ họp như thế, em nể nổi cái gì?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Thế thì phải đi với người biết điều. Giới này nhiều quái thai lắm, có người sa đọa rồi, liền muốn kéo người khác xuống theo – như thể mọi người cùng tệ thì họ cũng không bị tính là tệ nữa.”

Lục Nam Đình sống rất chừng mực, nhưng không có nghĩa là anh không hiểu những chuyện đằng sau hào quang.

Lục phu nhân bảo vệ anh rất kỹ. Thời thanh xuân, chuyện nổi loạn nhất của anh là lập ban nhạc đi diễn ở quán bar của bạn.

Những thứ giới chơi bời thích, anh chưa từng đụng đến.

Chủ đề này, Cố Lan Khê thật sự có nhiều điều muốn nói:

“Có lần em đi đàm phán làm ăn, bên kia thấy em còn trẻ, liền rủ đến một nơi gọi là ‘thương vụ K’. Em dẫn người tới nơi, thấy đứng đó là cả dàn gái ăn mặc mát mẻ, thấy em cái là uốn éo nhào tới kéo tay. Em đắn đo hồi lâu, cuối cùng quyết định từ bỏ luôn hợp tác.”

Người không xem trọng cô thì cô cũng chẳng cần để tâm.

Dù có phải chịu thiệt đi nữa.

Người thật lòng muốn hợp tác, sẽ luôn tôn trọng cô. Thậm chí còn tinh tế đến mức ăn cơm cũng không rót rượu, mà đổi sang canh.

Huống hồ, người sống buông thả trong đời tư thì khó mà làm ăn đàng hoàng được.

Nghe cô kể, Lục Nam Đình bật cười thành tiếng:

“Chuyện đó anh biết! Hồi ấy em còn lên hot search cơ, em có biết không?”

“Không. Lúc đó người quản lý là Đào Dũng, tâm trí đặt cả vào nhóm nhạc kia, chẳng buồn quan tâm em. Mà em cũng bận việc mới, không có thời gian để ý mấy thứ đó.”

“Có người chụp được ảnh em, bịa tin là em ăn chơi trác táng. Nhưng chẳng ai thèm quan tâm, vì người lớn đi hát K cũng chẳng có gì lạ. Kết quả là trước khi đội PR kịp ra tay, có nhân viên của KTV đó lên tiếng, kể lại chuyện có người mời em tới thương lượng, em đứng ngoài cửa cả buổi cũng không dám vào. Thế là dân mạng… cười xỉu rồi đẩy em lên hot search!”

“Có gì mà buồn cười?”

“Người ta thấy em ‘ngoan’ quá đó.”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

“Em chỉ là người có nguyên tắc, tự kỷ luật bản thân, chứ không liên quan gì đến ‘ngoan’ hay không.”

Trẻ con không ai quản thì dễ hư, khó ngoan.

Những chốn ăn chơi, cô chưa từng đặt chân vào.

Cố Lan Khê nghĩ một lúc rồi bổ sung:

“Hơn nữa, nếu không đủ năng lực tự bảo vệ bản thân, thì nhan sắc chính là tội lỗi.”

“Thế sao hồi đó em dám tới quán bar tìm anh?”

“Anh bằng tuổi em. Đến mẹ anh còn cho phép anh đến nơi đó ban ngày, thì em cũng có thể yên tâm tới.”

Cố Lan Khê nhìn anh bằng ánh mắt “anh đúng là đồ ngốc”.

Lục Nam Đình bật cười: “Được rồi, thông minh lắm!”

Nói chuyện một lúc thì cũng đến nơi. Hai người hóa trang kín mít, xuống xe, đi cùng bạn bè vào phòng riêng.

Có paparazzi bám theo Lục Nam Đình, nhưng chẳng chụp được gì hữu dụng.

Nhiều sao tốt nghiệp cả chục năm rồi, gặp lại bạn học trông như hai thế hệ khác nhau. Nhưng bạn của Cố Lan Khê thì đều còn rất trẻ, chẳng có lấy một “chiêu trò” để giật tít.

Phần lớn paparazzi thấy vậy là rút lui.

Chỉ còn một tay cứng đầu bám ngoài KTV hơn một tiếng đồng hồ.

Bạn bè chưa giải tán, nhưng vợ chồng cô có việc sớm, nên rút trước.

Khu đó khó đậu xe, tài xế đỗ ở xa, nên hai người đành đứng chờ bên lề đường.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hai người đứng sát bên nhau. Dù mặc kín mít, chỉ lộ mỗi đôi mắt, thì người quen cũng dễ dàng nhận ra họ qua dáng điệu thân mật.

Tuyết rơi nhẹ nhàng bay lượn trong không trung, khung cảnh đẹp như mơ, chẳng khác gì cảnh phim thần tượng.

Cố Lan Khê hôm nay mặc một chiếc áo phao ngắn khá mỏng, giờ gió lạnh thổi qua, tuyết rơi phủ đầu, bắt đầu thấy lạnh.

Thấy cô co cổ lại, tay đút túi áo, vừa đi tới đi lui cho ấm người, Lục Nam Đình liền kéo áo phao của mình ra, ý bảo cô chui vào.

Hôm nay quay xong, anh mặc một chiếc áo phao đen dáng dài. Vì yêu cầu tạo hình, áo kiểu oversize, khá rộng. Thêm nữa anh luôn giữ dáng nghiêm ngặt – kiểu mặc đồ thì gầy mà cởi đồ lại săn chắc – Cố Lan Khê chỉ nhìn một cái đã không chần chừ, chui ngay vào trong.

Phải công nhận, mấy tay paparazzi kia đúng là rất hiểu hai người họ.

Hễ mà cả hai cùng xuất hiện trên phố, kiểu gì cũng có “chương trình vui nhộn”.

Hai “đứa trẻ to xác” này – từng thổi bong bóng thi đấu giữa phố Quảng Châu, bán bóng bay tặng dưa ở C thành, rồi bắt thú nhồi bông ở Thượng Hải – giờ lại tiếp tục diễn một màn “song ca đường phố” nữa.

Cố Lan Khê vừa chui vào áo anh, Lục Nam Đình liền kéo khóa lại, chỉ chừa cái đầu cô lộ ra ngoài.

Thế là hai người hóa thân thành một thể, như SpongeBob phiên bản ngoài đời thật, nhún nhảy đồng bộ – bên trái nhảy một cái, bên phải lại nhảy một cái – cuối cùng cả hai bật cười không dứt.

Thấy sắp ngã, Lục Nam Đình vội ôm chặt lấy cô.

Để cho an toàn hơn, hai người bắt đầu… học theo cách đi của chim cánh cụt.

Lục Nam Đình còn hào phóng nhường luôn cả tay áo cho cô nhét tay vào trong.

Giữa đêm khuya, hai người cứ thế vui đùa không ngừng.

Thỉnh thoảng có người đi ngang, chỉ nghĩ là đôi tình nhân đang giỡn hạnh phúc, mỉm cười liếc nhìn rồi rời đi.

Mãi đến khi tài xế lái xe tới gần, paparazzi mới xác nhận biển số xe, đúng là hai người họ – lập tức tung video lên mạng.

Kiểu clip này hai vợ chồng chắc chắn sẽ không mua lại, nhưng để tăng follow thì quá hiệu quả rồi.

Thời đại này, paparazzi cũng đa nền tảng – một video cắt ghép chút là có thể đăng lên đủ các mạng xã hội.

Khi hai người về đến nhà, đã thấy Chương Nhược Lan cười đến nỗi lau nước mắt mãi không hết.

Vừa thấy hai đứa con về, bà mới miễn cưỡng dừng lại, nhưng chưa được mấy giây đã lại bật cười nghiêng ngả!

Không biết có phải do cười quá đà, hay là đen đủi thật sự – “rắc” một tiếng… hàm dưới của bà bị trật khớp!!

Hai người chẳng nghĩ được gì khác, vừa mới về nhà, người còn chưa kịp hết lạnh, đã phải vội vàng đưa mẹ đến bệnh viện.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu