Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 540: Tìm lại cảm giác

Sau nhiều lần bàn bạc kỹ lưỡng với chị Mai, Cố Lan Khê quyết định nhận vai trong bộ phim kinh dị – trinh thám “Kẻ Thuê Nhà”.

Phim này chủ yếu là phim tâm lý, không có nhiều bối cảnh, hiện trường đơn giản, lại là hiện đại nên phần hóa trang cũng rất nhẹ. Đội ngũ sản xuất đều là người có kinh nghiệm lâu năm. Nếu thuận lợi bấm máy vào giữa tháng Mười, thì tranh thủ chút, đến tháng Mười Hai là có thể đóng máy.

Vì dòng phim này khá kén người xem nên không kỳ vọng cao vào doanh thu phòng vé, khoản đầu tư cũng tương đối dè dặt.

Đây gần như là điểm chung của tất cả các phim kinh dị trinh thám.

Thời buổi hiện đại, nghệ sĩ đi theo con đường truyền thống – nghiêm túc đóng phim, lại còn chỉ đóng điện ảnh như Cố Lan Khê – đã ngày càng hiếm.

Hiện nay, hướng đi phổ biến của nghệ sĩ là: khởi nghiệp từ màn ảnh nhỏ, nâng cấp danh tiếng nhờ màn ảnh rộng, củng cố uy tín bằng phim nổi bật, giữ vững địa vị nhờ thời trang.

Thông thường, khi từ phim truyền hình chuyển sang điện ảnh, để đảm bảo an toàn, nghệ sĩ sẽ chọn các bộ phim thương mại dễ được lòng khán giả – như phim hài hoặc phim tình cảm.

Một là yêu cầu diễn xuất không quá cao. Hai là dễ thu hút đông đảo người xem, có lợi cho việc chuyển hóa lưu lượng thành doanh thu phòng vé.

Nói đúng ra, dù Đường Gia Vinh và ekip đã chuẩn bị lâu, nhưng để mọi thứ sẵn sàng trong thời gian ngắn vẫn là điều khó. Vậy mà, họ đã thuận lợi ký được Cố Lan Khê.

Giống như: đi theo ong thì tìm được hoa, đi theo ruồi thì tới nhà vệ sinh.

Dù gì cũng là bước chân vào giới điện ảnh, “viền nhựa” hay “viền vàng” còn phụ thuộc vào diễn viên chính là ai.

Hiện tại, Cố Lan Khê nổi như cồn, thành tích rực rỡ, danh tiếng tốt. Chỉ cần bắt chuyện với cô tại sự kiện cũng đủ được chú ý, nếu có thể cùng cô đóng một bộ phim – dù sau này phim không hot, thậm chí không được chiếu – thì cũng là lý do để duy trì quan hệ, vẫn đáng. Website TruyenLau.com

Ít ra, sẽ không bị fan Tiểu Nguyên Bảo chửi là “đồ đính kèm”, suốt ngày cố tình bám ké.

Thế nên chỉ nửa tháng sau khi tin tức được công bố, toàn bộ dàn diễn viên đã chốt xong.

Cố Lan Khê có lịch trống, lại vừa cán mốc 10 tỷ doanh thu, còn thuận tiện ôm thêm chiếc cúp Ảnh hậu thứ hai. Việc nhận phim lần này hoàn toàn xuất phát từ tình cảm cá nhân với kịch bản.
TruyenLau
Với cô, cơ hội như vậy cũng không nhiều.

Cũng giống như việc không nên nhận phim rác, thì đôi khi, diễn viên cũng sẽ chiều chuộng bản thân bằng cách chọn những kịch bản mình thật sự thích. Nhưng nếu làm điều này quá thường xuyên thì sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng, hình ảnh bị đóng khung và kéo theo cả giá trị thương mại bị suy giảm.

Xét trên nhiều phương diện, có lẽ cả đời này, Cố Lan Khê chỉ đóng duy nhất một bộ phim thể loại kinh dị – trinh thám, nên cô cực kỳ nghiêm túc với tác phẩm này.
TruyenLau.com
Không màng tới giải thưởng hay doanh thu, cô dốc toàn bộ tâm huyết để theo đuổi giá trị nghệ thuật.

Thẩm Diễn Bân lúc đầu còn tưởng cô muốn sửa kịch bản.

Trong giới, chuyện sao hạng A dẫn theo biên kịch riêng vào đoàn, ra sức thêm thoại, tăng đất diễn cho mình là chuyện cực kỳ phổ biến.

protected text

Còn việc có khiến vai phụ mờ nhạt hay làm phim flop thì… không nằm trong phạm vi họ quan tâm.

Dù gì, mấy đại lưu lượng luôn tin chắc: có mình góp mặt thì phim kiểu gì chẳng hot?!

Ban đầu Thẩm Diễn Bân cũng hơi lo.

Dù người khác không dám làm vậy trong đoàn của anh và Đường Gia Vinh, nhưng Cố Lan Khê thì đủ “trình”.

Sau đó mới phát hiện, cô chỉ tập trung vào chất lượng kịch bản, không hề mang theo biên kịch riêng chỉ đạo lung tung, gặp vấn đề thì trao đổi trực tiếp với anh, cố gắng thuyết phục chứ không hề ép anh thay đổi theo ý mình.

Thậm chí, để bộ phim hoàn hảo hơn, cô còn tỉ mỉ mài giũa từng nhân vật, theo đạo diễn đi kiểm tra từng món đạo cụ, xác nhận không vấn đề gì mới yên tâm.

Cuối cùng, cô còn đề xuất để các diễn viên tranh thủ thời gian hơn một tháng trước ngày quay, trải nghiệm nhập vai theo kiểu “sống như nhân vật”.

Ở ẩn suốt cả tháng – việc mà phần lớn nghệ sĩ không dám làm, vì nhịp sống bây giờ quá nhanh, khán giả quên một người cũng rất nhanh.

May mắn là, dàn diễn viên lần này được tuyển theo ý kiến của Cố Lan Khê, không có ai là “luồng lưu lượng lệ thuộc hoạt động thương mại”.

Thấy ekip nghiêm túc như vậy, lại nhìn Cố Lan Khê – một nữ chính nắm cả danh tiếng lẫn tài chính – vác bao tải xuống miền Nam, vào nhà máy may làm công nhân luôn… ai cũng hừng hực khí thế, mong phim thành công, đổi đời một phen, thế nên việc nhập vai cũng rất nghiêm túc.

Biết tin Cố Lan Khê phải xuống xưởng làm thợ may, mà đi tận một tháng trời, Lục Nam Đình suýt nữa phát điên.

“Là… không được gặp mặt luôn sao?”

“Em phải tìm lại cảm giác của Lâm Giai Di. Cô ấy mười tám tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba đã đi làm công nhân để nuôi các em… Anh nghĩ xem, em bao nhiêu năm rồi không biết cảm giác nghèo là gì, không nhập tâm một chút thì quay làm sao ra thần thái được? Với lại, anh mà đến, nhìn thấy em kiểu gì cũng xót, thế nào cũng lén mang đồ ăn ngon quần áo đẹp, thế thì công cốc hết!”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

“Vài hôm nữa là sinh nhật em rồi, cũng không ăn mừng gì sao?”

Nghĩ tới một cảnh trong phim – chính là sinh nhật của Lâm Giai Di, Cố Lan Khê đắn đo một lúc, cuối cùng nhượng bộ:

“Lúc đó anh có thể tới, nhưng phải ăn sinh nhật kiểu người bình thường.”

Nghĩ lại cái sinh nhật ngày 8/9 năm ngoái – vừa ngọt ngào, vừa được anh âm thầm chuẩn bị bất ngờ, Lục Nam Đình nghe vậy mà lòng lạnh đi phân nửa, hồi lâu sau mới nói được một câu:

“‘Kiểu người bình thường’ là sao?”

“Gia đình cùng bên nhau, trò chuyện, nấu ăn một chút, vậy chắc cũng gọi là sinh nhật rồi…”

Cố Lan Khê liếc anh một cái, dè dặt nói thêm: “Những người nghèo nhất là không tổ chức sinh nhật đâu.”

Nghĩ tới việc cô từ nhỏ tới lớn chưa từng được tổ chức sinh nhật tử tế, Lục Nam Đình mềm lòng, thở dài một hơi, nhận mệnh:

“Biết rồi… đến lúc đó anh không tự ý làm gì, nhất định hỏi ý em trước.”

Cố Lan Khê đặt bộ đồ trên tay xuống, vòng tay ôm cổ Lục Nam Đình, hôn một cái lên má anh.

Đống đồ mua ngoài chợ đêm – quần ba cái trăm đồng, áo thun cotton năm cái trăm đồng, áo khoác thu đông chỉ 39,9 tệ…

Chất đống như núi nhỏ trên ghế sofa.

Giặt phơi liên tục năm sáu lần, chỉ may bắt đầu xổ sợi, cổ tay áo cũng xù lông, màu thì phai đến độ không nhận ra nổi.

Nhìn kỹ hơn, trên mấy cái áo là hoa mẫu đơn to đùng, chữ in loằng ngoằng chẳng ra làm sao, còn dính cả mấy miếng nhựa lấp lánh rẻ tiền…

Đỉnh điểm là… có một cái áo thun trắng còn bị lem màu do giặt sai cách!

Lục Nam Đình nhíu mày đến mức đủ kẹp chết ruồi.

“Anh biết mà, em là người rất có chí tiến thủ. Anh nên tôn trọng lựa chọn của em – như cách em tôn trọng anh vậy. Chương trình sắp ghi hình rồi, anh cứ chuyên tâm lo bên đó đi. Đợi em quay xong phim, sang năm em dành ra nửa năm đi theo anh. Anh đi đâu, em theo đó, được không?”

Cố Lan Khê vừa nhẹ nhàng xếp đồ cho vào bao tải, vừa dịu dàng dỗ dành.

Lục Nam Đình không còn cách nào, đành gật đầu.

“Nhưng em đâu cần thiết phải đi tàu hỏa chứ? Lại còn đi cái tàu chậm nhất – tàu xanh! Hơn ba mươi tiếng! Ghế cứng! Điên thật rồi!”

Chỉ cần nghĩ đến chuyện vợ mình phải ngồi cái tàu đó, từ Bắc Kinh xuống Quảng Châu, là lòng anh đã cuộn trào.

“Bối cảnh phim là năm 2000, không đi tàu xanh thì đi cái gì? Em bay thẳng tới chắc? Em cần tìm lại cảm giác đi tàu đường dài, mới diễn được cái cảm giác mệt rã rời, nửa mong chờ nửa sợ hãi với cuộc sống mới.”

“Em lần đầu lên Bắc Kinh chẳng phải cũng đi tàu xanh sao?”

“Nhưng chuyện đó mười năm trước rồi, khi đó em mới mười ba, giờ hai mươi ba rồi. Làm sao giống được?”

Lục Nam Đình cãi với cô lúc nào cũng thua. Bất lực không cãi lại, anh chỉ biết đen mặt, hậm hực đi thẳng lên lầu.

Cố Lan Khê nghĩ anh không muốn nhìn mình rời đi, nên cũng không nán lại. Gom hết đồ đạc, quăng bao lên lưng, đeo khẩu trang, bước ra khỏi cửa – dứt khoát gọn lẹ!

Đến khi Lục Nam Đình tự xoa dịu xong, xuống lầu thì Cố Lan Khê đã gần tới ga tàu.

Anh bực đến mức gọi điện liên tục – không nghe máy.

Vào WeChat thì thấy một tin nhắn vừa được cô chuyển tiếp mười phút trước: một video truyền cảm hứng.

Chẳng cần mở, chỉ nhìn tiêu đề cũng đoán được nội dung:

【Phụ nữ tốt phải luôn ghi nhớ: Việc không được chần chừ, lời không được nói nhiều, người không được quá đáng!】

Lục Nam Đình hít một hơi thật sâu, cảm thấy bản thân vừa già đi thêm ba tuổi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu