Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 512: Không để tâm

Ánh sáng ban mai xuyên qua màn sương, mặt trời đỏ rực vừa nhô lên khỏi đỉnh núi. Nhiệt độ vẫn còn thấp, giọt sương trên cỏ chưa kịp khô. Gậy leo núi khẽ quét qua mặt đất, khiến nền bùn trắng nứt lập tức ướt sũng một mảng.

Núi rừng hoang sơ, không khí trong lành, tiếng chim hót véo von, ngay cả tiếng thở nhẹ của người bên cạnh khi bước đi…

Tất cả, mọi thứ, đều khiến người ta thấy dễ chịu vô cùng.

Đường mòn quanh co, không xa phía trước là một con suối nhỏ trong veo.

Cố Lan Khê mắt tinh, vừa rẽ qua một khúc, thấy chỗ nước chảy chậm có một bầy cá nhỏ đang lấp lánh sắc màu dưới ánh nắng sớm.

Cô lập tức ra hiệu “suỵt”, đặt ba lô xuống, cởi giày ra, rón rén bước lại gần.

Nước suối trong veo, dưới đáy rải đầy đá đủ màu sắc. Đám cá nhỏ kia không rõ giống gì, vảy cá dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng óng ánh như cầu vồng.

Cố Lan Khê chụp được mấy tấm ảnh, xem xong rất hài lòng, liền quay lại, đưa cho Lục Nam Đình xem.

“Lần trước em thấy rồi, sợ anh đi mạnh dọa chúng chạy mất nên mới lén chụp trước. Này, xem đi, đẹp không?”

Lục Nam Đình đi phía sau, bị cô gọi dừng bước cũng không dám làm lơ. Thấy cô quay lại mới hiểu chuyện gì, nghiêm túc nhìn rồi khẽ thở dài: “Anh còn tưởng có gì lớn lao lắm, tim nhảy lên tận cổ.”

“Xì, đúng là không biết lãng mạn là gì.”

Cố Lan Khê nhanh chóng xỏ giày, khoác ba lô lên vai đi tiếp. TruyenLau

Quả thật anh không nghĩ tới chuyện đó, Lục Nam Đình có chút ngượng, liền lảng sang chuyện khác: “Ê, em nói xem, con gà này có phải bị câm không?”

Cả đoạn đường đi chẳng nghe nó kêu lấy một tiếng.

Thấy anh chăm chăm đối xử với đồ ăn như thú cưng, Cố Lan Khê hết nói nổi: “Anh đừng nhắc nữa được không? Anh cứ thế, mai lại bắt em vác nó xuống núi à?”

“Anh vác cũng được mà…”

“Em bé à, ngậm miệng lại nào.” TruyenLau.com

Lục Nam Đình lập tức im thin thít.

Đi thêm một đoạn dài nữa, anh mới dám lí nhí: “Cá đẹp thật mà… anh đâu có nói không đẹp…”
TruyenLau
Vấn đề là—đang đi tự dưng dừng lại, rồi nào là đặt ba lô, cởi giày… Theo hiểu biết của Lục Nam Đình về cô, lúc đó anh còn tưởng cô định đi săn.

Thật sự, trong đầu anh lóe lên đủ thứ kịch bản: chẳng hạn như thấy rắn nước, hay gà rừng gì đó.

Ai dè chỉ vì sợ làm cá bơi mất.

“Xì!”

Cố Lan Khê hiếm khi nổi hứng lãng mạn một lần, vậy mà người kia lại không cùng tần số với cô!

Đã thế còn cố tình đổi chủ đề đánh trống lảng!

Vì chuyện đó, suốt nửa tiếng sau, Cố Lan Khê không thèm quay đầu lại lần nào.

Tuyến đường họ chọn hôm nay có độ khó tương đối thấp, phù hợp để dã ngoại nhẹ nhàng. Cô chỉ cần nghe tiếng phía sau để chắc chắn anh vẫn theo kịp là được.

Cả con đường ngoài bùn bị người giẫm lên cho cứng lại thì toàn là đá gồ ghề. Cố Lan Khê đeo ba lô dẫn đầu, Lục Nam Đình cũng bám sát sau cô, tay nắm chặt dây đeo.

protected text

Đường núi gập ghềnh, nhưng bất kể Cố Lan Khê đi thế nào, cái đầu gà thò ra kia vẫn vững như bàn thạch.

Nhìn buồn cười không chịu nổi.

Trong ba lô của Cố Lan Khê toàn là đồ ăn thức uống. Dưới đáy còn buộc thêm một tấm đệm chống ẩm. Hai bên treo đôi giày, phía trên ba lô còn úp một xô nhựa. Cô vừa đi, mấy món đó vừa lắc lư.

Càng nhìn càng buồn cười.

Lục Nam Đình thấy vui, lấy điện thoại ra quay video, quay xong còn không quên chọc ghẹo:

“Này, cô gái có ý chí sắt đá đi phía trước kia, cho anh phỏng vấn chút được không?”

Hôm nay hai người định men theo khe núi đi sâu vào trong, đến cuối khe thì trèo lên sườn dốc nhỏ phía trên để cắm trại—một nơi trong ký ức rất thích hợp để cắm trại.

Đi nhanh thì khoảng ba tiếng là tới.

Họ vào núi lúc bảy giờ sáng, giờ thì đã đi được gần nửa đường.

Chút đường này đối với Cố Lan Khê mà nói chẳng đáng gì, bước đi cực kỳ nhẹ nhàng, linh hoạt.

“Cái gì mà ‘ý chí sắt đá’? Anh có phải đang gọi em là con lừa cố chấp trong lòng không? Em nói cho anh biết, nghĩ lén trong đầu thôi cũng là tội rồi, biết chưa? Cả ngày chẳng học được cái gì tốt! Ít lên mạng, học hành nghiêm túc vào, nghe chưa?!”

Lục Nam Đình đặc biệt thích xem video do fan dựng lại, gặp cái nào hay còn lôi ra kể với cô.

Nhưng Cố Lan Khê thì cho rằng fan thường xuyên đeo kính lọc quá đậm, nhìn họ hai người không đủ khách quan. Xem nhiều dễ bị ảo tưởng, cứ tưởng bản thân thật sự vô địch thiên hạ.

Vậy thì không tốt chút nào.

Hơn nữa, vô tình lướt trúng bình luận ngớ ngẩn của antifan là tâm trạng tụt dốc liền.

Nên cô không thích xem.

Thấy cô đang giận, không thèm để ý gì đến mình, Lục Nam Đình đúng là nghĩ đến mấy câu trending kia mới cố ý chọc cô.

Biết cô không vui, anh lập tức xin lỗi, còn đổi cách xưng hô không dễ bị ăn chửi:

“Xin lỗi nha, cố vấn đáng yêu nhất của anh, cho anh phỏng vấn một chút được không?”

Phía trước có một bậc đá cao gần hai thước, phải leo lên.

Thấy thái độ anh cũng tạm được, Cố Lan Khê chống hông đứng trên tảng đá, quay người lại nhìn anh:

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Đường còn dài lắm, để tiết kiệm sức, có gì hỏi nhanh đi! Đừng có dài dòng lằng nhằng!”

Thấy anh đang quay video, cô lập tức đổi mặt, giơ tay làm dấu “chiến thắng”, cúi người mỉm cười dịu dàng trước ống kính, hoàn toàn không còn vẻ hung dữ lúc nãy.

Hai người không phải lần đầu đi cắm trại cùng nhau, nhưng đây là lần đầu sau khi cưới, ghi lại một chút cũng hay.

Lục Nam Đình nhân lúc cô cúi đầu, lấy ra một vòng hoa dại tự bện, đội lên chiếc mũ bucket của cô.

“Bây giờ tâm trạng của em thế nào?”

Ai ngờ Cố Lan Khê chẳng thèm trả lời, lập tức gỡ vòng hoa xuống, cúi đầu kiểm tra từng cọng cỏ từng bông hoa. Phải đến lúc chắc chắn không có gì bất thường, cô mới thở phào:

“Ở đây không phải nông trại nhà mình đâu, anh đừng có tùy tiện hái hoa nhé! Nhỡ đâu hái trúng cây quý, mình bị bắt vào tù thì toi đấy!”

Thấy cô căng thẳng như vậy, Lục Nam Đình cười khẽ: “Toàn là mấy loài hoa dại anh biết hết đấy, không nhận ra thì anh cũng không dám hái bừa đâu.”

Huống hồ, con đường này người qua lại suốt, ven đường làm gì còn cây quý nào chứ.

Cái gì quý hiếm thì chắc chắn ít thấy, mà đã ít thì sớm bị người ta nhổ mất rồi.

“Được rồi, xin lỗi nha, là em quá cẩn thận.”

Cố Lan Khê lại đội vòng hoa lên mũ, hớn hở bước tiếp.

Lục Nam Đình lập tức theo kịp, vừa đi vừa không ngừng nịnh nọt: “Cẩn thận là sống lâu đó bà xã ơi, nhà mình may mà có em làm thuyền trưởng chèo lái. Câu gì ấy nhỉ, đại dương mênh mông cần người cầm lái, muôn vật sinh trưởng nhờ mặt trời…”

Thấy anh càng nói càng to giọng, còn muốn cao hứng hát luôn, Cố Lan Khê bèn rút cán cờ gắn ở bên hông ba lô ra, treo lá quốc kỳ lên.

“Lúc nãy thiếu cảm giác khí thế, đợi em lên đến đoạn đón gió phía trước, lá cờ tung bay rồi, anh hẵng hát!”

Biết lần này nịnh đúng điểm, thấy cô vui, Lục Nam Đình cũng vui lây, lập tức chiều theo.

Hai người tiếp tục đi, dần rời xa con suối, leo dốc lên núi, hành lý trên người bắt đầu thấy nặng hơn.

Sợ anh mệt, Cố Lan Khê liền rủ rê chơi trò cho vui.

Vì không có ai xung quanh nên cô cũng chẳng ngại hát dở bị cười. Lục Nam Đình hát, cô cũng hát theo.

Bình thường Cố Lan Khê vốn ít khi hát, dù là ở nhà. Thấy cô chịu mở lời hát, Lục Nam Đình mừng ra mặt, còn đặc biệt chọn mấy bài hồng ca nổi tiếng để hát.

Phải nói là, giữa rừng núi vắng vẻ, ngoài hai người ra chẳng thấy ai, hát mấy bài hồng ca còn tăng tinh thần ghê gớm.

Hai người hát liên tục mấy bài, đến khi rẽ ngoặt, cảnh vật phía trước bất ngờ mở rộng, có thể nhìn thấy mặt hồ lăn tăn gợn sóng xanh biếc phía xa.

Cây cối ven hồ in bóng xuống mặt nước, khung cảnh yên bình tĩnh lặng, tựa như bao mệt mỏi dọc đường phút chốc đều tan biến.

Lục Nam Đình chụm hai tay bên miệng, hướng ra mặt hồ hét lớn:

“Cố Mãn Mãn! Em thấy tâm trạng mình sao rồi?!”

Cố Lan Khê đứng cạnh anh, cũng bắt chước chụm tay hét vang:

“Vui muốn bay lên trời luôn ấy!!”

“Tại sao thế?!!”

Lục Nam Đình tiếp tục hét hỏi, tưởng sẽ nghe câu “vì được ở bên anh”, ai dè thấy cô hít sâu một hơi, đứng vững chân, hét còn to hơn:

“Vì ở ngoài hoang dã chẳng ai biết bọn mình là ai! Chim thú chẳng bận tâm! Núi sông suối nguồn cũng không để ý!!!”

Gió núi mang theo tiếng “hô hô hô…” ấy vang xa chẳng biết tới tận đâu.

Cả hai đều thấy cực kỳ sảng khoái.

Ở thành phố, mỗi lần họ ra ngoài gần như đều phải mang theo vệ sĩ. Nếu đến nơi đông người thì số lượng bảo vệ còn nhiều không đếm xuể.

Người ngoài nhìn vào thì ghen tị vì hoành tráng, đặc biệt là Lục Nam Đình – kể từ sau lần suýt bị bắt cóc, cuộc sống của anh không bao giờ rời nổi vệ sĩ.

Nếu không phải đi cùng Cố Lan Khê, anh nào dám vào núi như thế này.

Con người sợ nơi hoang vu không phải vì rừng núi hay côn trùng thú dữ, mà là do nỗi sợ trước những điều chưa biết của thiên nhiên.

Nhưng thực ra, điều đáng sợ nhất, mãi mãi là lòng người.

Cố Lan Khê rất thích thiên nhiên. Khi không có việc, sở thích lớn nhất của cô là đi bộ đường dài hoặc mang máy ảnh đi săn ảnh chim.

Anh cũng thích, nhưng công việc quá bận, bao năm rồi gần như chưa lần nào được tự do như vậy. Thậm chí còn bận hơn cả thời đi học.

Khi đó mỗi học kỳ đều có chuyến du học, cộng thêm kỳ nghỉ hè và đông, gần như đã đi khắp thế giới.

Vậy mà sau khi đi làm, niềm vui lớn nhất là lúc tan làm, trước khi ngủ được cầm điện thoại lên lướt mạng chút xíu.

Trong khi cả nhà đều không đặt kỳ vọng, anh lại quá muốn chứng minh bản thân.

Từ sau khi kết hôn, anh muốn dành nhiều thời gian hơn cho Cố Lan Khê, nên đã giảm tải công việc rất nhiều, có hai hợp đồng đại ngôn đến kỳ cũng không gia hạn tiếp.

Một là vì giá đại ngôn của anh quá cao, ký lâu dài thì nhãn hàng khó gánh nổi. Hai là anh cũng không muốn bị gắn chặt mãi với một thương hiệu.

Sau đó anh cũng không nhận thêm đại ngôn mới nào, dẫn đến tổng số hợp đồng đại diện giảm đi hai cái. Thế là đám antifan lại có cớ nói anh sau khi cưới thì giá trị thương mại tụt dốc, không còn được các thương hiệu ưu ái.

Cố Lan Khê lấy một chai nước khoáng đưa cho Lục Nam Đình.

Hai người uống xong, tiếp tục men theo đường núi, vòng qua một vách đá phía trước.

Vừa rẽ qua, liền thấy phía trước có người đang ngồi trên tảng đá bên vệ đường. Bên chân là ba lô leo núi, xung quanh vứt la liệt bao bì đồ ăn vặt. Người đó đang nhìn họ với vẻ mặt cực kỳ lúng túng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu