Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 412: Phân tích sâu

“Nói thật lòng, mấy năm trước, đừng nói đến chuyện kết hôn, ngay cả yêu đương cũng không nằm trong kế hoạch cuộc đời của em.”

Cố Lan Khê rót cho mình một ly nước lọc, nhấp nửa ly cho thoải mái, khẽ thở dài, rồi rúc hẳn vào ghế lười, lúc này mới chịu giải đáp tò mò của ba người kia.

Những lời thật lòng thế này, nói ra thường chẳng ai tin.

Nhưng ba người ở đây không phải dạng thường.

protected text

“Yêu đàn ông thật ra chẳng vui bằng nghiên cứu khoa học đâu. Làm nghiên cứu sai hướng thì quay đầu được, yêu sai người thì không lột một lớp da, tuyệt đối không thoát nổi. Đời người có mấy chục năm, phải dùng để làm chuyện đáng giá hơn.”

Mễ Đa Đa đúng là cao thủ nghiên cứu văn học tổng tài bá đạo, vừa nói xong đã khiến cả nhóm phá lên cười.

Cố Lan Khê khẽ ho hai tiếng, nghiêm túc phản bác: “Em thấy chuyện này không liên quan đến thú vị hay không. Khác biệt ở chỗ, nghiên cứu mà sai thì lỗi hoàn toàn là ở mình, khỏi tranh cãi. Nhưng tình cảm mà có vấn đề thì kiểu gì cũng có màn đổ lỗi qua lại. Hai chuyện đó tốn thời gian và sức lực hoàn toàn khác nhau.”

“Thế nếu em hiểu rõ như vậy, tại sao vẫn yêu anh ấy? Rồi sao lại dám kết hôn với anh ấy nữa?”

Ba người không nói chuyện của mình, chỉ tập trung truy hỏi cô.

Thật lòng mà nói, ngay cả với những cô gái bình thường, vừa đủ tuổi kết hôn đã đi đăng ký kết hôn cũng đã là chuyện điên rồ. Huống chi với tụi cô, thời gian này mới là giai đoạn vàng để phát triển sự nghiệp, mà lại chọn kết hôn thì thực sự không khôn ngoan chút nào.

Từ lúc nhận được tin Cố Lan Khê kết hôn, câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu họ mãi, không xua đi được.

Giờ không hỏi thì sau lễ cưới càng không tiện hỏi nữa.

“Không làm gì được hết. Thích anh ấy. Muốn yêu, muốn cưới. Đời người mà, biến số nhiều lắm. Trước khi gặp anh ấy, em cũng chẳng thể ngờ được đâu.”

“Vậy em thích anh ấy vì điều gì?”

Mễ Đa Đa gãi đầu, không biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng ra sao. Còn Trần Uyển thì sắc sảo hơn, nói thẳng một loạt khác biệt giữa hai người:

“Anh ta thì gia đình tốt, lớn lên trong hạnh phúc. Em thì nhà tan cửa nát, tuổi thơ chẳng có chút ấm áp. Em là học bá, học gì cũng nhanh. Anh ta học kém, thi tổ hợp tự nhiên còn chưa được trăm điểm. Anh ta thì tự do, lãng mạn, nhiệt huyết lại thẳng thắn. Em thì âm trầm, kín đáo, phần lớn thời gian chẳng biết lãng mạn là gì, đến liếc mắt đưa tình cũng như ném cho người mù…”

Chưa nói hết, Cố Lan Khê đã giơ tay làm động tác “cắt ngang”: “Stop stop stop!”
TruyenLau
“Sao thế? Chị nói sai chỗ nào à?”

“Em đâu có phải người không biết lãng mạn đâu nhé! Ý của anh ấy em hiểu rõ từng chút một. Chỉ là… em không thích nói ra thôi!”

Trần Uyển cười khúc khích, lấy tay che miệng: “Wow, đã biết nói thế thì nói thêm chút nữa đi, dạy bọn này cách yêu với. Nhỡ sau này gặp được ai đó thì còn có gì mà áp dụng chứ~”

Cố Lan Khê nhào tới cấu cô một cái. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Long Lân kéo hai người ra, bình tĩnh nói: “Công nhận hai người như đến từ hai thế giới khác nhau. Chị cũng không hiểu nổi, bao nhiêu người theo đuổi không chọn, lại chọn đúng anh ấy.”

Câu hỏi này, trước đây Lục Nam Đình cũng từng hỏi cô. Khi đó cô trả lời rằng: vì chỉ thích anh ấy, nên mới chọn anh ấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Còn thích từ khi nào thì để sau nói.

Kết quả hôm đó dính vụ hàng xóm “nghe trộm”, chưa kịp nói tiếp, mấy hôm nay bạn bè lại tới tấp đến chơi, chưa có dịp để nói lại.

“Anh ấy là kiểu vừa gặp đã yêu, còn em thì là yêu từ từ.”

Cố Lan Khê từ nhỏ đã thông minh, xinh đẹp, người theo đuổi thì nhiều vô kể.

Trong số đó không thiếu những người điều kiện hoàn hảo.

Nói thật thì, những người đó yêu cô chưa chắc đã kém gì Lục Nam Đình.

Nhưng tình yêu vốn không phải chỉ cần một bên là được. Người ta yêu cô là chuyện của họ. Cô có yêu không lại là chuyện khác.

“Anh ấy đúng là đẹp trai, nhà cũng tốt, tính cách lại thú vị. Nhưng lúc đầu em thật sự không động lòng. Em chỉ muốn giúp anh ấy học hành, để anh ấy thi đậu trường mơ ước, sau đó nhận tiền thưởng mẹ anh ấy hứa, rồi đem đi đầu tư.”

Lúc đó, trong mắt cô chỉ có khát vọng sự nghiệp, không có chút tưởng tượng gì về tình yêu.

“Nhà em thế nào, mấy chị cũng biết. Từ nhỏ em đã hiểu rõ, nếu yêu sai người, hậu quả sẽ cực kỳ thê thảm. Nhỡ đâu em giống mẹ mình thì sao? Nghĩ tới đã thấy sợ rồi! Nên em không dám cược vào lòng người, dứt khoát dẹp hết. Không yêu thì yêu sai cũng không hại được em.”

Cố Lan Khê ngả người trên ghế lười, nhìn lên đèn pha lê phía trần nhà, không kìm được mà thở dài:

“Hồi đó còn nhỏ, suy nghĩ rất trẻ con. Đến khi thực sự gặp được người mình thích, mới biết từ chối dứt khoát là chuyện khó tới mức nào.”

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Mắt Trần Uyển sáng rực: “Không từ chối được là vì anh ta mạnh bạo ép buộc, hay là theo đuổi dai như đỉa đói?”

Cố Lan Khê liếc cô một cái: “Chị thấy em giống kiểu người dễ bị ép hay bị đeo bám sao?”

Cô không chỉ đầu óc nhanh nhạy, tay nghề cũng không tồi, lại gan lì. Đến cả ba ruột còn dám ra tay đánh, ai mà dám đóng vai tổng tài bá đạo trước mặt cô thì đúng là chưa biết chữ “chết” viết thế nào.

Đặc biệt là khi cô còn chưa thành niên.

Ba người gật đầu lia lịa, Trần Uyển thì nhỏ giọng nhận sai: “Xin lỗi xin lỗi, chị đọc nhiều tiểu thuyết não tàn quá nên nhiễm nặng.”

Cố Lan Khê hừ nhẹ, rồi không nhịn được cười.

Cô thật sự bật cười.

Trần Uyển tưởng cô cười mình, liền chìa tay ra chọt: “Cười gì thế? Chị có từng yêu ai đâu, toàn lý thuyết suông, có nói được gì hay ho đâu!”

Long Lân túm lấy tay cô ấy: “Đừng nghịch nữa, muộn rồi, có muốn nghe tiếp không?”

Nói xong, ba người còn lại đồng loạt quay sang nhìn cô.

Rõ ràng, là người đầu tiên trong ký túc kết hôn, mọi người có cả đống câu muốn hỏi.

“Không thể từ chối tình cảm này là vì, em thực sự động lòng, và không thể thu lại được nữa. Em rất rõ, giữa bọn em có bao nhiêu khác biệt, nhưng em không thể kiểm soát bản thân. Hiểu không? Cho dù em từng cố gắng tự cứu, từng muốn chém đứt một nhát cho dứt khoát, muốn thoát khỏi cảm xúc mất kiểm soát này… nhưng cuối cùng vẫn không làm được. Mỗi ngày đều nghĩ đến anh ấy, muốn gặp anh ấy, muốn trò chuyện với anh ấy, làm gì cũng muốn có anh ấy bên cạnh…”

Đúng là, Lục Nam Đình trong lĩnh vực của cô, còn chẳng với tới nổi ngón chân. Nhưng anh ấy cũng có thế mạnh của riêng mình—âm nhạc, vũ đạo… toàn là những thứ Cố Lan Khê hoàn toàn không giỏi.

Hai người đúng là khác biệt quá lớn!

Đặc biệt là hoàn cảnh gia đình—một trời một vực.

Nếu Cố Lan Khê chỉ là một cô gái bình thường, có lẽ sẽ nghĩ mình nhặt được “bánh từ trên trời rơi xuống”, có thể gả vào hào môn, hưởng thụ cuộc sống do Lục Nam Đình dẫn dắt, thụ động đón nhận tình yêu của anh ấy.

Nhưng cô thì khác. Cô mạnh mẽ, cô không thể chấp nhận bất bình đẳng trong một mối quan hệ.

Cô muốn một tình yêu ngang hàng, đôi bên cùng mạnh mẽ.

Và điều đó cần một nền tảng kinh tế đủ vững.

“Vậy nên, vấn đề mấu chốt là—sao em lại động lòng với anh ấy?”

Nói cả đống chuyện xung quanh, mà mấu chốt thì né tránh.

“Đó là một quá trình rất dài.”

Cố Lan Khê gãi đầu: “Anh ấy rất nghe lời, làm gì cũng nghiêm túc. Em dạy cái gì, anh ấy đều học đàng hoàng.”

Việc cô nhận được khoản tiền thưởng lớn kia, không thể tách rời khỏi sự nỗ lực của Lục Nam Đình.

Bao nhiêu người theo đuổi, đây là người duy nhất—liên quan đến tiền của cô—lại còn dùng chính sự nỗ lực của mình, giúp cô kiếm được tiền.

Từ lúc ấy, ánh mắt cô nhìn Lục Nam Đình đã khác.

“Anh ấy giống như một cây ra tiền, trồng trong sân nhà em, ngày nào em cũng chăm sóc kỹ lưỡng, tưới nước, bón phân, xới đất… Dù ban đầu chỉ là vì lợi ích, nhưng thời gian và công sức bỏ ra lâu dần cũng thành chi phí chìm. Và điều đó khiến anh ấy không giống những người khác.”

Muốn bước vào trái tim cô, điều kiện đầu tiên là—phải lọt được vào mắt cô.

Lục Nam Đình làm được.

“Anh ấy là người rất xuất sắc, tính cách tốt, có sức hút cá nhân, làm việc nghiêm túc, tôn trọng người khác, còn sẵn sàng dành thời gian và tâm sức cho em. Anh ấy mang đến cho em rất nhiều giá trị cảm xúc. Chỉ cần ai chịu tìm hiểu kỹ, nhất định sẽ thích anh ấy.”

Không ngờ lý do lại là như vậy.

Nhưng nghĩ lại cũng thấy hợp lý.

Cả ba đều rõ—Cố Lan Khê yêu tiền đến mức nào.

Lục Nam Đình mang đến cho cô khoản tiền đầu tiên, cô lại dùng khoản đó để gây dựng sự nghiệp. Với cô, Lục Nam Đình chẳng khác nào một con Tỳ Hưu triệu tài đón lộc. Lại thêm điều kiện cá nhân của anh ta quá xuất sắc, làm sao mà không thích cho được?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu