Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 492: Hẹp hòi

Chỉ vì hai ngày nghỉ kia mà canh cánh trong lòng, cả ngày hôm nay Lục Nam Đình cứ hằm hằm tức giận.

protected text

À không, dù có thật sự thua tám triệu, chắc anh cũng không đến mức này.

Anh đang nghỉ phép, nhân viên của anh cũng được nghỉ theo. Bên này toàn người của studio Cố Lan Khê, không thân thiết với anh lắm, thấy sắc mặt anh không tốt cũng không dám nói nhiều.

Ai nấy đều cắm đầu vào việc, bầu không khí quay về kiểu bận rộn như tháng trước, ngày nào cũng chân không chạm đất.

Có người trong đoàn phim được nhờ vào xin chữ ký của anh, vừa gõ cửa bước vào thấy bộ dạng kia, sợ đụng trúng tổ kiến lửa, đến lời cũng không dám mở miệng.

Cố Lan Khê thì chỉ lo quay phim, chẳng buồn dỗ anh, còn anh thì cứ như đang cố chấp, bám riết lấy cô không rời nửa bước.

Trước đây mỗi lần đến đoàn phim, anh sợ ảnh hưởng đến mọi người nên gần như chỉ ở trong phòng nghỉ, không bước chân ra phim trường. Vậy mà hôm nay, Cố Lan Khê đi đâu là anh theo đó.

Theo thì cũng chẳng nói câu nào, chỉ lâu lâu nhìn cô bằng ánh mắt tội nghiệp đáng thương.

Cái dáng vẻ đó, như thể muốn cả thế giới biết anh đang bị vợ bắt nạt vậy!

Nhưng đáng tiếc, Cố Lan Khê trái tim sắt đá, anh càng diễn thì cô càng lơ.

Chồng chứ đâu phải con, chiều mãi thành thói thì sao được?

Tự trọng nổi lên, vì bị chồng “kè kè” theo dõi, Cố Lan Khê hôm nay không chỉ diễn ổn định mà còn vượt sức, khiến Nghê Băng Nghiễn ôm cái loa khen lấy khen để.

Cãi không lại, giận mà chẳng ai dỗ, Lục Nam Đình đành ngậm bồ hòn, mặt lạnh cầm điện thoại của cô lên, thao tác quen thuộc mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt, rồi lật lại tin nhắn của hai người.

Đừng nói chứ, nhìn lại từng mẩu tương tác từ góc độ của Cố Lan Khê, cũng đủ thấy mình trong lòng cô là người như nào.

Nghĩ gì nói nấy, lời lẽ tùy hứng, đôi lúc trẻ con, đôi lúc lươn lẹo, nhưng phần lớn đều rất ngây ngô và chân thành…

Phải công nhận, đọc xong cũng thấy được an ủi.

Suýt nữa thì tha thứ cho người phụ nữ nhẫn tâm này rồi đấy.

Nhưng rồi, vừa thoát ra khỏi khung trò chuyện hai người, ngẫu nhiên lướt vài cái trong danh bạ, thế quái nào lại lướt trúng hai tình địch.

Cảnh giác nổi lên, Lục Nam Đình quyết tâm tra một lần cho hết: mở từng người một trong danh bạ, kéo hết tin nhắn từ trên xuống dưới. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trước kia cũng từng mượn điện thoại cô, nhưng cùng lắm chỉ để chụp cả đống ảnh tự sướng, rồi mở vài app mình thích nghịch tí, đến chuyển tiền lén cũng không dám.

Lần này thì khác, lục hết danh bạ, tin nhắn thì kéo đến tận gốc.

Không xem thì thôi, vừa xem thì hoảng!

Một đống tình địch đang nằm trong danh sách bạn thân của vợ mình.

Có bạn học, có cựu sinh viên cùng trường, có người hợp tác, cũng có đồng nghiệp… Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chẳng cần biết thân phận gì, hễ là người từng tỏ tình với Cố Lan Khê thì đều có tên trong này.

Mà đây mới chỉ là qua WeChat thôi đấy.

Ngoài đời còn có mấy người tỏ tình trực tiếp, gọi điện, gửi mail, viết thư…

Nghĩ đến thôi đã muốn nổ tung!

Tuy rằng lần nào Cố Lan Khê cũng từ chối thẳng thừng, nhưng lại vẫn giữ liên lạc, không những lễ Tết còn chúc nhau vài câu, thỉnh thoảng còn tán gẫu, cập nhật tình hình đôi bên. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Giọng điệu cả hai đều rất bình thường, nhưng vào mắt Lục Nam Đình thì cứ thấy chướng tai gai mắt.

Nổi cơn tam bành, chưa chờ cô đóng máy xong, chẳng thèm chào lấy một câu, đeo kính râm, “ngầu lòi” quay người bỏ đi.

Anh lái xe rời khỏi khu phim trường trong trạng thái bực bội, vốn định tìm chỗ giải trí – xem phim, ăn uống, hay hát karaoke gì đó – nhưng nghĩ vợ giận thì lại thôi, cuối cùng vẫn lái thẳng về nhà.

Lúc đó khoảng sáu giờ chiều, mặt trời lặn, đứng trong phòng khách, ánh chiều kéo bóng anh dài loằng ngoằng, vì ánh sáng nên anh dễ dàng thấy được lớp bụi mỏng trên kệ bên bàn ăn.

Không hiểu sao, cây chổi lông đà điểu cắm trong bình hoa tròn to đặt dưới đất lại xuất hiện trong tay anh.

Quét sạch bụi trên kệ, ngay cả trần nhà cũng không bỏ qua, sau đó lấy khăn lau, chùi từng món đồ trang trí, các ngăn tủ mở, không sót chỗ nào.

Cuối cùng còn sắp xếp lại nhà cửa cho gọn gàng.

Khi lau xong sàn, nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ đêm.

Hôm nay thứ Bảy, đã nói trước là không ăn cơm nhà. Dì Tiêu và dì Trần đều đang nghỉ phép, rủ nhau đến chùa Linh Ẩn cầu duyên, mai tối mới về.

Nghe đâu bên đó linh nghiệm lắm! Con cái hai người ấy vẫn chưa có người yêu, không đi cầu thì sao được?

Dì Vương thì đang ngủ trong phòng giúp việc, nghe tiếng động trong nhà, biết hai vợ chồng đều ở nhà, sợ làm phiền họ “tình cảm” nên không dám ra.

Nhưng tiếng động kéo dài mấy tiếng liền, dì Vương cuối cùng không nhịn được, hé cửa ngó thử.

Thế là thấy Lục Nam Đình đang cầm máy hút bụi cầm tay, hút bụi trong kẽ ghế sofa.

Nhìn quanh nhà, sáng choang lấp lánh.

Hoảng hốt chạy về phòng, vội vàng gọi cho dì Trần.

Dì Trần là người dọn dẹp chính trong nhà, còn phụ trách giặt giũ, đánh giày cho hai vợ chồng. Tự nhận làm việc cẩn thận suốt gần hai mươi năm ở nhà họ Lục, chưa từng mắc lỗi lớn, mà vừa nhận điện thoại của dì Vương xong đã thấy như trời sập!

Thiếu gia nhà mình, từ bé đến giờ có động tay vào việc gì đâu? Giờ lại một mình tổng vệ sinh cả nhà?

Chẳng lẽ… chê bà già rồi, quét dọn không sạch?

Nhưng bà đâu già lắm…

Nhờ kinh nghiệm phong phú, dì Trần nghĩ ngợi một lúc, liền hiểu ngay.

Nhà có người chuyên lo dọn dẹp, vậy mà còn tự mình vất vả làm sạch từng ngóc ngách — chuyện này chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ trong lòng đứa nhỏ này đang khó chịu.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Cố Lan Khê đang ở đoàn phim, phải đến tuần sau mới rảnh chạy show. Theo lý, hai vợ chồng chỉ cần ở cạnh nhau là Lục Nam Đình sẽ không giận.

Mà giờ anh lại khó chịu thế này, chắc chắn là vì Cố Lan Khê rồi.

Nghĩ đến đây, dì Trần nhanh chóng chia sẻ suy đoán với dì Vương.

Dì Vương lập tức khóa trái cửa, nhảy lên giường, giả vờ ngủ say.

Lục Nam Đình đi chưa được bao lâu, Cố Lan Khê đã phát hiện ra.

Hỏi trợ lý thì thấy anh chẳng dặn dò gì, cô cũng tưởng anh có việc gấp nên về trước, không nghĩ nhiều.

Đến khi quay xong, mở khung chat ra nhìn — đừng nói là ảnh tự sướng hay chia sẻ bữa tối, đến cả một dấu chấm cũng không có.

Biết anh hôm nay có hơi giận, nhưng Lục Nam Đình không phải kiểu người giận dai, hay nói đúng hơn, anh không phải kiểu thích giận cô lâu — Cố Lan Khê liền gọi điện cho anh.

Kết quả, Lục Nam Đình tắt máy.

Cô lại gọi cho trợ lý của anh, xác nhận hôm nay không có lịch trình gì, lập tức không chần chừ nữa, tự lái xe nhanh chóng về nhà.

Quả nhiên, vừa bước vào cửa đã thấy nhà cửa sạch bong sáng choang.

Hôm nay dì Trần nghỉ, tuy có dì Vương lo cơm nước, nhưng hai người phân chia công việc rõ ràng, dì Vương tuyệt đối không tự dưng làm tổng vệ sinh thế này.

Cũng đâu đến mức ấy chứ… Nếu muốn đi cùng thì cứ nói một tiếng, là người một nhà cả, có gì đâu mà giận đến vậy…

Vừa nghĩ vừa thay giày, bước vào nhà, thấy cửa bếp khép hờ, Lục Nam Đình đang quay lưng lại với cô, đứng trong bếp nấu ăn.

“Không thèm chào một câu đã bỏ đi, gọi điện không bắt máy, anh hôm nay quá đáng thật đấy!”

Cô đẩy cửa trượt, đứng dựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực, mở miệng là không nể nang gì.

Lục Nam Đình không phản ứng, chỉ cúi đầu cắt miếng ức gà đã áp chảo, Cố Lan Khê thở dài:

“Nếu anh thực sự muốn đi thì theo em đi cũng được mà, người nhà cả, có gì đâu. Miễn là anh có thời gian rảnh.”

Hai ngày đó Lục Nam Đình có lịch trình, ban đầu Cố Lan Khê tính theo anh, nhưng sự việc thay đổi nhanh hơn kế hoạch, cô cũng đành chịu.

Bực tức nén trong lòng, nhịn không nổi nữa, Lục Nam Đình quay người lại, lạnh giọng nhìn cô: “Anh giận không phải vì kỳ nghỉ, mà là vì thái độ của em!”

Biết rõ anh đang buồn mà lại vờ như không thấy.

Phớt lờ cảm xúc của anh, như thể việc anh giận chẳng đáng là gì.

“Còn nữa, danh sách bạn thân của em, sao toàn là mấy người từng tỏ tình với em vậy? Trong lòng em, người không làm người yêu được thì vẫn có thể làm bạn à?”

Hai người hiếm khi cãi nhau, đến tháng Sáu rồi, hình như đây là lần đầu năm nay to tiếng.

Cố Lan Khê giơ tay chịu thua: “Bọn họ vốn là bạn, chỉ giữ nguyên vị trí cũ thôi. Với lại em đâu có ý gì với họ, thì sao lại không thể làm bạn?”

“Em còn thường xuyên nhắn tin với họ!”

“Chỉ là qua lại xã giao bình thường, có người còn hợp tác làm ăn với em nữa! Ai lại cắt đứt làm ăn chỉ vì người ta từng thích mình? Cũng không thể vì người ta từng thích em mà bắt em tuyệt giao hết chứ?”

“Còn hợp tác làm ăn nữa hả??”

“Khoan đã, bình tĩnh cái nào! Nếu em thực sự có ý với bọn họ, thì còn dây dưa gì với anh nữa? Hồi đó ngay cả anh em còn lưu liên lạc, sao lại không thể lưu tên họ?”

“Gì mà ‘ngay cả anh’? Ý em là anh không xứng đáng có mặt trong danh bạ em à?”

“Thôi thôi thôi! Ăn cơm trước đi! Chuyện cỏn con mà giận đến bỏ ăn hả?”

“Hừ, anh muốn tuyệt thực chết luôn cho rồi!”

“Để xem anh làm gì nào? Không ăn thì em ăn giúp, em đói lắm rồi.”

Rõ ràng đang cáu, nhưng vừa nghe cô nói đói, anh liền né sang bên nhường chỗ.

Thôi được rồi, bữa tối của người sống lành mạnh — salad ức gà.

Cố Lan Khê ngồi phịch xuống bàn, hai tay chống cằm, hậm hực yêu cầu: “Em không muốn ăn cái này, em muốn ăn tôm nướng!”

“Đổi món khác đi, nhà không có tôm.”

Hôm nay đã nói không ăn cơm nhà, tất nhiên trong nhà không chuẩn bị đồ tươi sống.

“Vậy rắc thêm chút mè đen. Anh làm em stress rụng tóc rồi đấy, phải bồi bổ lại.”

Lục Nam Đình không nói gì, tìm lọ mè đen, rắc một lớp mỏng rồi chia phần cho cô.

Cố Lan Khê gục đầu xuống bàn, im lặng đợi anh gắp salad vào chén nhỏ.

Ăn được vài miếng, cô duỗi chân đá đá vào chân Lục Nam Đình.

“Em chỉ bắt nạt mình anh thôi, chứ chẳng bắt nạt ai khác đâu. Nếu anh giận thật thì sau này em không trêu anh nữa.”

Thấy anh vẫn không nói gì, Cố Lan Khê chớp chớp mắt: “Nếu một ngày nào đó không sống nổi với nhau nữa, em sẽ chặn hết mọi liên lạc với anh, biết không? Cái gì gọi là thật sự để tâm, anh nên hiểu chứ? Đừng ghen bóng ghen gió suốt ngày.”

Nói xong, cô nhanh chóng ăn xong, ném lại một câu: “Hôm nay, anh làm em lo lắng, lại còn giận cá chém thớt với em, nên rửa bát là phần của anh.” — rồi thản nhiên bỏ đi.

Lục Nam Đình cắn nĩa, bực bội vò đầu, chẳng biết nên nói gì mới phải.

Muốn bảo cô vô lý? Mà hình như cô cũng khá có lý.

Nhưng nếu bảo là hợp lý hoàn toàn, thì lại thấy có gì đó… sai sai.

Cái miệng này, đến lúc cần dùng thì chẳng ra gì!

Thật là tức chết mà!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu