Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 453: Vị Thần Dễ Mủi Lòng

Không ngờ Cố Lan Khê lại đoán ra nhanh đến vậy, còn thẳng thắn đến mức này. Trần Lôi chuẩn bị bao nhiêu lời dạo đầu, cuối cùng cũng chẳng kịp nói ra.

Cô âm thầm thở dài, sợ rằng đối phương sẽ có ấn tượng không tốt với mình, nhưng vẫn kiên định theo phong cách của bản thân, dứt khoát mở lời:

“Phim mới của đạo diễn Điền sẽ khởi quay vào nửa cuối năm, nhưng chị ấy không định công bố tuyển vai. Chị muốn xin một cơ hội thử vai…”

Diễn điện ảnh, truyền hình, webdrama, phim ngắn… nói cho cùng đều thuộc ngành phim ảnh.

Nhưng giới điện ảnh và các giới còn lại, thực sự tồn tại một bức tường vô hình.

Ngay từ khi mới vào nghề, Trần Lôi đã ký hợp đồng với công ty giải trí hiện tại. Nói là công ty giải trí, nhưng thực chất chỉ chuyên sản xuất các bộ phim truyền hình chất lượng cao.

Thành ra, tài nguyên phim truyền hình của cô cực kỳ mạnh.

Những năm gần đây, sau khi “nhất tỷ” trong công ty sụp đổ, công ty liền dốc toàn lực lăng xê cô, chuẩn bị hẳn 5 bộ phim cấp S cho riêng cô.

So với các “diễn viên điện ảnh” mang danh “cao quý”, dạng nữ chính phim truyền hình tuyến đầu như cô, chỉ cần chịu khó quay phim miệt mài, thì thu nhập từ thù lao chắc chắn cao hơn nhiều.

Thêm vào đó, độ nổi tiếng đủ lớn, nên tài nguyên thời trang và quảng cáo cũng không tệ.

Công ty không định để cô chuyển hướng, mà coi cô là “cây hái ra tiền”, cứ thế đẩy vào các bộ phim thần tượng “bình mới rượu cũ”.

Chờ đến khi tuổi tác lớn hơn, các tiểu hoa trẻ mọc lên đầy rẫy, thì chính là lúc cô đối mặt với cảnh hết đất diễn.

Muốn lên tầm “tư bản”, cô lại không có đầu óc kinh doanh.

Nên cô quyết định chuyển hướng sang điện ảnh.

Chỉ cần diễn tốt, có độ nhận diện cao, diễn viên điện ảnh sẽ không lo thiếu vai diễn.

Bao nhiêu nữ diễn viên, bốn mươi, năm mươi tuổi vẫn có thể đóng nữ chính.
TruyenLau.com
Hơn nữa, tài nguyên quảng cáo của diễn viên điện ảnh còn tốt hơn rất nhiều so với giới truyền hình.

Ví dụ như Cố Lan Khê — mới 22 tuổi, đã có giải thưởng, có tác phẩm, nhan sắc lại nổi bật, dù đã kết hôn mà chỉ cần cô gật đầu nhận quảng cáo, các thương hiệu lớn tranh nhau mời bằng mọi giá.

Trộn trong giới giải trí nội địa bao nhiêu năm, Trần Lôi chưa từng thấy ai có sức ảnh hưởng như vậy. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chưa kể, hợp đồng với công ty quản lý hiện tại của cô sẽ kết thúc vào tháng sau. Cô không định gia hạn. Hai bên đã bàn bạc xong, quyết định chia tay trong hòa bình. Cô cũng đã tìm được công ty mới — một công ty thực sự làm phim, cả truyền hình lẫn điện ảnh đều có.

Nếu đến lúc đó, cô có thể mang theo tài nguyên điện ảnh tới, sẽ tăng thêm giá trị trong đàm phán hợp đồng, khiến công ty mới thấy được tiềm năng của cô trong lĩnh vực điện ảnh…

Thế nên cô mới nhờ đến Cố Lan Khê.

Trong mắt cô, chỉ là nhờ giới thiệu một lần, có được vai hay không vẫn phải dựa vào bản thân thể hiện, không tính là ân huệ gì to tát. Chỉ cần nói chuyện tử tế, Cố Lan Khê chắc không nỡ từ chối.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ai ngờ mới nói một câu, Cố Lan Khê đã đoán ra.

Không hổ danh là “thiên tài thiếu nữ”.

Giao tiếp với kiểu người như vậy, tuyệt đối không thể chơi chiêu trò.

Thành thật làm “con ngốc đáng yêu” có khi lại ăn điểm.

Cố Lan Khê nhướng mày, nhìn cô, hồi lâu không nói.

Điền Vi — đạo diễn của phim Xuân Nhật.

Cố Lan Khê nhờ bộ phim này, mới 20 tuổi đã giành được giải Ảnh hậu Kim Mã.

Trong giới điện ảnh nội địa, đạo diễn nữ có địa vị thật sự không nhiều. Nhờ phim này, không chỉ Cố Lan Khê được nâng tầm, mà cả Điền Vi cũng vậy.

Hai người vì bộ phim này mà trở nên thân thiết. Chỉ cần Cố Lan Khê mở lời, cơ hội thử vai chắc chắn sẽ có.

Nhìn qua thì đúng là chuyện nhỏ.

Nhưng nếu cô mở lời, thì gần như chắc chắn — chỉ cần có vai phù hợp, Điền Vi sẽ chọn Trần Lôi.

Bởi vì:

Thứ nhất, Cố Lan Khê là người rất biết giữ thể diện. Cô không hay nợ ân tình ai. Người xung quanh lại mong cô nợ mình càng nhiều càng tốt.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Thứ hai, Điền Vi là người không giỏi quản lý tài chính. Một khoản tiền lớn của cô ấy đang do Cố Lan Khê đầu tư, mấy năm nay, cô đã giúp Điền Vi kiếm được không ít.

Quan hệ giữa họ, không chỉ là “đồng nghiệp cũ thân thiết”.

Trần Lôi chỉ coi đó là chuyện nhỏ mà mở miệng, nhưng nếu Cố Lan Khê thật sự nhận lời, thì lại là một “ân tình lớn”.

Huống chi, Cố Lan Khê chẳng cần nhờ vả gì từ Trần Lôi. Ngược lại còn phải đề phòng việc qua lại quá thân với cô ta, lỡ đâu cô “sập hố”, lại ảnh hưởng đến bản thân.

Nói gì thì nói, Trần Lôi đã yêu đương trong bí mật bao năm, lại thêm cái tật hay buột miệng, sắp tới còn đáo hạn hợp đồng, chẳng biết công ty thương lượng thế nào. Nếu lỡ xảy ra chuyện, giới tư bản “chơi bẩn” không chừng lôi cả cô ra làm cái bia hứng đạn…

Nên Cố Lan Khê không vội đồng ý.

“Với thành tích hiện tại của chị, kịch bản nữ chính muốn chọn gì chẳng được. Tự dưng lại muốn đóng phim điện ảnh?”

Trần Lôi khẽ thở dài: “Em có thể không nhận cảnh hôn, tuổi còn trẻ đã kết hôn mà không sợ mất đất diễn. Lý do lớn nhất là vì em nắm trong tay tư bản, lại còn là diễn viên điện ảnh. Tư bản thì khỏi nói, chị không có đầu óc kinh doanh. Nhưng giới phim điện ảnh và phim truyền hình, khác nhau một trời một vực. Chị cũng lớn tuổi rồi, chỉ là… không muốn phụ lòng anh ấy.”

Cứ tưởng Cố Lan Khê sẽ gật đầu ngay, ai ngờ hóa ra chỉ là “vẽ bánh vẽ”.

Trần Lôi vừa mắng thầm cái kiểu “tư bản” này, vừa ỉu xìu trả lời.

“Thật sự chỉ vì anh ta?”

Cố Lan Khê nửa cười nửa không: “Chị nhớ nghĩ kỹ rồi hãy nói đấy. Em đúng là ‘yêu đương não’, nhưng não yêu đương của em là bản giới hạn, không vì chị yêu bạn trai sâu đậm mà mủi lòng đâu.”

Trần Lôi hết cách, đành thú nhận:

“Hiện giờ chị gần như đã chạm trần rồi, muốn lên thêm một bậc, phải tranh thủ khi còn chưa quá già mà chuyển hướng. Với tích lũy hiện tại, chỉ cần quay được hai, ba bộ phim điện ảnh, doanh thu không tệ, đánh giá không quá xấu thì sự nghiệp cũng không ảnh hưởng nhiều. Chị thừa nhận, việc này xuất phát từ tham vọng của bản thân. Nhưng nói là vì anh ấy, cũng không phải nói suông.”

Cô và bạn trai quen nhau nhiều năm, mong từ “đồng phục học sinh đến váy cưới”. Mà với đặc thù nghề nghiệp của mình, có thể đi được đến hôm nay, bạn trai cô thật sự đã hy sinh rất nhiều.

Cô không muốn phụ lòng người ấy.

Người như cô nhìn ngoài thì có vẻ phóng khoáng, thực chất lại giấu giếm chẳng thành thật tí nào.

Lúc này Cố Lan Khê mới gật đầu: “Chị định thử vai nào?”

Kịch bản phim mới của đạo diễn Điền vừa hoàn thành đã được gửi cho cô, mời cô đóng phim lần hai. Nhà sản xuất cũng từng vui vẻ mời cô ăn cơm, có ý muốn cô đầu tư thêm vốn. Vậy nên, Cố Lan Khê không chỉ đã xem qua kịch bản, mà còn biết nhiều chi tiết hơn người khác.

Cô hỏi vậy, là để xem Trần Lôi thật sự có quyết tâm bước vào lĩnh vực này hay không.

“Vai nữ chính thì chị không dám nghĩ. Hiện tại chị chưa đủ sức đảm bảo doanh thu phòng vé. Nếu chỉ là vai phụ nhỏ, tự chị cũng có thể tìm cách, không đến mức phải nhờ đến em. Em xem… vai nữ hai hay nữ ba thì sao?”

Điền Vi rất giỏi làm phim về đề tài trưởng thành của phụ nữ. Xuân Nhật nói về tương lai của phụ nữ trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Còn phim mới này thì xoáy vào hoàn cảnh và thử thách của phụ nữ trong hôn nhân, nhằm khơi gợi suy ngẫm về mối quan hệ vợ chồng và quyền lợi phụ nữ.

Nữ chính là một người vợ tuyệt vọng sau nhiều năm kết hôn; nữ hai là em chồng của nữ chính, xuất hiện đúng lúc chị dâu đối mặt với lựa chọn sống còn trong hôn nhân; còn nữ ba là mẹ chồng.

Trần Lôi không mù quáng đòi thử vai trong phim này.

Điều đó chứng tỏ cô đã đọc qua kịch bản.

Và mục tiêu chính là vai nữ hai.

protected text

“Đợi về nước, em sẽ giới thiệu chị với đạo diễn Điền. Còn có được chọn hay không thì phải xem chị có thuyết phục được chị ấy không. Chuẩn bị tâm lý bị từ chối trước đi nhé.”

Trần Lôi vốn chỉ xin một cơ hội thử vai, căn bản không kỳ vọng gì hơn, nên lập tức đồng ý vui vẻ.

Còn vui đến mức đề nghị mua túi xách tặng cô.

Cố Lan Khê vội xua tay, cáo từ: “Thôi khỏi. Mấy cái túi ông xã em tặng còn chưa kịp xài hết, chị giữ tiền mà mua gì đó cho bạn trai chị thì hơn.”

Cô không thấy dễ chịu gì khi phải mở miệng nhờ vả ai đó chỉ vì một bữa cơm.

Cố Lan Khê âm thầm tự nhủ, về sau tuyệt đối không được ăn bữa “đẹp đẽ” của Trần Lôi một cách dễ dàng như vậy nữa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu