Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 244: Kẻ tám lạng, người nửa cân

Cũng giống như Cố Lan Khê, Lục Nam Đình có vài số điện thoại.

Một số để làm việc, một số riêng tư, và mấy số dự phòng.

Cố Lan Khê biết, anh hay dùng mấy tài khoản phụ ẩn danh khi lướt mạng, nhưng cụ thể có bao nhiêu cái, mỗi cái gắn với số nào thì cô không rõ.

Sống với nhau lâu dài, cũng không thể không chừa cho nhau chút riêng tư.

Chỉ cần không đụng đến giới hạn “ngoại tình”, Cố Lan Khê vẫn luôn là người rất bao dung.

Có tài khoản phụ mà còn cố ý giấu cô, nội dung đăng ra lại đa phần liên quan đến cô.

Dựa vào kiểu tính cách ngoài lạnh trong nóng của Lục Nam Đình, cô chỉ cần nghĩ cũng đoán được anh hay đăng gì.

Cùng lắm bị cười chê là “não yêu”.

Nhưng mà, cái từ đó giờ ai mà chẳng từng nghe.

Lục Nam Đình thích lướt mạng, rảnh rỗi lại vào siêu thoại CP Khê – Đình, thấy fan cắt clip hay ho còn chuyển cho cô xem.

Chưa hết, anh còn thường xuyên hóng dưa, kể cô nghe đủ loại chuyện trong giới.

Đối với Cố Lan Khê, mấy chuyện đó chả là gì.

Giống như app WeChat, ai cũng dùng, nhưng cụ thể tắt trừ tiền tự động thế nào thì không phải ai cũng biết. TruyenLau.com

Cố Lan Khê là kiểu người sống thực tế, rất ít khi tiêu khiển trên mạng, độ quen thuộc với Douyin hay Weibo thậm chí không bằng app thuế quốc gia.

Thế nên cô không biết là chỉ cần có số điện thoại là tìm được tài khoản người ta.

Cảm thấy có gì đó sai sai, đoán là một chuyện, xác nhận lại vẫn là điều nên làm.

“Thầy Lương, có chuyện gì vậy ạ?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cố Lan Khê hỏi với vẻ nghi hoặc thật sự, Lục Nam Đình thì hoảng là thật, Lương Khang không khỏi hít sâu một hơi:

“Chuyện này… hai người còn chưa biết à?”

Thấy cô quay sang nhìn mình, Lục Nam Đình bất giác đưa tay ôm mặt:

“Chắc sau vụ lộ số điện thoại, tài khoản phụ của anh bị người ta đào ra. Chờ chút, anh đi xóa ngay đây.” Website TruyenLau.com

Nói xong liền vẫy tay gọi Tiểu Trần đưa điện thoại.

Vừa đi thảm đỏ xong, điện thoại quá to nhét túi không đẹp, cả hai đều đưa cho trợ lý cầm giúp.

Cố Lan Khê vào sớm hơn anh một chút, vẫn chưa kịp hỏi Trang Hiểu Đồng lấy điện thoại, thấy chuyện đúng như mình đoán, cô cũng không vội, hỏi thẳng:

“Thầy Lương, có lên hot search chưa?”

Phạm Điềm Điềm và team vẫn đang làm việc, nếu biết chuyện này mà không gọi cho cô thì hơi lạ.

Thấy cô nghiêm túc hẳn, Lương Khang mở bảng hot search ra xem, lướt một lúc, ngạc nhiên:

“Không có?”

Đổi qua tài khoản khác vẫn không thấy.

Anh không khỏi sửng sốt: “Ơ? Cả tôi còn biết rồi mà, sao lại chưa lên hot search?”

“Anh biết chuyện từ đâu vậy ạ?”

“Con gái tôi gửi cho tôi đấy. Nó bảo chồng em ‘móc méo’ tôi là ông già, bảo tiếc công nó thần tượng anh ta, tôi thấy buồn cười quá nên mở xem thử.”

Lương Khang hơi lúng túng.

Dù gì cũng là tiền bối, mà lại hóng chuyện theo kiểu thế này…

“Anh có thể chuyển cho em xem được không?”

Lục Nam Đình giơ tay đòi điện thoại, Tiểu Trần liền chạy vội tới, Trang Hiểu Đồng cũng cảm giác có gì đó bất thường nên ôm máy ảnh chạy lại.

Giờ vẫn trong giai đoạn vào chỗ, mọi người đều đang trò chuyện nên họ tụ lại cũng không ai để ý.

Lương Khang thấy vậy thì nhanh chóng chuyển ảnh con gái gửi sang cho Cố Lan Khê.

Cô nhận lấy điện thoại, mở hình ra xem, chỉ liếc một cái đã nhận ra watermark ở góc ảnh.

Là ký hiệu của một fan Lục Nam Đình từng thấy qua.

“Chắc fan cố ý kiểm soát, chưa tung lên mạng.”

Lúc này Lục Nam Đình đang cố đăng nhập tài khoản, nhưng vì trong máy không lắp đúng sim nên không thể xác thực được.

“Phải đổi sim mới được.”

May mà Tiểu Trần làm việc kỹ càng, những thứ của Lục Nam Đình, kể cả giấy lau miệng cũng được giữ lại kỹ lưỡng.

Sim cũ dù đã thay cũng không thể để quên trong khách sạn.

Tiểu Trần vội lấy sim ra.

“Có que chọc sim không?”

Tiểu Trần lộ vẻ khó xử.

Thật sự không có.

“Cái kẹp giấy hôm qua bị Hiểu Đồng cầm đi rồi.”

Tiểu Trần làm trợ lý cho ngôi sao hạng A, mấy việc như vậy làm rất tốt, còn Trang Hiểu Đồng thì kém hơn chút.

Nghe vậy suýt khóc: “Em tưởng không dùng nữa nên tiện tay vứt vào thùng rác rồi…”

Thấy vậy, Cố Lan Khê liền tháo một bên bông tai xuống.

Muốn thử xem cái móc dài ấy có chọc được khay sim không.

Tiếc là hơi to, không đút vào nổi.

Lục Nam Đình cúi đầu nhìn khắp người mình, rồi tháo chiếc ghim cài áo ra, tính dùng nó chọc thử.

Cố Lan Khê vội giữ tay anh lại.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Cũng to gan thật đấy, cái ghim cài mấy trăm vạn của nhãn hàng, mà cũng định lấy đi chọc sim?

“Không sao, chọc không hỏng đâu, anh nhớ là cái kim này khá nhỏ.”

Chiếc ghim không to lắm, kim cũng tương đối mảnh.

Cố Lan Khê không khỏi thở dài: “Cái tài khoản đó anh đăng gì mà gấp vậy?”

“Chờ chút, anh ẩn hết đã, rồi em xem.”

Cũng đúng, nếu không có gì cần giấu cô, thì chắc cũng không đụng đến giới hạn đỏ.

Chỉ cần không ngoại tình, chuyện gì cũng dễ bàn.

Cố Lan Khê xưa nay tính thẳng, đổ là đổ luôn, không có chuyện rối ren dây dưa.

Đã đến nước này, cô cũng không dằn vặt bản thân, cả người toát ra khí chất “tâm lý cực kỳ vững vàng”.

Trẻ tuổi mà trầm ổn như thế, thật sự phải phục.

Đúng lúc đó, Chu Tư Niên cũng bước vào, ngồi ngay cạnh Lương Khang.

Thấy họ tụm lại nghịch điện thoại, liền tò mò lại gần.

Cố Lan Khê liền kể cho anh chuyện số điện thoại và tài khoản Douyin phụ.

Chu Tư Niên còn chưa biết vụ này, liền dặn họ lát nữa nhớ gửi số mới cho anh.

Rồi bắt đầu nói chuyện về phim sắp quay.

Hai vợ chồng dạo gần đây gần như “đóng đô” trên hot search. Họ trẻ trung, hình tượng lại tích cực, fan trải dài từ già đến trẻ, nên bên tổ chức sự kiện đã cố ý sắp xếp máy quay livestream hướng thẳng về phía họ.

Fan bắt đầu la hét từ lúc hai người xuất hiện trên thảm đỏ, đến khi vào hội trường thì càng không rời mắt nổi.

Thấy họ nói chuyện với Lương Khang vài câu rồi bắt đầu làm mấy động tác kỳ lạ, những người không biết về cái tài khoản phụ thì không hiểu đang xảy ra chuyện gì, túa vào livestream hỏi dồn dập. Còn những ai biết chuyện thì lập tức đăng nhập tài khoản, tra lại cái nick đó.

Quả nhiên, chỉ trong chớp mắt, hơn hai nghìn bài đăng biến mất sạch.

Lục Nam Đình thở phào nhẹ nhõm, đưa điện thoại cho Cố Lan Khê.

“Của em đấy, xem đi!”

Cố Lan Khê lại không nhận, đẩy lại cho anh: “Nhanh nhắn tin cho chị Phạm đi, bảo bên mình chú ý kiểm soát dư luận.”

Đến thời khắc mấu chốt, Cố Lan Khê vẫn luôn là người xử lý toàn cục chu toàn hơn.

“Ừ.”

Lục Nam Đình ậm ừ, lập tức gửi tin đi, rồi không nhịn được lại đăng nhập nick chính tìm xem có ai đang bàn tán về chuyện cái nick phụ không.

Cảm giác này, giống như có ai đó lột trần áo khoác ngoài của anh giữa nơi công cộng vậy.

Dù bên trong còn lớp đồ khác, nhưng cái cảm giác đó… thật sự cực kỳ khó chịu.

Cố Lan Khê bỗng giơ tay trái, nắm lấy tay phải của anh.

Mười ngón đan chặt.

Cô vỗ nhẹ mu bàn tay anh.

“Đừng hoảng, không có gì to tát cả. Anh đăng bao nhiêu bài vậy?”

“Không đếm nữa, chắc cũng vài nghìn bài mất…”

Nếu thực sự có gì quá đáng, fan đã bùng nổ rồi.

Chuyện yên ắng như này, đúng kiểu nhặt được món ngon thì giấu làm của riêng.

Chỉ cần không nguy hiểm, cô cũng chẳng cần vội.

Huống chi mấy nghìn bài, muốn xem hết cũng cần thời gian, gấp cũng chẳng được gì.

Lương Khang đang ngồi hàng ghế trước, bám lưng ghế nghe họ nói chuyện, thấy Cố Lan Khê bình tĩnh như “cún già”, không kìm được tò mò: “Em không lo à?”

Cố Lan Khê bình thản trả lời:

“Dựa vào nhân phẩm của anh ấy, đã dám đăng lên mạng thì chắc chắn không có gì sai trái. Nếu thật sự có phốt nặng, chị Chuồn Chuồn đã làm ầm lên rồi, chứ chẳng đời nào giấu nhẹm đi như vậy.”

Lục Nam Đình thực ra lo nhất không phải là ánh mắt người ngoài, mà là phản ứng của Cố Lan Khê.

protected text

Phải rồi, anh cũng đâu có đăng gì quá đáng.

Hôm nay Lục Nam Đình còn phải hát một bài. Sợ chuyện này ảnh hưởng đến tâm trạng khiến anh hát không tốt, Cố Lan Khê suy nghĩ một lúc rồi ra hiệu cho Trang Hiểu Đồng lấy máy ảnh.

Chọn ống kính phù hợp xong, cô cầm máy đứng dậy:

“Nào anh, fan-site chính chủ của anh hôm nay chính thức mở máy, lát nữa nhớ cười với em một cái nhé~”

Nói xong còn lẩm bẩm: “Vừa nãy đi thảm đỏ sát giờ quá, chưa chụp được gì luôn.”

Thấy cô hào phóng như vậy, phản ứng đầu tiên của Lục Nam Đình là nhìn quanh, sợ người khác vì thế mà nghĩ xấu về cô.

Kết quả chỉ toàn thấy fan đang hú hét: “Hú hú hú hú, ăn cẩu lương rồi! Hú hú hú!”

Bởi vậy mới nói, xét về trình độ “ăn dưa”, “hóng couple”, còn ai cao tay hơn đám fan sống lâu năm trong vườn dưa lộn xộn này chứ?

Dù hơi ngại ngùng, nhưng Lục Nam Đình vẫn điều chỉnh lại tư thế, phối hợp với Cố Lan Khê nở một nụ cười mỉm.

Cười rồi cười, không nhịn được lại cười tươi hết cỡ, hàm răng trắng đều lộ ra hết.

Bởi vì anh chợt nhớ ra — cô chính là “fan only” độc nhất của anh, từng dám “đá đểu” cả bản thân mình, lại còn nằm trong một nhóm chat kín toàn đại gia mấy năm liền.

Thế thì…

Hai vợ chồng kẻ tám lạng, người nửa cân, ai lo gì ai nữa!

Tâm lý của top lưu lượng cũng là được luyện ra đấy!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu