Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 273: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 13)

Vừa bước vào cổng homestay, Lục Nam Đình và Cố Lan Khê đã thấy đạo diễn Vương Thịnh đang cười tít mắt đứng đợi sẵn.

Vương Thịnh là đạo diễn kỳ cựu của đài Mango, trước đây từng phụ trách một show giải trí siêu hot phát sóng hơn hai mươi năm. Sau khi chương trình đó ngừng phát sóng, ông cũng lớn tuổi rồi, mới chuyển sang làm những show thiên về cảm xúc, tiết tấu chậm rãi hơn.

Mấy năm trước chương trình hẹn hò nổi như cồn, ông thử sức đạo diễn “Khách Mời Tình Yêu”, nhưng bị chương trình “Nắm Tay Em” của đài Lệ Chi đè bẹp, rating thấp đến thảm hại, cuối cùng bị cắt sóng.

Sau đó, show du lịch bỗng hot trở lại, ông lại vực dậy tinh thần, cùng bạn đồng hành cũ làm nên chương trình “Cùng Yêu Cùng Đi” này.

Mùa đầu tiên đã quay xong bốn tập, nhưng rating vẫn lẹt đẹt, không nổi không chìm. Nếu không có khởi sắc, e là sau mùa này sẽ bị khai tử luôn.

Không ngờ lần này tổ sản xuất lại làm được chuyện lớn — mời được vợ chồng Lan Đình.

Lục Nam Đình thì dễ mời, chỉ cần cát-xê hợp lý, điều kiện đầy đủ, lại có lịch trống là ok.

Cái khó là mời được Cố Lan Khê.

Cô ấy vào nghề còn sớm hơn cả Lục Nam Đình, nhưng chưa từng nhận lời tham gia show giải trí nào. Bình thường muốn gặp mặt, fan chỉ có thể chờ phim công chiếu để được xem cô đi quảng bá hoặc tham dự thảm đỏ nhận giải.

Ngoài ra, muốn thấy cô thì chỉ có hai cách: một là coi tin tức, hai là đọc báo. Còn cách thứ ba… là học như điên, đỗ vào Đại học A, tốt nhất là cùng hệ, bởi năm nào cô cũng về trường cũ diễn thuyết.

Vương Thịnh và nhà sản xuất không chỉ là cộng sự lâu năm mà còn là bạn thân, nên ông biết rõ lần này đã phải dùng “ân tình” cỡ nào để mời cô đến.

Mã Hồng Phi nổi tiếng đã lâu, được sắp xếp diễn cặp cùng Cố Lan Khê trong bộ phim tình cảm đầu tiên của cô, tất nhiên là người vừa có tiếng, có giải, có thế lực chống lưng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vai đó tuy ngoài mặt nói có nhiều ứng viên, nhưng thực chất đã chốt cho Mã Hồng Phi, chỉ còn chờ thông báo chính thức. Phía đài Mango vì đổi người mà chịu áp lực cực lớn.

Đừng nói đâu xa, ngay cả sếp công ty quản lý của Mã Hồng Phi cũng gọi điện trong chưa đầy mười phút.
TruyenLau.com
Nhưng không còn cách nào khác, vì quá khó mời Cố Lan Khê, nên chỉ có thể chơi bài “ân tình”.

Nhà sản xuất nhận điện, cũng không vòng vo, nói thẳng là ý của Cố Lan Khê.

Kết quả bên kia không nói tiếng nào, dập máy luôn.

Về sau thì có người tìm cách xin được số cá nhân của Cố Lan Khê. Gọi tới, cô chỉ nói đúng một câu, đối phương câm nín luôn. Website TruyenLau.com

“Mã tổng bận trăm công nghìn việc, muốn được anh gọi điện cũng không dễ, hôm qua tôi phải đợi cả ngày đấy.”

Lúc nghệ sĩ nhà mình giở chiêu dẫm người khác để leo lên thì giả vờ không thấy, đến lúc bị “xẻo thịt” mới biết đau.

Vương Thịnh từng nghĩ, chỉ cần mời được cặp đôi này, hiệu ứng chắc chắn bùng nổ. Dù chỉ là cùng nhau ra sân bay thôi cũng đủ leo hot search.

Ai ngờ bùng nổ đến mức sập luôn livestream, top tìm kiếm bị họ chiếm trọn!

Cũng coi như ông trời thương ông, cho ông cơ hội làm lại lần nữa.

Với tình hình như này, chứ đừng nói ra tận cổng đón, có mà cung phụng hai người như tổ tông cũng không thành vấn đề!

Lục Nam Đình từng tham gia chương trình đêm giao thừa của đài Mango, có quen biết Vương Thịnh, thấy ông đứng đó, liền kéo Cố Lan Khê tới chào hỏi.

Cố Lan Khê thì không quen ông, chào vài câu khách sáo rồi im lặng.

Tưởng ông chỉ chào một chút rồi đi, ai dè lại đứng lại bắt chuyện:

“Ồ, hai người mua gì vậy?”

Thấy ánh mắt ông nhìn túi đồ trong tay mình, Lục Nam Đình nhấc lên cho ông xem:

“Mua ít thịt, định mượn bếp làm món thịt kho để ăn ngày mai.”

Rồi lại mở túi đựng trái cây: “Còn có cả hoa quả nữa, đạo diễn Vương lấy ăn nhé!”

“Cảm ơn, khỏi cần, đang quay thì hai người không được nhận bất kỳ thứ gì, bọn tôi cũng không được lấy đồ của hai người, quy định cả rồi.”

Vương Thịnh giống hệt NPC lang thang, trước khi rời đi còn nháy mắt tiết lộ cho hai người một tin:

“Bếp được dùng miễn phí. Chỉ cần mua đồ về, tự tay nấu thì sẽ được hưởng ‘phúc lợi ẩn’ này.”

Hôm nay tổ quay phim bao trọn homestay, nguyên liệu trong bếp đều là đồ mới chuẩn bị riêng cho khách mời.

Dù sao thì, cảnh ngôi sao vào bếp nấu ăn, khán giả mê lắm.

Lấy thực lực mà được ưu đãi, ai cũng không thể bắt bẻ gì.

Cuối cùng thì Cố Lan Khê cũng không nhịn được, lên tiếng: “Bao gồm cả gia vị không?”

“Có hết! Gia vị đầy đủ luôn.”

Vương Thịnh nhìn sang gói gia vị kho thịt mà Lục Nam Đình đang xách, ánh mắt đầy ẩn ý.

Lục Nam Đình hơi gượng gạo:

“Sao không nói sớm chứ! Cái gói đó tốn tụi em tám tệ tám!”

“Đã bảo là phúc lợi ẩn mà! Chỉ cặp vợ chồng nào thật sự nghiêm túc sống đời thường mới mở khóa được. Với lại tám tám là con số phát tài mà!”

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Nói xong, Vương Thịnh đi thẳng.

Tưởng Cố Lan Khê sẽ tiếc tiền, ai ngờ đạo diễn vừa rời khung hình, hai người đã kéo một nhân viên lại hỏi đường, rồi thẳng tiến về phía bếp!

Vương Thịnh lững thững theo sau, vừa đến cửa thì thò đầu nhìn vào, thấy trong bếp, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Cố Lan Khê đã tìm đủ nguyên liệu, đang đập trứng vào thau bột.

Cô không cần đến cân, cứ thế lần lượt cho từng nguyên liệu vào.

Bột mì cao cấp, trứng, sữa, nam việt quất, dầu ngô, men nở…

Lục Nam Đình chưa từng thấy cô làm bánh mì, trong lòng hơi lo liệu có hỏng không.

Nhưng anh chỉ lặng lẽ nhìn, không nói gì cả.

Trong khi đó, bên này, anh đã rửa sạch và cắt xong bắp bò.

“Cái này anh chưa làm bao giờ.”

“Không sao, để em. Anh đi rửa cái nồi inox kia đi.”

Cố Lan Khê lấy hành gừng rượu nấu ăn, cho thịt bò vào nước lạnh. Thấy anh rửa nồi quay lại thì dặn:

“Không được dùng nước nóng, phải chần thịt trong nước lạnh để vớt bọt máu, xong thì vớt ra là được, đừng rửa lại, rửa là thịt bị khô đấy.”

“Ừm, anh nhớ rồi.”

Thấy anh gật đầu, Cố Lan Khê bèn bưng nồi qua, bắt đầu cho gia vị vào.

Gia vị cho xong, đổ nước vào, lúc này bột mì cũng đã gần nhào xong, cô lại quay qua thêm một chút bơ vào cho máy tiếp tục nhào tiếp.

protected text

“Nước sốt sau khi sôi thì hớt bọt, hạ xuống lửa vừa rồi om khoảng một tiếng. Bột để đó ủ, không cần lo. Sắp tám giờ rồi, em đi gội đầu, anh chỉnh lửa xong hãy đi.”

Lục Nam Đình làm dấu OK.

“Trong vali có mũ sấy tóc đấy.”

Cố Lan Khê đáp “Ừm” một tiếng rồi đi luôn.

Mấy cảnh như tắm rửa đương nhiên không được quay.

Nhân viên quay phim vẫn ở lại trong bếp, đợi Lục Nam Đình canh nước sốt thịt sôi.

Cố Lan Khê thì tranh thủ khoảng thời gian nghỉ ngắn ngủi. Trong lúc vệ sĩ kiểm tra lại chỗ ở, cô cầm lấy điện thoại xem công việc.

Đầu tiên mở hệ thống làm việc, vừa duyệt văn kiện vừa kiểm tra tiến độ công việc của các đơn vị hôm nay xem có đúng giờ đúng hạn không.

Sau đó xem nhật ký cuộc gọi nhỡ. Có vài người thân biết cô đã về nên hẹn gặp ăn uống. Cô gọi lại từng người, chốt lịch rồi gọi thêm cho Lục phu nhân, hẹn tối ngày kia cả nhà ăn cơm ở nhà ông ngoại.

Kế tiếp là mở WeChat. Tin nhắn không quan trọng thì trả lời trong nhóm, tin quan trọng thì trả lời ngắn gọn. Còn những người “số má”, cô mới cẩn thận trả lời kỹ.

Cuối cùng mới vào Weibo.

Chiếc điện thoại mới nhất, cầm chưa tới một tháng, vậy mà mở app cũng phải đơ mấy giây mới lên nổi.

Tin nhắn riêng thì nhiều khỏi nói, lướt không xuể.

Không tính những lời chửi bới, phần còn lại toàn là lời khen, chúc hai người mãi mãi bên nhau, rồi thì khóc lóc cầu xin cô sau này tham gia show nhiều hơn — đặc biệt là mấy chương trình vợ chồng.

Cô mở bảng hot search, các chủ đề trending đúng là quá “nhiệt”, đến mức làm người trong cuộc như cô cũng không nhịn được muốn bấm vào xem thử rốt cuộc nói gì.

Mà đây mới chỉ là hiệu ứng từ livestream. Đợi bản hậu kỳ lên sóng, lại cộng thêm phân đoạn ở sân bay, Cố Lan Khê cũng không dám tưởng tượng nữa.

“Đại boss, kiểm tra xong rồi, không có vấn đề gì.”

Mấy vệ sĩ mang theo đủ loại thiết bị rời khỏi phòng, Cố Lan Khê khoá cửa lại, rồi cũng tự mình kiểm tra qua một lượt, sau đó mới đi lấy quần áo sạch.

Toàn bộ quần áo đều là Lục Nam Đình phối sẵn cho cô thành từng bộ, cô chỉ cần lấy ra mặc là xong.

Lấy thêm mũ sấy tóc, chuẩn bị vào phòng tắm, cô chợt nghĩ rồi gửi cho Phí Vân Tiêu một nhiệm vụ mới:

【Phân tích giá trị thương mại của em hiện tại, lập cho em ba hướng phát triển để tối đa hoá lợi ích, để em tham khảo.】

Cô vốn không định thương mại hóa bản thân quá đà, nhưng đã đến nước này, cúi xuống là có thể nhặt được cả đống tiền, thì cô chẳng việc gì phải lãng phí nguồn lực đó.

Làm người là vậy, đến ngọn núi nào thì hát bài hát đó.

Phải biết linh hoạt thích ứng mới sống được.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu