Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 462: Thèm

Là gương mặt đại diện toàn cầu của thương hiệu, để phối hợp quảng bá đa kênh, nói chung sẽ phải quay đủ loại tư liệu như sau:

Đầu tiên và quan trọng nhất, chính là TVC – quảng cáo truyền hình, và ảnh chụp tĩnh.

Ảnh chụp thì khỏi cần nói nhiều, thường dùng cho poster, tạp chí, billboard ngoài trời, bao bì sản phẩm, trang chi tiết trên sàn thương mại điện tử… mục tiêu là làm nổi bật sự tương tác giữa ngôi sao và sản phẩm, thể hiện sự hòa hợp giữa khí chất nghệ sĩ và tinh thần sản phẩm.

Còn TVC – viết tắt của “Television Commercial”, chính là quảng cáo truyền hình.

Thường thì TVC có yêu cầu thời lượng rõ ràng: 15 giây, 30 giây, hoặc 60 giây… Tập trung nhấn mạnh điểm bán hàng cốt lõi của thương hiệu, truyền tải lý niệm thương hiệu. Hình ảnh phải đẹp, có cốt truyện hoặc hiệu ứng thị giác mạnh.

Theo đà phát triển của thời đại, môi trường truyền thông thay đổi nhanh chóng, người ta không còn chỉ tiếp nhận thông tin qua báo chí, tạp chí hay TV nữa, nên TVC cũng dần lan sang nền tảng mạng.

Để phù hợp với từng nền tảng, thương hiệu sẽ cắt dựng lại video theo thời lượng và điểm nhấn khác nhau.

Ví dụ bản ngang, bản dọc.

Chưa hết, vì quảng bá toàn cầu, nên sẽ quay riêng tư liệu cho các bảng quảng cáo ở từng địa điểm nổi bật trên thế giới.

Như các màn hình lớn ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến… rồi Quảng trường Thời đại, phố Ginza Tokyo, tháp Burj Khalifa…

Cả sân bay quốc tế, tường ngoài trung tâm thương mại xa xỉ, các sự kiện toàn cầu, màn hình 3D không kính vv…

Dựa theo xu hướng hai năm gần đây, thường sẽ quay thêm một video tương tác livestream.

Cả bộ như thế, dù không ra nước ngoài quay, cũng không quay ngoại cảnh, ít nhất phải mất hai, ba ngày.

Cố Lan Khê sắp khai máy phim mới, tháng Tư lại phải bớt thời gian tuyên truyền cho “Ẩn Mình”, tháng Bảy sinh nhật Lục Nam Đình, tháng Tám thì đã muộn quá rồi, thật sự không còn thời gian – video tương tác livestream chỉ có thể để tháng Sáu tranh thủ quay.

Tính ra, không chỉ dòng sản phẩm dưỡng da phải dời sang tháng Sáu, mà rất nhiều tư liệu quảng cáo khác cũng phải dồn vào thời gian đó.

Làm đại diện thương hiệu đâu phải kiểu “một lần là xong”.

Đặc biệt là đại diện toàn cầu – vị trí cao nhất mà một nghệ sĩ có thể đảm nhận cho thương hiệu – công việc không chỉ là “phủ sóng toàn cầu”, mà còn phải “thâm nhập khu vực”.

Vừa cần dùng tư liệu chất lượng cao và hoạt động đẳng cấp để nâng tầm hình ảnh thương hiệu, vừa phải điều chỉnh phù hợp với văn hóa và thói quen truyền thông tại từng thị trường cụ thể, cuối cùng đạt được mục tiêu “gắn kết sức ảnh hưởng nghệ sĩ với hoạt động toàn cầu của thương hiệu”.

Như Cố Lan Khê, thời gian trước tham gia Paris Fashion Week, show hợp tác giữa Cực Cảnh và các thương hiệu khác cũng là một phần trong trách nhiệm của đại diện thương hiệu.
Website TruyenLau.com
Ngoài mấy hoạt động đó, mỗi năm cô còn phải dành thời gian gặp cấp cao của thương hiệu, bàn bạc cụ thể kỳ vọng hợp tác, cũng như xác định trọng điểm cho giai đoạn kế tiếp.

Khối lượng công việc không hề ít.

Nếu không phải vậy, chị Mai – người làm việc trâu bò như thế – đã chẳng nhất quyết đòi thêm một người quản lý mảng thương mại để hỗ trợ.
Website TruyenLau.com
Hôm nay, Cố Lan Khê gần như nén hai ngày việc vào một ngày.

Tối đến hơn mười giờ mới wrap xong.

Hai người được nhân viên vây quanh rời phim trường, xuống bãi đỗ xe ngầm, Cố Lan Khê không nhịn được thở hắt ra: TruyenLau.com

“Em thấy rồi, đại diện thương hiệu giới hạn ở năm sáu cái là đủ rồi đấy.”

Lục Nam Đình năm nay ký thêm mấy cái nữa, cộng lại trước sau cũng gần ba mươi cái.

Nghe cô nói vậy, anh chỉ cười, xoa đầu cô, rồi ghé tai thì thầm một câu:

“Đừng nói lời giận dỗi, nghĩ đến tiền mà vui lên.”

Bao nhiêu nghệ sĩ khác muốn mà không có cửa ấy chứ!

Tính ra mỗi năm chỉ phải dành vài ngày làm việc cho thương hiệu, mà những thương hiệu xa xỉ quốc tế như thế này, ký hai năm đã được trả 20 triệu – với độ nổi tiếng hiện tại của Cố Lan Khê, vẫn chưa đến đỉnh cao – thì đúng là rất rộng rãi rồi.

Đợi gom đủ mười cái, trừ thuế má các kiểu, mỗi năm thu nhập ròng cũng phải thêm được cả chục triệu.

Với tính cách của Cố Lan Khê, chắc chắn không bao giờ quay lưng với tiền.

“Không hổ là anh, đúng là thần y, nói đúng một câu đã chữa khỏi em rồi.”

Lục Nam Đình không nhịn được ôm lấy cô, cúi đầu dựa vào vai cô, bật cười.

Cố Lan Khê tiện tay xoa xoa tóc xoăn mềm của anh.

Hôm nay Lục Nam Đình không có việc, sạch sẽ thoải mái, thậm chí không vuốt keo, tóc mềm mượt, sờ vào thích cực.

Cố Lan Khê không nhịn được sờ thêm mấy lần.

Hai người này mỗi lần gặp nhau là lại dính như sam, tuy nói quan hệ của họ công khai đàng hoàng, chẳng ngại bị chụp, nhưng thời gian dài thì thể nào cũng sinh ra mấy kẻ ăn bám, nếu lỡ bị chụp được gì không hay, thì đúng là phiền phức thật.

Dù sao cũng là: một ngàn người đọc, sẽ có một ngàn phiên bản Hamlet.

Cùng một chuyện, mỗi người một góc nhìn khác nhau.

Nhất là họ đang ở vị trí này, người khác muốn leo lên, mượn cơ hội dẫm lên họ để kiếm fame, là chuyện quá quen thuộc.

Không có phốt thì bịa ra phốt, chỉ cần có một điểm không ổn, là bị soi phóng đại liền.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Mai Tuyết chỉ biết thở dài, thấy mệt mỏi.

Nhưng đêm qua đã đóng vai “Tuyết bà bà” cả đêm rồi, nên hôm nay Tuyết bà bà chỉ muốn về khách sạn ngủ yên một giấc, không làm bóng đèn nữa:

“Mai bay 11 giờ, em cứ ngủ thêm một tí cũng được. 9 giờ 20 chị tới đón.”

Căn hộ của Lục Nam Đình rất gần sân bay Hồng Kiều, lịch trình này dư thời gian thoải mái.

Cố Lan Khê gật đầu, đưa chị xem báo thức của mình – đặt lúc 8 giờ rưỡi.

“Trên Quỹ Đạo Sao” quay nội và ngoại cảnh đều ở Hoành Điếm, nhưng có vài cảnh ngoài trời lấy bối cảnh ở một đơn vị thuộc khu vực Tây Bắc.

Vì bộ phim này đặc biệt, đoàn phim đã xin phê duyệt trước và được phép quay một tuần tại đó.

Lịch trình là phía trên đã định sẵn, ngày mai đoàn phim sẽ đến trước để chuẩn bị, sáng sớm ngày kia, lễ khai máy sẽ diễn ra tại đó – dù không công khai với bên ngoài.

Lục Nam Đình còn được nghỉ thêm một ngày, có thể tiễn cô ra sân bay.

Muốn dành cho nhau chút thời gian riêng tư, thì chỉ có tối nay là cơ hội duy nhất.

Đều là người trong giới lâu năm, Mai Tuyết cũng không nhắc nhở nhiều lời, thấy Lục Nam Đình tự lái xe đến, liền cùng mấy người khác đi xe khác về khách sạn.

Chỗ quay quảng cáo cách nơi hai người ở khá xa, chạy xe hơn nửa tiếng vẫn chưa tới nơi.

Cố Lan Khê thiếp đi một lúc, tỉnh dậy liền thấy tấm biển quảng cáo đùi gà rán loáng qua bên ngoài cửa kính.

Hai người họ từ lâu đã quen với việc kiêng dầu kiêng đường, nhưng cứ kiêng một thời gian là lại phát thèm mấy món chiên rán.

Vừa nghe Cố Lan Khê nói: “Đói rồi, thèm ăn đùi gà rán,” Lục Nam Đình lập tức bẻ lái, rẽ luôn vào một tiệm fast food 24h gần đó.

Chỗ này gần nhà anh, mấy lần nửa đêm thèm đến phát cáu, lại chẳng ai nấu cho, anh thường âm thầm trùm kín chạy ra đây ăn.

Lúc hai người đến nơi, trong tiệm gần như không có ai.

Tới lúc gọi món, hai người không ai nói câu nào, Lục Nam Đình cầm điện thoại lên quét mã, tự mình đặt món.

Chỉ gọi một cái đùi gà.

Hiếm có ai chỉ gọi đúng một cái đùi gà như vậy.

Nhân viên ngẩng đầu nhìn họ một cái, cảm thấy hơi quen mặt, nhưng cả hai đều đội mũ đeo khẩu trang, đặt xong đơn thì đứng đó, tay đút túi, mắt sáng rực như sao, khiến nhân viên cũng thấy như bị giục gián tiếp.

Chưa bao lâu, đùi gà được làm xong, đặt vào hộp đưa ra.

Cố Lan Khê lập tức đón lấy, nhẹ nhàng nói cảm ơn một câu.

Rồi chẳng buồn chờ về xe, cô kéo luôn Lục Nam Đình tới một góc vắng trong tiệm ngồi xuống.

Nhìn quanh một vòng không thấy camera, cô nhanh chóng tháo khẩu trang, nhẹ tay bóc lớp vỏ bột chiên giòn và da gà đầy dầu.

Cả ngày mệt rã rời, rõ ràng là mệt muốn chết, tay cầm món khoái khẩu trong mơ, nhưng không hề ăn ngay, mà lại đưa lên trước mặt Lục Nam Đình, để anh cắn một miếng trước.

Ngày thường nếu cả hai cùng ở nhà, bất kể ăn gì cũng không bao giờ ăn hết sạch, luôn để dành phần cho đối phương – Cố Lan Khê không thích ăn một mình.

Những khoảnh khắc dịu dàng thế này rất hiếm, Lục Nam Đình bật cười, cúi đầu cắn một nửa rồi dừng lại, không ăn thêm.

Cố Lan Khê lúc này mới nhận lấy, từ tốn gặm nốt phần còn lại.

Đúng lúc họ đang ăn, thì có một cặp đôi khác bước vào.

Hai người đó gọi cả một bucket gà rán, nào là đùi, nào là cánh.

Vừa xem phim xong, mắt vẫn còn đỏ hoe, vừa gặm cánh gà vừa nghẹn ngào bình luận về phim.

Cố Lan Khê ăn xong nửa cái đùi gà, không chỉ muốn xem phim mà còn thèm cả cánh gà.

protected text

Nhân viên làm đến giờ này đã mệt gần chết, nhưng cô ấy đã làm ở đây nhiều năm, gặp đủ loại khách, chuyên nghiệp vô cùng, thấy hai người như vậy cũng không nói gì, mỉm cười nhận đơn, rồi bắt đầu chuẩn bị cánh gà cho họ.

Vừa cầm được hộp cánh gà, Cố Lan Khê đã kéo ngay Lục Nam Đình rời khỏi tiệm.

Chỗ này đúng là nguy hiểm, không thể ở lại thêm được nữa.

Cô sợ mình mà lên cơn thèm tiếp thì sẽ gọi nguyên cả bucket, rồi đêm về phải tập boxing đến ba giờ sáng mới dám đi ngủ.

Thấy cô như thể bị chó rượt, dễ thương muốn xỉu, Lục Nam Đình vừa đi vừa cười, rốt cuộc vẫn đi theo cô rời khỏi quán ăn.

Cặp đôi trước cửa lúc này vẫn còn đang lau nước mắt, gặm gà, nghe thấy tiếng cười khúc khích, ngẩng đầu nhìn theo – nhưng hai người kia sớm đã biến mất tăm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu