Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 210: Dễ Dỗ

Lúc “đồ con nít” kia đi tới, Cố Lan Khê đang nói chuyện điện thoại.

Cô chưa từng học tiếng Đức, nên phải bắt đầu từ con số không.

Nhưng giáo trình phổ thông lại không hợp, thế là cô gọi luôn cho một bạn học cũ bên lớp thiếu niên thiên tài, nhờ gửi cho bộ tài liệu từng dùng để học tiếng Đức.

Bạn kia học xong đại học thì sang Đức học thẳng thạc sĩ – tiến sĩ, giờ đã tốt nghiệp và đang làm việc tại một viện nghiên cứu bên đó.

Giờ bên Đức là 8 giờ rưỡi sáng, bạn học vừa tới nơi làm, nhận được điện thoại thì cực kỳ bất ngờ và vui mừng.

Dù Cố Lan Khê giờ đã vào showbiz, nhưng nhan sắc vẫn ở level “nữ thần đỉnh cao”, đủ hiểu hồi học đại học cô được săn đón cỡ nào.

Huống hồ, cô còn là kiểu đẹp mà không cần “đánh đổi não”, càng hiếm thấy.

Bốn năm đại học, đám thiên tài ngày ngày cùng học, cùng tham gia các hoạt động xã hội, chứng kiến thanh xuân đẹp nhất của nhau.

Mấy nam sinh trong lớp IQ thì cao chứ không phải khúc gỗ, đến tuổi mới biết rung động, bên cạnh lại có một Cố Lan Khê, thử hỏi sao không xiêu lòng?

Thanh xuân không thiếu can đảm, gần như toàn bộ nam sinh lớp ấy đều từng tỏ tình với cô. Nhưng lần nào cũng bị cô từ chối thẳng thừng không do dự.

Nếu là người khác, chắc đã thấy khó chịu rồi đoạn tuyệt qua lại luôn, nhưng Cố Lan Khê là nhỏ tuổi nhất lớp, mọi người chỉ thấy tiếc nuối, cho rằng cô chưa “mở mang”. TruyenLau

Về sau không tiếp tục theo đuổi nữa, không phải hết thích, mà là vì lòng tự tôn của những kẻ kiêu ngạo.

Nên khi nhận được cuộc gọi chủ động của cô, bạn học kia đương nhiên là bất ngờ vui mừng.

Nghe cô hỏi xin tài liệu tự học tiếng Đức, người kia càng bất ngờ hơn!

“Cậu định sang Đức phát triển hả?” TruyenLau

“Không, chồng tớ mua cho tớ một con ngựa Đức, nó chỉ hiểu tiếng Đức thôi.”

Huấn luyện viên thì tiếng Anh như gà bới, cần thêm phiên dịch, mà muốn hiểu ý con ngựa thì phải để huấn luyện viên dịch trước, rồi người kia lại dịch tiếp. Phiền chết đi được!

Ngoại ngữ thì nhiều, thời gian và tinh lực lại có hạn, mà Cố Lan Khê từ trước tới giờ làm gì cũng phải hiệu quả. Mấy cái chưa dùng đến, cô chẳng bao giờ học trước.

Dù sao đến lúc cần rồi học cũng không muộn. TruyenLau.com

Bạn học nghe tới đây, tim như rơi vào hầm băng, khó chịu cực kỳ.

Cố Lan Khê chưa bao giờ là kiểu ngốc nghếch không hiểu chuyện. Từ nhỏ đã có người tỏ tình với cô, mẹ lại là “não yêu đương”, nên cô bắt đầu suy nghĩ về tình yêu từ rất sớm.

Trước giờ không yêu, chẳng qua là vì chưa gặp được người khiến cô rung động mà thôi.

Niềm vui hiện rõ trong giọng của người kia, tất nhiên cô nghe ra. Cũng vì thế mà cô cố tình nói chuyện Lục Nam Đình mua ngựa cho mình.

Một là để cho bạn biết cô đã kết hôn, hai là cho người ta biết chồng cô rất tốt, rất có năng lực, để khỏi sinh phiền phức không đáng có.

Dù gì, nhà bình thường cũng chẳng có nhu cầu mua ngựa, chứ đừng nói là mua tận nước ngoài.

Những lúc thế này, Cố Lan Khê luôn xử lý cực kỳ khéo léo.

Người bạn đó vốn là kiểu chỉ biết vùi đầu nghiên cứu, chẳng quan tâm gì showbiz, nhiều năm không về nước, chuyện Cố Lan Khê làm diễn viên cũng chỉ nghe loáng thoáng qua nhóm lớp.

Hai tháng nay lại đang vùi đầu nghiên cứu một dự án, đến nhóm lớp cũng không xem, nên nghe cô kết hôn thì sốc vô cùng.

“Sao kết hôn sớm vậy?”

Người kia không tài nào chấp nhận được chuyện nữ thần cưới chồng sớm.

Mới 22 thôi mà! Gấp vậy luôn hả?

“Ừ, thấy hợp thì cưới thôi.”

Người kia cũng là kiểu có tu dưỡng, dù trong lòng buồn bực nhưng cũng không nói mấy lời khó nghe, chỉ gắng gượng hỏi một câu:

“Ồ? Hợp tới mức nào vậy?”

Ngày xưa lúc bị từ chối, cô toàn nói là chưa muốn yêu, không hợp, mới mấy năm mà hợp đến mức cưới luôn rồi?

Chẳng lẽ vì gã kia có tiền?

Ngựa ngoại, nhất là giống tốt, không phải cứ muốn là mua được.

Chưa nói tới nguy cơ bị lừa cao, chỉ riêng việc vận chuyển, kiểm dịch, thông quan đã đủ khiến người thường bó tay.

Ngựa khác mèo, cần không gian vận động rộng rãi. Mua về rồi, phải có chỗ nuôi dưỡng phù hợp, lại cần người chuyên nghiệp chăm sóc, chưa kể tốn kém.

Đặc biệt, Cố Lan Khê sống ở Bắc Kinh, không thể nào nuôi ngựa ở nơi heo hút được, lại càng tốn thêm.

Bạn học không tránh được cảm giác chua chát.

Nghĩ lại hồi học, Cố Lan Khê rất xem trọng tiền bạc, thế nên người kia cũng khó tránh khỏi suy nghĩ lệch hướng.

Cố Lan Khê nghe ra ý tứ trong lời người kia, khẽ cau mày.

Nếu không phải chỉ có mỗi người này đang ở Đức, cô cũng chẳng muốn phiền phức như vậy.

“Bởi vì anh ấy thật sự rất rất tốt. Dù là yêu đương hay kết hôn, tớ cũng chỉ chọn kiểu người vốn đã rất tốt.”

Cô không nói là vì mình thích, mà là vì Lục Nam Đình vốn đã tuyệt vời.

Bạn kia nghe xong, chỉ biết tự hỏi: lẽ nào mình không đủ tốt nên cô ấy không thích?

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Muốn hỏi thêm gì nữa cũng không đủ dũng khí.

Người kia thở dài một hơi, gắng gượng nói vài câu chúc phúc, rồi gửi tài liệu qua.

Cố Lan Khê nhận được file, liền bảo Trang Hiểu Đồng lấy laptop ra.

Đang chuẩn bị tải mail, đã thấy Lục Nam Đình đứng ngoài cửa, không rõ đã nghe được bao lâu.

Lúc này cô chỉ mặc áo ba lỗ với quần short, ngồi trên ghế êm, đôi chân dài vắt lên ghế đôn, làn da trần phủ đầy các loại mặt nạ chăm sóc.

Thợ làm tóc đang hấp dầu cho cô.

Cô chỉ liếc chồng một cái rồi lại cúi đầu nhìn vào máy tính.

Tải file xong, mở khóa, chuyển sang bàn trang điểm phía trước, bật video lên học nghiêm túc.

Người bình thường học ngoại ngữ, một ngày học được mấy chữ cái với cách phát âm là đã ghê gớm lắm rồi, vậy mà cô thì học liền một mạch không dừng.

Lục Nam Đình đi vào, mấy nhân viên trong phòng đã sớm phát hiện ra, nhưng không ai dám hó hé gì.

Năm sáu người vây quanh Cố Lan Khê bận rộn, ai cũng đeo khẩu trang, không mở miệng nói câu nào, chỉ lặng lẽ làm việc. Nhưng tai ai cũng dựng đứng cả lên!

Hôm nay hai vợ chồng này rõ ràng là vừa cãi nhau, không khí trong phòng cứ sai sai. Ai cũng muốn hóng xem lý do là gì, nhưng chẳng ai dám hỏi.

Thấy cô không đoái hoài gì đến mình, Lục Nam Đình nhẹ ho một tiếng, mặt không chút xấu hổ, dắt người vào chiếm hẳn một góc bên kia phòng.

Cố Lan Khê chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy bóng anh qua gương.

Vừa nhìn thấy cái bộ dạng lúng ta lúng túng kia là cô muốn bật cười ngay.

Nhưng cô cố nhịn, vẫn giữ vẻ thản nhiên, tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính.

“Cô cô, cô khát nước không ạ?”

protected text

Cố Lan Khê không nhịn nổi nữa, bật cười thành tiếng!

Rõ ràng là biết mình sai, đang tìm cách làm hòa đây mà.

Cô cũng không làm khó anh, cố nín cười, gật đầu: “Ừ, Quá Nhi, đi đi, nhớ là nước ấm.”

Lục Nam Đình thật sự đi rót nước ấm cho cô.

Sợ cô đang đắp mặt nạ, uống nước không tiện, anh còn tìm cho cô một cái ống hút.

Hai người ngồi xuống, Cố Lan Khê gập laptop lại, lặng lẽ uống nước.

Dù không nói gì, mặt mũi cũng chẳng biểu cảm, nhưng rõ ràng đã dịu xuống rất nhiều.

Lục Nam Đình ngồi cạnh bàn trang điểm, hơi nghiêng người, chống má bằng tay trái, chủ động bắt chuyện:

“Anh Viễn bảo lần sau mua cho em con lừa, tốt nhất là mua ở ngoại ô Bắc Kinh, để em khỏi phải khổ học tiếng Đức. Nhưng anh thấy, vẫn nên là ngựa thì hơn. Đại hiệp mà, ai lại cưỡi lừa? Vừa xuất hiện là thua rồi.”

“Ồ.”

Lời thì nhiều mà toàn thứ không biết bắt đầu từ đâu để phản bác, Cố Lan Khê chẳng thèm tiếp lời.

“Còn chuyện gia phả ấy, vốn là chuyện đã rồi, không phải lỗi của em.”

“Ồ.”

Nói xong, Cố Lan Khê cảm thấy mình có hơi lạnh nhạt quá, nghĩ nghĩ rồi bổ sung một câu:

“Lỗi em cũng được. Dù sao anh cũng là ‘Quá Nhi’, làm gì cũng là quá đáng.”

“Khụ, là anh hẹp hòi, chuyện này không trách em.”

“Ồ.”

“Anh chỉ cảm thấy… em nên đối xử với anh tốt hơn một chút.”

“Ồ, vậy từ nay em khỏi làm việc, khỏi làm gì hết, ngày ngày quanh quẩn bên anh ha?”

“Không phải ý đó, anh chỉ là… được rồi, em nhìn con ngựa đó mà mắt sáng như bóng đèn mini vậy!”

Lần này, chưa kịp để Cố Lan Khê đáp lời, mấy người khác đã nhịn không nổi mà bật cười.

Vậy ra hôm nay làm loạn thế, chỉ vì… ghen với một con ngựa?

Còn cái vụ “gia phả” là sao nữa?

Tưởng là tin sốt dẻo, cuối cùng bên trong chẳng có gì, ai nấy đều thấy hụt hẫng.

Cố Lan Khê bị cười đến mức mặt đỏ lên, nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không chịu nổi nữa, bật ra một câu:

“Say rồi thì về ngủ đi!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu