Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 362: Tặng cô ấy hoa hồng

“Lan Khê, dậy đi, về đến nhà rồi.”

Dọc đường, Dư Hân và Trang Hiểu Đồng đã xuống trước. Mai Tuyết phải đến nhà họ Lục lấy xe, tiện thể đưa Cố Lan Khê về nên đi cùng.

Thấy xe bảo mẫu đã vào khu nhà, Mai Tuyết gập máy tính bảng lại, nhét vào túi tote mang theo, vén tóc ra sau tai rồi mới đưa tay khẽ đẩy vai Cố Lan Khê.

Cố Lan Khê đang ngủ say, bị đẩy một cái thì hơi mơ màng.

Cô tháo mặt nạ ngủ ra, đợi một lúc mới lẩm bẩm: “Nhanh vậy à?”

Mai Tuyết bật cười: “Nhanh gì chứ? Giữa đường gặp tai nạn, tắc gần hai mươi phút, giờ cũng gần mười một rồi.”

Cố Lan Khê ngáp một cái rồi ngồi dậy, chiếc chăn cashmere màu xám trượt xuống đất.

Xe chạy vào hầm để xe dưới nhà họ Lục, vừa thấy xe dừng, Mai Tuyết đeo túi lên vai luôn.

Chuẩn bị xuống xe, thấy chăn rơi, cô lại cúi người nhặt lên, gấp gọn rồi để vào hộp cất đồ, lúc đó mới mở cửa bước xuống.

Cố Lan Khê lại ngáp một cái, tiện tay xách túi lên, cũng xuống xe theo.

Tài xế tan ca, chào một tiếng rồi rời đi.

Cố Lan Khê tiễn Mai Tuyết lên xe, hai người trò chuyện vài câu về công việc dạo này rồi mới chia tay.

Mai Tuyết gật đầu đáp lại từng chuyện, kéo kính xe lên, nháy mắt đã lái xe rời khỏi hầm.

Nói thật, chương trình thực tế lần này quay cũng mệt thật.

Cả đi lẫn về mất gần ba tiếng đã đành, đến nơi rồi là từ sáng vận động tới tối, còn phải chia nhóm thi đấu, độ cạnh tranh rất cao.

Phiền nhất là, suốt quá trình phải giữ trạng thái “tràn đầy năng lượng”. Mệt muốn chết, đi đường còn lê chân mà đạo diễn hô “quay”, là phải ngay lập tức diễn kiểu vui tươi đầy sức sống.

Dù được trả tiền, còn được tặng thêm bộ đồ trượt tuyết, nhưng thương hiệu đó cô không thích, kiểu dáng cũng không phải gu, nên cả ngày vẫn thấy không trọn vẹn.

Nhưng đời là thế, mười phần có đến tám chín phần không như ý, cô cũng không quá khắt khe. Website TruyenLau.com

Ghi hình xong, ai nấy đều đói meo, khu vui chơi băng tuyết muốn quảng bá lẩu đặc trưng của nhà hàng nên đãi cả đoàn ăn một bữa, chỉ yêu cầu chụp một tấm ảnh tập thể treo trong nhà hàng là được.

Bức ảnh đó cũng chẳng nói lên gì, chỉ chứng minh họ từng tới ăn mà thôi, dĩ nhiên không thể bỏ qua.

Dạo này Cố Lan Khê ở nhà ba mẹ chồng, Lục phu nhân ngày nào cũng nghĩ món ngon, đến mức làm cô thành miệng kén chọn.

Tối đó thịt dê vừa mềm vừa nặng mùi, cô ăn một miếng đã không đụng đũa nữa, suốt buổi chỉ ăn mấy lát cải thảo non. Giờ về đến nhà, không nhịn được mà mò vào bếp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tầm này trong nhà đều đã ngủ, bên biệt thự cũ này bố trí khác với Đông Phương Số Một, thang máy không thông ra bếp.

Cô vừa rẽ qua hành lang đã thấy đèn bếp sáng, Lục Nam Đình đang ngồi trên xe lăn, lột đậu Hà Lan.

Một chiếc iPad để trên bàn đảo, ngang tầm mắt anh, đang phát bộ phim đầu tay của Cố Lan Khê — “Đầu Thạch Vấn Lộ”.

Với con mắt hiện tại của cô, diễn xuất trong phim đúng là còn non.

Thấy anh xem nghiêm túc như vậy, cô hơi ngượng.
TruyenLau.com
“Đêm hôm không ngủ, anh làm gì ở đây thế?”

“Hiểu Đồng nhắn cho anh, bảo em tối nay ăn có chút xíu, anh đoán cũng sắp về rồi nên nấu ít đồ cho em.”

“Ô hô, thầy Lục của chúng ta cũng có người tình nguyện báo tin rồi cơ đấy!”

“Chứ sao, người được cưng chiều thì làm gì cũng có lý cả.”

Cố Lan Khê bật cười khẽ, đặt túi xuống rồi đi rửa tay.

Lục Nam Đình đặt giỏ đựng vỏ đậu lên đảo bếp, tháo tạp dề, giũ sạch vỏ đậu vào thùng rác rồi treo tạp dề lên giỏ, định lăn xe đến mở nắp nồi thì Cố Lan Khê đã nhanh tay gắp ra nửa bắp ngô đã hấp chín.

“Bên dưới còn có một nồi đất, anh hấp trứng thịt cho dễ tiêu.”

“Có đậy nắp không đấy? Không đậy là bị rỗ mặt ngay.”

“Đậy rồi.”

“Anh ăn chưa?”

“Ở nhà cả ngày, chỗ nào cũng có đồ ngon, em đoán xem?”

Cố Lan Khê bê đồ ăn ra bàn, ngồi xuống. Lục Nam Đình đẩy xe tới, chống tay lên bàn ngồi cạnh, giọng có chút uể oải:

“Bận rộn quay cuồng xong cứ mơ nghỉ ngơi, thật sự ở nhà một ngày rồi mới thấy mỏi rã rời, ở thêm vài hôm chắc anh tròn một vòng mất.”

protected text

Cố Lan Khê xúc một thìa, đút cho anh: “Vất vả rồi, đầu bếp nếm trước cái nào.”

“Em ăn đi, anh ăn tối rồi. Dạo này phải bớt ăn, lỡ mà béo lên không mặc vừa đồ cưới, anh ngất mất.”

“Làm gì dễ ngất thế.”

“Hôm nay anh ngất cả chục lần rồi còn gì!”

“Em ngoài kia cười mệt bở hơi tai, anh thì ở nhà ăn ngon uống ngon, có người tám chuyện cùng, còn dỗi cái gì nữa?”

“Hôm nay có phải có cả đám người vây quanh em hét to không? Cái thằng họ Du ấy có phải suốt miệng ‘bé yêu’, ‘yêu chết em rồi’ không?”

Cố Lan Khê vừa ăn xong trứng hấp, chuẩn bị cắn ngô thì nghe câu chua lè của anh, không nhịn được trợn trắng mắt.

“Em cố gắng như vậy, được mọi người công nhận và khen ngợi không phải chuyện bình thường à? Xin lỗi nhé, anh đừng ảo tưởng! Em người đã có chồng rồi, ai rảnh mà đi tán tỉnh em chứ?”

“Hừ, không tán và không muốn tán là hai chuyện khác nhau đấy.”

Người này ghen bóng ghen gió suốt ngày, chính thất mà lòng dạ lại như tiểu thiếp, Cố Lan Khê lười đôi co, vỗ nhẹ vào tay vịn xe lăn, đứng dậy:

“Em mệt cả ngày rồi, anh đừng gây sự vô cớ nữa, có muốn em đẩy lên lầu không?”

Lục Nam Đình lập tức im bặt, ngoan ngoãn theo cô về phòng.

Hai người rửa mặt xong, Cố Lan Khê lại xịt thuốc cho mắt cá chân của anh, xong xuôi mới leo lên giường chuẩn bị đi ngủ.

Trước khi ngủ, cô chợt nhớ lời đạo diễn dặn phải cắt xong trailer trong đêm, liền cầm điện thoại lên xem.

Quả nhiên, Weibo chính thức của chương trình đã đăng rồi.

Tám khách mời, chia đều thời lượng, mỗi người có một đoạn giống nhau.

Nhưng vừa đến cảnh Cố Lan Khê đút tay vào túi, ung dung trượt ván song song xuống dốc, đạn mạc liền dày đặc như mưa.

Rõ ràng, trình độ giữa tám người chênh lệch cực kỳ rõ, đến người ngoại đạo cũng nhìn ra.

Xem xong video vẫn thấy chưa đã mắt, cô hơi tiếc vì lúc trước không nghe lời Mai Tuyết, tự tay dựng một bản để làm kỷ niệm.

Đúng lúc đó, đạo diễn gửi tin nhắn WeChat, đính kèm một video dài 2 phút 05 giây, lễ phép hỏi cô có thể đăng Weibo giúp chương trình quảng bá không.

Cố Lan Khê không trả lời ngay, định xem xong đã rồi tính.

Mở video ra, vẫn là cảnh cô đút tay vào túi, nhưng lần này có cả mấy góc quay từ drone, cộng thêm hai chiếc camera thể thao – một động một tĩnh – mỗi cảnh quay đều chọn góc hoàn hảo nhất, lồng nhạc “Dũng Cảm Tiến Lên” của Lục Nam Đình, xem xong liền cảm thấy đã đời, không còn cái cảm giác bị treo lơ lửng như lúc nãy nữa.

Một chữ thôi: Đã!

Đã đến mức nổi da gà!

Chương trình mỗi tuần chỉ phát một tập, chia thành hai phần, tổng thời lượng có hạn, không thể nào cắt nguyên đoạn trượt tuyết của cô vào được.

Nếu vẫn muốn chia đều cho tám người, thì chỉ đoạn đó đã chiếm mất hơn mười mấy phút.

Hơn nữa, nói thật lòng, có Cố Lan Khê ở đó, phần trình diễn của người khác gần như không đáng xem.

Để cô tự đăng lên còn hiệu quả hơn nhiều.

Cố Lan Khê xem từ đầu đến cuối, thấy chương trình làm rất chỉn chu, lại gửi cho chị Mai duyệt. Được gật đầu, cô mới đăng Weibo.

Một ngày làm việc xong xuôi, Cố Lan Khê mệt rã rời, chưa bao lâu đã ngủ say như chết.

Lục Nam Đình ngồi xem đám netizen trên mạng – phụ nữ thì điên cuồng lau nước miếng, đàn ông thì gào rú rối rít – càng nhìn càng thấy tức ngực.

Sáng hôm sau, Cố Lan Khê đúng giờ ra khỏi nhà đi làm. Vừa đến cổng khu văn phòng nhà họ Lục, thì gặp fan đến cổ vũ offline, mỗi người tặng cô một đóa hồng phấn – thế là lên hot search luôn! Anh càng khó chịu hơn nữa!

Dù là hồng phấn, không phải hồng đỏ, nhưng con người sao có thể vô tư đến mức này?!

Đàng hoàng tử tế, ai lại đi tặng hoa hồng cho vợ người ta chứ?!

Một người một đóa, gom lại thành cả một vòng tay ôm mới hết!!

Cố Lan Khê lần đầu tham gia show thực tế, với phong cách và thần thái nổi bật, đã nhận được vô số lời khen từ fan.

Để chúc mừng cô “can đảm bước ra bước đầu tiên”, fan đã tức tốc tổ chức màn cổ vũ trong đêm.

Mềm mại như sắc hồng, nhưng cũng có gai sắc để bảo vệ.

Chính là hình ảnh của Cố Lan Khê.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu