Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 183: Vội Vã

Rốt cuộc là công việc quan trọng hơn, hay sức khỏe quan trọng hơn?

Đối với Cố Lan Khê, kiểu người “còn thở là còn chiến”, trừ phi thực sự không đứng dậy nổi, bằng không việc gì cần làm vẫn phải làm.

Lúc nhỏ bị bệnh, trong nhà thậm chí còn chẳng ai phát hiện.

Nếu chủ động nói “khó chịu, không muốn đi học”, lập tức sẽ nhận ngay một trận mắng, thậm chí bị đánh, bị nói là không có chí tiến thủ, là lười biếng, là nuôi còn không bằng nuôi một con chó…

Thành ra quen với việc cố gắng, cắn răng chịu đựng, chỉ để chứng minh bản thân.

Dù đã kết hôn, cô gái mạnh mẽ này cũng không cho phép người kia can thiệp vào quyết định của mình.

Thấy anh mặt đen lại, mắt đỏ hoe, trừng trừng nhìn cô không nói lời nào, Cố Lan Khê vỗ tay đứng dậy, ra hiệu cho mọi người:

“Chuẩn bị xong thì quay thôi, đừng để chậm tiến độ.”

Nói xong, cô nhét điện thoại và đồ cá nhân vào tay anh: “Anh lặn lội tới tận đây, chắc cả đêm không ngủ rồi? Vào phòng nghỉ ngủ một lát đi, em quay xong sẽ đưa anh về khách sạn.”

Lục Nam Đình nghiến răng, kéo tay cô lại: “Em không thể thương bản thân mình hơn một chút à? Không khỏe thì nghỉ ngơi một lát, đợi khỏi rồi quay tiếp, được không?”

“Em tự biết chừng mực. Anh nhất định phải đi nghỉ. Ăn trưa xong thì quay về Cáp Nhĩ Tân, quay xong tuần sau hãy sang nữa.”

Năm nay có Thế vận hội mùa đông, Lục Nam Đình được chọn làm Đại sứ quảng bá thể thao băng tuyết kiêm gương mặt đại diện của Thế vận hội mùa đông, anh sẽ hát một bài nhạc quảng bá, còn phải quay MV, nên lịch trình mấy hôm nay đều ở Cáp Nhĩ Tân.

Giờ một thân một mình đến đây, chẳng mang hành lý, chỉ đeo ba lô đến, vừa nhìn là biết lén chạy qua.

Máy bay tư nhân phải đăng ký đường bay trước, chắc chắn anh chỉ có thể đi hàng không dân dụng.
Website TruyenLau.com
Bay thẳng chỉ mất khoảng 4 tiếng, mà từ lúc anh kết thúc quay đêm qua tới giờ đã hơn 8 tiếng, chắc chắn phải quá cảnh.

Không dám tưởng tượng mạng xã hội giờ đang náo loạn cỡ nào.

Cố Lan Khê cố gắng giữ vững tinh thần, nghiêng đầu ôm anh một cái.

“Em hiểu lo lắng của anh, nhưng chúng ta đều có việc riêng phải làm, nên cần tôn trọng lựa chọn của nhau. Anh đến thăm em, em thật sự rất xót khi thấy anh vất vả, nhưng khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy anh, em thực sự muốn mắng — mắng anh vô trách nhiệm, bỏ dở công việc để chạy đi. Nhưng cuối cùng em chỉ muốn nói, em rất vui vì anh quan tâm đến em như vậy. Nên đừng cáu, em quay xong sẽ quay lại ngay.”

Lục Nam Đình hít sâu một hơi, xoa đầu cô, nhỏ giọng giải thích:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đêm qua quay đến hơn mười hai giờ mới xong, hôm nay được nghỉ nửa buổi. Anh chỉ ở lại được nửa tiếng, rồi phải quay về ngay. Vé bay thẳng khó mua lắm, lỡ giờ sẽ ảnh hưởng đến quay chiều nay.”

Biết anh không bốc đồng, Cố Lan Khê mới nở nụ cười thật sự.

Cô cầm điện thoại chuyển tiền cho anh.

“Tiền đâu mà mua vé máy bay?” Website TruyenLau.com

“Chuyện đàn ông, em đừng lo.”

“Ồ.”

“Anh mượn bạn.”

“Sau này không được mượn tiền người khác, em sẽ chuyển cho anh nhiều hơn. Em tin anh không tiêu linh tinh.”

“Anh lại không tin bản thân mình.”

“Vậy thì cứ tiêu đi, em kiếm thêm là được.”

“Anh tự kiếm cũng không ít.”

“Đó là của em, liên quan gì đến anh?”

“Được rồi, em đi quay đi, anh sẽ ngồi đây nhìn em.”

“Ừ, em sẽ diễn thật tốt, không thể để mất mặt trước mặt anh được.”

“Không bao giờ mất mặt đâu. Trong mắt anh, em luôn là người giỏi nhất.”

Hai người đang trò chuyện, vừa quay đầu lại đã thấy thầy quay hậu trường đang rất có tâm quay từ xa. Lục Nam Đình bất lực:

“Anh ơi, anh có thể đừng phá vibe được không?”

Cố Lan Khê mỉm cười nhẹ nhàng: “Hai người nói chuyện đi, em đi làm việc đây.”

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Lục Nam Đình càng thêm bực: “Anh chỉ ở lại được nửa tiếng, kết quả thời gian quay lưng còn nhiều hơn thời gian bên vợ, có chấp nhận được không?”

“Miệng 37 độ mà nói ra lời lạnh thế này? Tôi là người ghi lại chuyện tình yêu của hai người đấy, cả hai phải đối xử dịu dàng với tôi chứ.”

Lục Nam Đình cười: “Vậy để em xem anh quay có đẹp không, gửi em xem với.”

“Khoan đã, cậu đừng động, để tôi gửi rồi cậu hãy xem!”

“Cẩn thận thế? Em có xóa đâu.”

“Biết đâu được. Mắt đỏ hoe, trông sắp khóc rồi kìa~”

“Vậy thôi không xem nữa.”

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Gửi mail cho em nhé, em xem một mình thôi, không ai biết hết~”

Thầy quay hậu trường này cũng là kiểu người rất mê chuyện tình cảm, không thì cũng chẳng theo nghề này làm gì.

Lục Nam Đình không để ý đến anh ấy, thấy Cố Lan Khê bắt đầu quay thì lặng lẽ sang đứng xem.

Hiếm khi anh đến phim trường, thầy hậu trường phấn khích lắm, cứ quay lia quay lịa quanh anh.

Lục Nam Đình cũng chẳng so đo, cứ làm việc của mình.

Như thường lệ, vừa gặp mặt là kiểm tra điện thoại vợ cái đã.

Thầy hậu trường cứ tưởng anh thức trắng đêm nên lần này chắc không có tâm trạng selfie, ai ngờ Lục Nam Đình không những chụp, mà còn tiện tay đổi luôn hình nền khoá máy của Cố Lan Khê.

Đổi xong còn cố tình khoá màn hình lại ngắm nghía một lúc.

“Không sợ vợ cậu nhìn ảnh xấu của cậu riết rồi hết yêu luôn hả?”

protected text

“Thế cho tôi xem với đi!”

“Hàng độc quyền, không chia sẻ.”

“Thầy Lục, tôi thấy cậu ngoài đời đâu có lạnh lùng như người ta đồn!”

“Định phỏng vấn em à?”

“Chỉ là tám chuyện thôi mà~”

“Yêu ai thì yêu cả đường đi lối về. Em đối xử tốt với anh là vì anh phải chăm sóc vợ em thật tốt lúc em không có ở đây.”

“Không cần cậu dặn, vợ cậu ở đoàn phim được cưng như trứng, tôi mà nói sai trời đánh luôn!”

“Cũng không đến mức đó. Anh nhớ giữ gìn sức khoẻ, còn nhiều chuyện tám chưa nghe xong, bị trời đánh thì tiếc lắm.”

“Thế vụ vé máy bay phải đi mượn tiền là sao, thầy Lục? Tám chút được không?”

Nghe tới đây, Lục Nam Đình lập tức quay đầu lại, nhìn quay phim: “Em thấy anh ít ra cũng lớn hơn em hai giáp, chưa từng kết hôn à?”

“Cậu xúc phạm tôi đấy!”

“Câu hỏi ngốc nghếch như vậy, chỉ có người chưa lập gia đình mới hỏi thôi.”

Hai người nói chuyện vui đến nỗi mấy người xung quanh đều phì cười.

Sợ ảnh hưởng cảnh quay, dù đứng xa, ai nấy cũng tự giác lấy tay bịt miệng.

Cố Lan Khê vốn đã không khoẻ, trạng thái không tốt, bạn diễn lại cứ nhìn về phía kia, khiến Cao Vân Nghĩa tức muốn xỉu, cầm loa hét toáng lên:

“Tôn Lệ Sa! Sắp nhận cơm hộp rồi còn cười cái gì?! Cảm xúc! Tập trung cảm xúc!!!”

Lúc này, chỉ còn Lục Nam Đình đứng đó, vô tội chớp mắt nhìn.

Anh cũng đâu ngờ, mình đứng xa thế, nói mấy câu thôi mà cũng khiến người ta phân tâm.

Cố Lan Khê nhìn chằm chằm bạn diễn nữ, chỉ nghĩ cô ta cố tình gây khó dễ.

Nữ diễn viên liên tục xin lỗi, rồi nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Cố Lan Khê: “Em là Tiểu Dép Lê cam đỏ nè, trước đây từng là fan cùng nhà nữa đó, chị hiểu mà đúng không? Mắt em không tự chủ được mà nhìn qua thôi.”

Ừm, giờ fandom Tiểu Dép Lê còn chia phân loại nữa.

Chị Chuồn Chuồn chuyển sang làm fan CP thì gọi là Tiểu Dép Lê cam đỏ, còn Tiểu Nguyên Bảo chuyển qua thì gọi là Tiểu Dép Lê vàng.

Chị Chuồn Chuồn hiếm khi thấy Lục Nam Đình ngoài đời, vậy mà còn cố nhịn thế này là quá giỏi rồi!

Cố Lan Khê cạn lời, định nói gì đó nhưng nghẹn ở cổ, mãi mới thốt ra một câu:

“Vậy thì đối xử tốt với tôi một chút.”

Người kia bật cười, rồi giơ tay làm dấu OK với cô.

Sau đó thấy Cố Lan Khê đi về phía Lục Nam Đình, chẳng bao lâu, anh đã vừa đi vừa ngoái đầu lại ba lần mà rời đi.

Nữ diễn viên cười kiểu “mẹ chồng tương lai”, chỉ thiếu điều lấy điện thoại ra quay clip luôn.

Cao Vân Nghĩa tức đến phát điên: “Tôn Lệ Sa! Còn không mau vào cảnh! Cười cái gì?! Cảm xúc!! Chú ý cảm xúc!!!”

Hôn nhân thật sự cần quá trình hòa hợp.

Hai người không thể hoàn toàn cùng quan điểm, cách làm việc cũng khác, thậm chí thói quen sống cũng chẳng giống nhau.

Bọn họ bắt đầu bước vào giai đoạn hòa hợp — sẽ có nhiều va chạm nho nhỏ, nhưng họ xử lý rất tốt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu