Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 297: “Cố Lan Khê diễn thuyết ở Đại học A” (phần 1)

“Các em biết hôm nay chị đến trường là vì chuyện gì không?”

Lý do Cố Lan Khê tới Đại học A đã lan truyền khắp mạng, nên sinh viên ai cũng biết cả.

Bên dưới sân khấu lập tức rộn ràng hẳn lên, Cố Lan Khê vội đưa tay ra hiệu mọi người giữ trật tự.

“Đúng vậy, hôm nay chị đến đây là để tham dự lễ trao học bổng. Cho nên các em cũng hiểu, chị hoàn toàn không chuẩn bị gì cả, bị bác Vương lôi lên đây phát biểu, giờ trong lòng chị đang hoảng đến cỡ nào rồi chứ?”

Những năm gần đây, Vương Đông Thần ngày càng nghiêm khắc, năm ngoái còn lên làm viện trưởng. Cũng chỉ có Cố Lan Khê mới còn giữ thói quen gọi ông là “bác Vương” như trước.

Không ít người bên dưới từng học lớp của Vương Đông Thần, thấy ông ngồi hàng ghế đầu, cười tươi rói, ai nấy đều ngạc nhiên.

Quả không hổ danh “học thần sư tỷ”, trong mắt thầy cô, cô đúng là khác biệt hoàn toàn.

Cố Lan Khê cầm mic, khẽ cười, trông chẳng có chút nào là đang căng thẳng cả.

Cả khán phòng lại bật cười rôm rả.

“Chị chỉ nói linh tinh vài câu thôi, nếu có gì chưa hay, các em học đệ học muội thông cảm cho chị nhé?”

“Dạ đượccc!!”

“Giờ chị đứng đây, các em nhìn chị, điều đầu tiên các em nghĩ tới là gì?”

“Xinh đẹp!!”

“Học bá!”

“Nữ thần!”

“Đa tài đa nghệ!”

“Nữ thần đầu tư!”



Tiếng trả lời vang lên liên tục, câu sau càng thêm “ảo ma Canada”.

Cố Lan Khê khẽ cười, cởi chiếc áo dạ dài xanh đậm hai hàng cúc đang mặc. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Do đợt không khí lạnh tràn về, thành phố đã sưởi sớm hơn hai ngày, tính đến giờ đã nửa tháng rồi.

Vừa vào hội trường còn chưa kịp cởi áo, đã bị gọi thẳng lên sân khấu.

Người đông, đứng chưa tới năm phút mà áo lót bên trong đã bắt đầu đổ mồ hôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhân lúc mọi người còn mải đáp, Cố Lan Khê xách áo đi tới cạnh bục giảng, đưa cho Phùng Lộ – trợ lý đang đứng chờ bên dưới.

Phùng Lộ là nhân viên của studio đầu tư. Khi Cố Lan Khê tham dự sự kiện thương mại, không mang theo Trang Hiểu Đồng hay Ngưu Lệ Lệ, mà quen mang theo cô ấy.

Trước đây người đi theo cô là Phí Vân Tiêu, nhưng sau này quy mô ngày càng mở rộng, giờ Phí Vân Tiêu là tổng giám đốc, không thể tiếp tục làm trợ lý tạp vụ được nữa.

Khán giả vẫn còn hào hứng, ráng vắt óc nghĩ thêm mấy từ khen, còn Cố Lan Khê đã quay lại đứng giữa sân khấu.

Áo khoác được cởi ra, lộ ra bên trong là một bộ vest trắng cách điệu. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Áo khoác dáng ôm, ngắn ngang hông, lộ ra chiếc áo lụa xanh sapphire bên trong qua cổ áo chữ V.

Vì hôm nay là dịp trang trọng, cô mang giày cao gót trắng, quần tây cùng màu có độ rũ hoàn hảo, không một nếp nhăn.

Nhìn vào, quả đúng là kiểu người “chân dài tới nách”.

Thêm việc từ nhỏ cô đã học võ, dáng đứng thẳng tắp, vòng ba nổi tiếng nhất showbiz, bước đi thôi cũng toát ra khí chất cao hai mét tám.

Không đeo trang sức gì, chỉ đeo một chiếc đồng hồ đơn giản, vậy mà mỗi bước đi, mọi người đều bị cuốn hút, dần dần im lặng hẳn.

Từng có một nền tảng mạng làm khảo sát về thần thái nghệ sĩ nữ trong giới giải trí, Cố Lan Khê được hàng triệu người bình chọn là số một.

Một phóng viên từng nhận xét về cô thế này: “Thanh lịch xen lẫn hoạt bát, tự nhiên mà không kém phần e lệ, khí chất vừa thanh thuần vừa quyến rũ, ngoại hình có thể ‘ngọt ngào cũng được, lạnh lùng cũng xong’, đúng là kiểu người ‘đốn tim cả nam lẫn nữ’.”

Đây cũng là lý do dù cô sống cực kỳ kín tiếng, nhưng lượng fan vẫn khủng khiếp.

Nhiều người mê thần tượng, là vì từng gặp họ ngoài đời, vì online và offline là hai đẳng cấp khác hẳn nhau.

Chỉ cần vài bước chân, một ánh mắt, một nụ cười nhẹ nhàng, là khiến người ta hồn bay phách lạc.

“Xem ra chị phải cố gắng thêm nữa rồi, sớm đạt được phát triển đa dạng, để các em có nhiều từ khen hơn khi nhắc tới chị.”

Chu choa, EQ cao thật sự.

Chỉ nghe câu đó thôi, ai nấy cũng cười muốn ôm mặt.

Sinh viên năm cuối thì từng gặp cô rồi, còn mấy đứa năm nhất – fan cứng “Tiểu Nguyên Bảo” – thì phấn khích đến mức muốn hét ầm lên!

Chuyện không hối hận nhất đời này, chính là học ngày học đêm thi đậu vào Đại học A!

Không ngờ thật sự, không tốn xu nào, mà được gặp tận mắt Cố Lan Khê! Còn được tương tác gần gũi thế này!!

Những gương mặt phấn khởi bên dưới sân khấu, chăm chú nhìn cô, là cảnh tượng dù bao lần chứng kiến, Cố Lan Khê vẫn luôn cảm động.

“Không biết nên kể gì cho hay, thì chị kể chuyện chị và thời đại học của mình nhé.”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Cố Lan Khê nhớ lại một lúc, rồi bắt đầu kể chuyện ngày xưa:

“Lần đầu tiên chị biết đến từ ‘đại học’ là lúc hai tuổi.

Cụ cố của chị sinh được năm người con trai, ông nội là út, nên chị có rất nhiều anh chị em họ, thậm chí có cả cháu họ hơn mình rất nhiều tuổi.

protected text

Chị chẳng hiểu gì hết, chỉ nghe thấy thì nhớ thôi.

Lần thứ hai có ấn tượng với ‘đại học’, là năm năm tuổi.

Anh họ lớn của đại phòng đậu vào khoa Triết học Đại học A, ông bác vui đến mức tổ chức lễ cúng tổ tiên rình rang, đãi tiệc ba ngày liền, sau cùng còn tự tay trao cho anh ấy một căn nhà.

Chị không hiểu, đại học có gì ghê gớm mà phải vui thế? Trước đây người khác đậu đại học cũng có ăn mừng, nhưng đâu rình rang đến thế?

Thế là chị đi hỏi người lớn.

Bác gái bảo chị, đại học cũng có đại học này với đại học kia, đây là Đại học A đấy!

Thím thì nói, nhà có người đậu trường danh giá, ra ngoài cũng nở mày nở mặt.

Anh họ thì hớn hở, nói con anh ấy thi đậu Đại học A chứng tỏ thông minh, là do di truyền tốt!”

“Mọi người nói với chị đủ thứ.”

“Nhưng câu trả lời mà chị tâm đắc nhất, lại đến từ ông tam gia gia – người hay nói chuyện văn chương.”

Ông nói với chị rằng: “Trong sách có gạo ngon ngàn đấu, trong sách có nhà vàng đầy kho.”

Tổ tiên nhà họ Cố, ban đầu cũng chỉ là bần nông. Lý do có thể phát đạt là vì có người trong dòng họ thi đỗ tú tài.

Rồi tú tài nuôi được một người đỗ cử nhân, cử nhân lại lo được cho một người thi đỗ trạng nguyên.

Và thế là có nhà họ Cố ở Giang Nam, qua biết bao loạn lạc, dời đi mấy lần, mà vẫn truyền nối được hơn tám trăm năm, đến tận bây giờ.

Ông bảo, một dòng họ có thể nhờ việc học mà hưng thịnh, thì một người, dĩ nhiên cũng có thể nhờ học hành mà đổi đời.

Thế là chị quay sang nói với ông nội: “Ông ơi, con cũng muốn thi đại học.”

Ông nội bảo: “Cha của ông hút thuốc phiện, phá sạch gia sản. Bây giờ ông chỉ còn mỗi tiệm nước mát, lấy gì mà cho con nhà lầu chứ?”

Chị nói: “Vậy ông cho con tiệm nước mát đó là được.”

Ông không nói gì.

Mặc dù không ai nói thẳng với chị, nhưng chị từ lâu đã biết, ba mình ở bên ngoài có con riêng với người đàn bà khác — là một bé trai.

Vậy nên, dù là cái tiệm nước mát, cũng chẳng đến lượt chị.



Cố Lan Khê lặng im một lúc, rồi nghiêm túc nói:

“Có đôi khi, trí nhớ tốt chưa chắc đã là chuyện hay. Chính vì chuyện đó, từ năm năm tuổi, chị đã có châm ngôn sống cho mình. Các em có muốn biết không?”

Bên ngoài biết rất ít về đời tư của cô.

Do trước đây luôn chuẩn bị kỹ càng bài phát biểu, nên dù từng về trường cũ phát biểu vài lần, cô cũng chưa bao giờ nói đến chuyện cá nhân.

Thế nên lần này, ai nấy đều tò mò muốn nghe.

“Tương lai xán lạn, chị tự giành lấy! Tương lai của chị, không có giới hạn!”

Cô đọc một lần, rồi lại đọc thêm lần nữa. Sau đó khẽ cười:

“Nghe thì hơi trẻ trâu một chút, nhưng vào những ngày khó khăn nhất, câu này đã tiếp thêm cho chị rất nhiều sức mạnh.”

Cố Lan Khê vừa nói, vừa bước vài bước về phía trái sân khấu.

“Lúc mười hai tuổi, chị từng trải qua một giai đoạn đói lạnh, khốn khổ. Đang tuổi lớn, ăn xong chưa được bao lâu đã lại đói, ngày nào cũng cảm thấy không đủ ăn.

Tiệm bánh gần nhà mỗi chiều đều cố tình làm hỏng một cái bánh mì, bỏ vào túi nhựa trong suốt, đặt dưới mái hiên.

Chị nhặt được một lần, thế là ngày nào cũng canh đi nhặt tiếp.

Một hôm sau giờ tan học, có người chửi chị, chị đánh nhau một trận, đến trễ, thì thấy chỗ bánh mì đó có mấy con chó hoang đang vây quanh.

Chị giành lấy bánh, bị chó rượt, chạy một mạch, trèo tường chui vào Đại học Trung Đại.”

Vừa hay có nhóm sinh viên thi xong bước ra, đang bàn tán về chương trình tuyển sinh lớp học sinh tài năng – kiểu “mười lăm mười sáu tuổi đã vào đại học”, nghe khiến chị mê mẩn.

Bánh còn chưa kịp ăn, chị đã vội đuổi theo hỏi thăm.

Cố Lan Khê nhớ lại chuyện năm xưa, mà thấy buồn cười không chịu được.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu