Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 15: Phúc Tinh

“Cũng đúng, dạo này em càng ngày càng nổi, chị ở nước ngoài cũng hay thấy tin tức về em. Ở chung cư cao tầng, hàng xóm đông, lại phải dùng chung gara với thang máy, đúng là phiền phức. Đã vậy em thích thì cứ lấy đi, năm xưa chị mua bao nhiêu thì giờ bán lại em bấy nhiêu.”

“Không cần đâu, thị trường giờ giá bao nhiêu thì cứ tính vậy đi. Lúc sửa sang chị cũng tốn không ít công sức và tiền bạc, nếu bán rẻ quá em cũng ngại nhận.”

Hồi còn học đại học ở Bắc Kinh, Cố Lan Khê cũng đang học cao học ở đó, hai chị em thường xuyên hẹn nhau ăn cơm. Ngôi nhà đó cô cũng từng tới xem qua rồi.

Chưa nói gì khác, chỉ riêng khu vườn rộng tám trăm mét vuông thôi đã tốn cả mấy triệu, từng cái cây, từng bông hoa đều được chọn lựa kỹ càng. Dù không ai ở, cũng luôn có người đến chăm sóc.

Cố Vịnh Hân biết tính em họ mình, đã cách biệt múi giờ, lại ai cũng bận, không cần thiết dây dưa lâu, rất nhanh đã chốt giá.

Khu biệt thự cũ ở phía Đông Tứ Hoàn, tổng cộng chỉ có 58 căn, sát bên công viên siêu lớn, giao thông lại tiện lợi.

Sau khi cải tạo hợp pháp, nhà có bố cục 7 phòng ngủ, 3 phòng khách, 5 nhà vệ sinh, diện tích sử dụng là 666.18 mét vuông, gồm 3 tầng nổi 1 tầng hầm, biệt lập bên hồ, kèm theo khu vườn rộng tới tám trăm mét vuông. Hầu như từ bất kỳ cửa sổ nào nhìn ra cũng thấy cảnh đẹp khác nhau, đủ biết được chăm chút tới mức nào.

Nội thất được sửa lại theo phong cách Pháp cổ điển, tông trắng đen sang trọng, hợp gu cô nhất là những ô cửa sổ vòm hình lưới mắt cáo.

Phòng khách thông tầng, trần cao thật sự tới 3.5 mét, mang lại cảm giác rộng rãi và sang trọng mà căn hộ bình thường không có được.

Chỉ riêng tiền thiết kế đã hơn hai triệu, nội thất và điện máy đầy đủ, lại luôn có người chăm lo, chưa từng bị bỏ hoang, giá chỉ 1.8 tỷ tệ, thật sự quá có tâm.

Cố Lan Khê chẳng trả giá, gật đầu luôn:

“Em không cầm sẵn nhiều tiền mặt, cho em vài ngày xoay sở. Chị đừng vội rao bán, đợi em chuẩn bị xong rồi liên hệ chị.”

Dù là chị em ruột thì cũng nên sòng phẳng, cô nghĩ, cứ tiền trao cháo múc là ổn.

Nhưng Cố Vịnh Hân lại không nghĩ vậy, cảm thấy làm thế quá xa cách.

“Đều là chị em một nhà, em thích là quý rồi, cần gì khách sáo thế. Chị đang nghỉ phép mấy hôm, mai bay về luôn. Bao giờ em gom đủ tiền rồi chuyển cũng được.”

“Chị mới có bầu, không nên đi lại xa, nhờ bác gái lên giúp em là được.”

Giao dịch lớn thế này, đương nhiên không thể giao hết cho luật sư lo, mà cô cũng không yên tâm nhìn chị họ đang bầu bí vất vả đi lại. Sắp xếp thế này là tốt nhất.

Với lại, ngôi nhà này do bác gái đích thân thiết kế sửa sang, nhân tiện cũng có thể hướng dẫn thêm vài điều, tiện cho cô dọn vào ở gần đây.

Đối với mẹ mình, Cố Vịnh Hân hoàn toàn yên tâm.

Cô ấy vui vẻ đồng ý, rồi dập máy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chưa được bao lâu, điện thoại của bác gái đã gọi tới.

Nghe cô muốn mua căn nhà ấy, dù giọng có chút tiếc nuối nhưng vẫn rất vui mừng.

Chỉ là, so với Cố Vịnh Hân còn non kinh nghiệm, bác gái xử lý chuyện lại khéo léo hơn nhiều.

Dù sao cũng là con gái của một ông trùm than đá vùng Sơn Tây, từ nhỏ đã thấy đủ chuyện trên đời.
TruyenLau
Bà làm như không biết chuyện con gái mình đã đồng ý sang tên trước rồi trả tiền sau, chỉ bảo dạo này nhà mẹ đẻ có người mừng thọ 80, bà định về Đại Đồng mấy hôm rồi mới tới Bắc Kinh.

Dù sao cũng là chuyện liên quan tới 1.8 tỷ, nếu có chuyện gì rắc rối, lại là người trong nhà, sau này nhìn mặt nhau cũng khó xử.

Cố Lan Khê hiểu ý, gật đầu đồng ý, vừa dập máy liền gọi ngay cuộc khác.

Dù bác gái là người coi trọng lợi ích, tính toán thiệt hơn, nhưng làm ăn buôn bán, đối tác như vậy lại dễ làm việc hơn.

Mặt trời đã lặn, điện thoại kết nối, Cố Lan Khê đi thẳng vào vấn đề:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lý tổng, trước kia anh từng nói có hứng thú với cổ phần của tôi đúng không?”

Vài năm trước, Cố Lan Khê từng đầu tư vào một chuỗi cửa hàng trà sữa, nhờ chiến lược marketing tốt, chưa bao lâu sau đợt huy động vốn đã lên sàn thành công.

Chủ doanh nghiệp là hai anh em, dạo gần đây bất đồng quan điểm kinh doanh, đang tranh nhau giành quyền kiểm soát.

Nội bộ mâu thuẫn là điều tối kỵ với nhà đầu tư.

Dù mấy năm nay, ngành trà sữa phát triển rực rỡ, giới trẻ ai cũng “khát”, các thương hiệu mọc lên như nấm, cổ phiếu cũng tăng mạnh, nhưng Cố Lan Khê vẫn quyết định rút khỏi doanh nghiệp này.

Kể cả không vì chuyện mua nhà, cô cũng sớm dự định chuyển đổi khoản đầu tư này thành tiền mặt rồi.

Hồi mới huy động vốn, cô đầu tư khá sớm, chỉ bỏ ra chừng ba chục triệu. Qua vài vòng, công ty niêm yết thành công, giờ định giá đã lên gần 3.2 tỷ.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Đúng lúc này, hai anh em nhà họ đang lo giữ giá cổ phiếu, chắc chắn không dám trả giá thấp.

6% cổ phần, sang tay nhẹ nhàng cũng gom được gần 200 triệu tệ.

Mới nói, làm minh tinh giờ đâu còn dễ hái ra tiền nữa.

Muốn giàu, vẫn phải dựa vào một lứa “rau xanh” lại một lứa tiếp theo.

Nghe cô có ý định bán, Lý Cảnh Tu còn chưa kịp ăn xong, vội lau miệng, làm bộ bình tĩnh nói:

“Cô Cố, lâu quá không gặp, không biết tối nay cô ăn cơm chưa?”

Chuyện lớn như vậy, đương nhiên phải gặp mặt mới thể hiện thành ý.

Chốt không xong hôm nay, anh ta chắc đêm mất ngủ.

Cố Lan Khê nghe tiếng bếp lách cách, nhìn đồng hồ tường đã gần tám giờ, không muốn ra ngoài nên bịa luôn: “Tôi ăn rồi.”

Nói vậy càng khiến đối phương lộ vẻ gấp gáp, mà khi đàm phán, người nắm thế chủ động luôn có lợi thế hơn.

Nhưng Lý Cảnh Tu không thể không gấp.

Đang lúc then chốt tranh giành quyền lực, anh ta chỉ sợ cô đổi ý, hoặc bị em trai mình giành mất.

6% cổ phần, đâu phải con số nhỏ.

Anh ta đã từng ngỏ lời trước với Cố Lan Khê, em trai anh chắc chắn cũng đang nhăm nhe.

Huống chi Cố Lan Khê đầu tư từ sớm, cổ phần của cô có quyền biểu quyết, có thể ảnh hưởng nhất định tới định hướng công ty. Số cổ phần ấy, nhà họ Lý đã muốn thu hồi từ lâu.

“Vậy… ngày mai cô có rảnh không?”

Anh ta không rõ cô định thế nào, nhưng sẵn sàng hạ mình một chút.

“Vậy hẹn ăn trưa mai nhé?”

Một nam một nữ, cả hai đều đã có gia đình, hẹn ăn tối rõ ràng không tiện, nhất là công ty “Tố Trà” nổi tiếng vì biết cách làm truyền thông, cẩn thận vẫn hơn.

Cố Lan Khê nói nghe như hỏi, nhưng ngữ khí thì đã là quyết định rồi.

Lý Cảnh Tu cuối cùng cũng thở phào, phối hợp rất tốt:

“Vậy để tôi đặt bàn xong sẽ báo lại cô.”

Cố Lan Khê đồng ý, định dập máy thì bên kia ngập ngừng mở lời:

“Nếu cô không ngại, tôi muốn dẫn theo vợ tôi. Chắc cô cũng biết, cô ấy là quản lý cấp cao trong công ty.”

Cố Lan Khê đúng là biết vợ anh ta.

Hồi hai anh em nhà ấy khởi nghiệp, cô chị dâu này đóng góp không nhỏ.

Nhưng trong tay cô ta không hề có cổ phần.

Không phải vì hai anh em họ Lý keo kiệt, mà bởi toàn bộ cổ phần là tài sản sau hôn nhân, càng tập trung càng dễ kiểm soát quyền lực trong nhà họ Lý.

Trước đây Cố Lan Khê cũng từng một mình ăn cơm với Lý Cảnh Tu, đây là lần đầu tiên vợ anh ta chủ động đòi đi theo.

Cô cực kỳ nhạy bén, chỉ nghe giọng điệu là đoán ra nhiều điều.

Có vẻ như Lý tổng đây ở ngoài không mấy sạch sẽ, nên chị vợ mới đề phòng kỹ đến vậy, đến cả chuyện bàn bạc với nữ cổ đông cũng muốn đi kèm giám sát.

Em trai đầy tham vọng, vợ thì mạnh mẽ cứng rắn — cuộc hôn nhân này, nhìn bằng mắt thường thôi cũng thấy sắp có biến.

Khẽ tặc lưỡi —

Lục Nam Đình đúng là phúc tinh của cô mà.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu