Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 226: Khó thở

Sáng nay ra khỏi nhà, được chồng yêu tỉ mỉ phối đồ cho, Cố Lan Khê đi mà cứ muốn nhảy chân sáo vì vui.

Ai ngờ vừa tới đoàn phim đã gặp chuyện bực mình, từ chạng vạng là tâm trạng cô tụt dốc không phanh.

May mà Lục Nam Đình kịp thời tới nơi.

Chỉ cần hai người ở bên nhau, nói vài câu, làm vài chuyện họ thích, thì bao nhiêu phiền muộn dường như đều tan biến.

Tối nay, Cố Lan Khê ngủ rất ngon.

Kết quả là nửa đêm bị đánh thức bởi tiếng cãi nhau ngoài hành lang.

Ban đầu cô còn tưởng là đang mơ, nhưng vốn là người nhạy bén, vừa thấy có gì sai sai là lập tức bật dậy, chạy ra cửa chính, nghiêng tai nghe ngóng — quả nhiên bên ngoài có người đang chửi ầm lên.

Toàn câu tục chửi bậy nặng đô.

Cái giọng to oang oang đó, nghe mãi hai tháng nay quá quen thuộc, Cố Lan Khê nhận ra ngay là Cao Vân Nghĩa.

Cô mở điện thoại nhìn — chưa đến 1 giờ 30 sáng.
TruyenLau.com
Lập tức quay về phòng ngủ, gọi Lục Nam Đình dậy.

Hai người ở trong phòng tổng thống, phòng ngủ nằm sâu bên trong. Nếu không phải Cố Lan Khê tai thính, thì chắc chẳng nghe được gì.

“Gì vậy?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đang ngủ ngon lành bị gọi dậy, Lục Nam Đình ngơ ngác, nhưng chưa kịp mở mắt đã ngồi dậy ngay.

“Em khát hả? Chờ tí.”
TruyenLau.com
Nói xong định xuống giường đi lấy nước cho vợ.

Đúng là phản xạ cơ bắp luôn rồi.

Cố Lan Khê vội giữ vai anh lại, ghé sát tai anh, nhỏ giọng: “Đạo diễn Cao chạy tới đây rồi, giờ đang cãi nhau với chị Phương mấy người ngoài kia, chị Mai với anh Viễn cũng có mặt.”

“Chú họ đâu?”

“Không nghe tiếng, chắc chưa ra.”

Tầng cao nhất của khách sạn có hai phòng tổng thống. Hai vợ chồng ở một phòng, Giang Diễn ở phòng kia, Phương Viên với hai quản lý ở phòng lớn tầng dưới.

Vừa rồi nghe tiếng gõ cửa, nhưng không phải phòng họ, rõ ràng là đang gõ cửa gọi Giang Diễn.

Lục Nam Đình lập tức tỉnh táo, ôm lấy cô: “Anh ra xem, em ở yên trong phòng.”

“Không cần đâu, ông ta có điên thật cũng chỉ cãi vài câu thôi, không làm gì được đâu. Với lại, có làm gì thì em ra còn hơn anh.”

Cố Lan Khê tập luyện không ngừng nghỉ, mấy gã đô con cũng chẳng làm khó được cô.

Ở đất nước cấm súng thế này, có bản lĩnh thật sự là có cảm giác an toàn thật sự.

Nhưng Lục Nam Đình không muốn để cô mạo hiểm.

Một người trong đầu có khối u to như thế, chưa nói có đè lên dây thần kinh nào không, chỉ riêng chuyện nó tồn tại đã đủ khiến người ta phát điên.

“Cẩn tắc vô áy náy. Anh gọi bảo vệ lên, họ chuyên nghiệp hơn.”

Cố Lan Khê nhanh chóng mặc đồ, định đi ra ngoài, Lục Nam Đình vội mang dép cho cô: “Đêm sàn lạnh.”

Cố Lan Khê áp mặt vào mắt mèo, nhìn chằm chằm ra ngoài.

Để an toàn, đèn ngoài cũng không bật.

Lục Nam Đình đang mặc đồ trong phòng ngủ, thấy dáng vẻ rón rén của cô thì phì cười.

Nhưng anh không nói gì, chỉ đi ra sau cô, học theo dáng cô, áp tai vào cửa.

Có vẻ như Cao Vân Nghĩa đã bị mọi người can, giọng cũng bớt gắt:

“Mỗi đạo diễn có gu thẩm mỹ khác nhau, bố cục khác nhau, tiết tấu kể chuyện cũng khác! Bộ phim này quay cùng lắm là một tháng nữa là xong, giờ đổi đạo diễn? Mấy người bị cửa kẹp đầu à? Một lũ ngoại đạo! Làm ăn như sh*t! Tỉnh lại đi! Phim điện ảnh không phải phim truyền hình! Tưởng thay đổi phong cách là lừa được khán giả hả? Mơ à! Khán giả người ta bỏ tiền ra mua vé xem rạp đấy! Đừng có mà coi thường người ta!”

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Cao Vân Nghĩa, anh bình tĩnh chút! Người lớn rồi, phải hiểu là cãi nhau không giải quyết được gì đâu. Gặp chuyện thì quan trọng nhất là giải quyết, chứ không phải xả giận!”

Giữa đêm bị người ta tới tận cửa mắng thẳng mặt, Phương Viên vẫn giữ được bình tĩnh mà nói chuyện như vậy, đã là cực kỳ nhẫn nhịn.

Cô và Cao Vân Nghĩa cũng ngang tuổi, nói chuyện cũng chẳng khách sáo gì.

Mai Tuyết từng đến đoàn phim hai lần, cũng biết mặt Cao Vân Nghĩa, thấy cả hai bắt đầu cứng rắn, liền lên tiếng làm dịu:

“Chuyện vẫn chưa quyết, vốn định thương lượng với anh mà. Chỉ là tối nay tới không kịp về huyện, nên nghỉ lại thành phố một đêm thôi, không có ý gì khác. Anh đừng kích động, sức khỏe quan trọng.”

Thấy Cao Vân Nghĩa mặt đỏ gay, cổ nổi gân, vẫn hậm hực muốn đập cửa, Trương Minh Viễn cũng khuyên nhỏ:

“Muộn thế này rồi, Giang tổng ngủ rồi, để tôi đặt cho anh phòng suite nghỉ trước đi. Ngày mai bàn tiếp. Khách sạn nhiều người, nửa đêm ồn ào cũng không hay.”

“Các người định bàn bạc với tôi? Một lũ tụ tập trong thành phố mở hội kín, có ai báo cho tôi không? Nếu tôi không vô tình lên mạng trước khi ngủ, giờ chắc mấy người thông báo quyết định luôn rồi chứ gì? Hài thật! Nếu không tình cờ biết, tôi còn chẳng hay chuyện này!”

Nói xong, thấy cửa phòng Giang Diễn mãi không mở, Cao Vân Nghĩa quay người định gõ cửa phòng Cố Lan Khê.

Thấy vậy, cô trực tiếp mở cửa, giả vờ ngạc nhiên nhìn ông ta:

“Đạo diễn Cao, khuya rồi, sao lại nóng giận vậy?”

Cao Vân Nghĩa hậm hực trong lòng, nghĩ những người này đều do Cố Lan Khê gọi tới, mở miệng là giọng điệu móc méo:

“Ha! Tôi tức vì sao, cô không biết chắc?”

Lúc thuyết phục Cố Lan Khê, ông ta thậm chí còn kể cả chuyện mình có khối u trong đầu. Kết quả cô vừa nói “để mai tính”, quay lưng đã gọi cả nhà đầu tư, nhà sản xuất và quản lý tới.

Còn âm thầm họp riêng trong thành phố!

Thấy ông ta tức giận, Cố Lan Khê cười lạnh, phản đòn:

“Biết chứ, sao không biết. Có điều tôi nghĩ mãi không hiểu, tôi còn chưa tức, anh có tư cách gì mà nổi giận? Anh lấy tư cách gì để giận?”

Cao Vân Nghĩa nghẹn họng, mép giật mấy cái mà không biết nói gì.

Thấy ông ta rốt cuộc cũng im miệng, Cố Lan Khê liền mỉm cười mở cửa:

“Muốn nói chuyện thì vào nhà nói. Anh cũng biết, chuyện này mà lan ra, anh chẳng được lợi gì.”

Chiều nay chuyện đã bắt đầu rò rỉ, nếu không phải Tinh Quang đã chạy khắp nơi dọn dẹp, thì e là giờ mạng xã hội đã bùng nổ rồi.

Cao Vân Nghĩa nghẹn họng nhưng cũng đành theo cô vào nhà.

Lục Nam Đình đứng sau lưng vợ, tay đút túi, mặt lạnh như tiền, liếc ông ta một cái.

protected text

Tối nay hai vợ chồng ở cùng một phòng, bảo vệ đều ở tầng dưới, vừa nghe tin có người đến gây chuyện là lập tức chạy lên.

Ba người bảo vệ, hai người canh giữ thang máy và lối thoát hiểm, một người theo vào nhà, đứng sau lưng Lục Nam Đình.

Lúc này, Cao Vân Nghĩa cuối cùng cũng ngoan ngoãn.

Ông ta thật ra cũng hơi hối hận.

Tuy Cố Lan Khê không phô trương, nhưng thế lực phía sau cô thì không thể xem thường.

Lúc đó thật sự là đầu óc không tỉnh táo.

Hỏi ông ta nghĩ gì à? Ngoài lòng tham ra thì chính ông ta cũng chẳng biết rõ nữa.

Giang Diễn dù tuổi không nhỏ, nhưng lại không giống mấy người trung niên khác, giấc ngủ rất sâu.

Tai thì không thính bằng Cố Lan Khê, nên đúng là không nghe thấy gì thật.

Cố Lan Khê biết đêm nay nếu không giải quyết được thì Cao Vân Nghĩa sẽ không ngủ được, mà ông ta không ngủ thì chắc chắn cũng không cho người khác ngủ, nên cô gọi điện kêu Giang Diễn sang.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu