Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 189: Trả tiền

“Ảnh này cũng đẹp, chọn ra nhé.”

Một góc quán nướng với tiếng nhạc nhẹ nhàng, bốn bàn gỗ sắt đặt liền nhau, lúc này đã ngồi kín người.

Lục Nam Đình và Cố Lan Khê ngồi trong góc, bốn vệ sĩ chia ra ngồi xung quanh, chỉ chừa lại một chỗ trống đối diện hai người.

Tám paparazzi ngồi tách ra hai bàn. Rõ ràng không cùng một nhóm, nhưng nhờ phúc của Cố Lan Khê, hôm nay thành buổi “team building” ngành.

Ban đầu họ bám theo chỉ để hóng drama thôi.

Ai mà ngờ Cố Lan Khê vừa mở miệng, đã muốn mua ảnh.

Dù là người mới vào nghề chưa đầy hai năm, nhưng ai nấy đều chưa từng gặp tình huống nào như vậy — đối mặt trực tiếp với nghệ sĩ, cắm thẳng ảnh vào máy tính để họ từ từ chọn.

Không cần gửi mail lén lút, không chơi chiêu trò gì cả.

Y như đi studio chọn ảnh cưới — chọn được cái nào thì ghi chú “phí bản quyền ảnh”, chuyển khoản ngay tại chỗ.

Mấy kiểu ảnh đời thường, không đụng chạm đời tư, giá cao nhất cũng chỉ vài trăm một tấm. Người mua bằng lòng, người bán vui vẻ, thậm chí khỏi cần ký hợp đồng.

Cố Lan Khê chơi lớn: mua hết, mỗi tấm 200, ai cũng hài lòng.

Tám người chia làm bốn team, chẳng ai tin ai, không dám để ảnh của mình trên máy người khác. Thấy Cố Lan Khê nghiêm túc, lập tức cho trợ lý về xe lấy laptop riêng.

Làm nghề này, nhất là khi bám hai người này, muốn phát ảnh nhanh thì phải giành từng giây, nên điện thoại vẫn chưa thay được laptop. Ra ngoài tác nghiệp, ai cũng trang bị đầy đủ.
TruyenLau.com
Trong lúc chờ đợi, xiên nướng được bưng lên.

Ông chủ tự tay đem tới, không làm phiền nhiều, chỉ tươi cười chúc ăn ngon miệng.

Chỉ vậy thôi mà đã thấy quý rồi.

Lục Nam Đình hiếm khi rời mắt khỏi vợ, đích thân cảm ơn ông chủ một câu.
Website TruyenLau.com
Anh vẫn ngồi im lặng trong góc, suốt buổi không bắt chuyện với đám paparazzi, vậy mà lại lịch sự với người lạ như thế.

Không hổ danh là Thái tử gia của Tinh Quang.

Thích là thích, ghét là ghét, chưa từng giả tạo.

Ông chủ vừa rời đi, mấy người lấy máy tính cũng quay lại.
TruyenLau
Cố Lan Khê lập tức gọi họ tới.

Dù cùng góc chụp, cùng thiết bị, nhưng ảnh mỗi người lại khác nhau.

Cô chọn ảnh hoàn toàn theo chất lượng và cảm giác riêng, không cần tranh giành thứ tự.

Bốn tay máy lần lượt ngồi vào chỗ trống đối diện, bật máy, chép ảnh.

Trong lúc chờ, Cố Lan Khê cầm một xiên thịt cừu, ăn một nửa, rồi tiện tay đưa phần còn lại cho Lục Nam Đình.

Miệng thì thèm, món gì cũng muốn thử, nhưng tối rồi, không dám ăn nhiều.

May mà hôm nay không đi một mình.

Hai người khẩu vị khá giống, Cố Lan Khê cũng biết chồng không thích ăn gì, nên chuyện này cô làm rất quen tay, chẳng ngại ngùng gì cả.

Lục Nam Đình cũng không bận tâm chuyện ăn đồ thừa.

Cả đĩa xiên đầy trước mặt, anh không động vào cái nào, chỉ chuyên ăn phần vợ đưa.

Suốt buổi chẳng nói câu nào, nhưng cực kỳ ăn ý.

Lần nào Cố Lan Khê cũng đợi anh ăn xong mới đưa tiếp, lần nào đưa anh cũng đón kịp.

Cô mải chọn ảnh, thỉnh thoảng liếc nhìn anh, nhưng không để anh chọn cùng.

Lục Nam Đình cũng không để tâm, cứ thong thả ăn, mắt không rời khỏi cô.

Nhìn mãi, khoé miệng anh không kiềm được cong lên.

Ánh mắt thích thẳng thắn, không chút dục vọng, nhìn vào chỉ thấy ngập tràn tình yêu, không hề cảm thấy “sến”.

Tám paparazzi, trừ người đang bận mở máy, ba người còn lại cầm máy đều không nhịn được ngứa tay, muốn chụp khoảnh khắc này.

Nhưng làm nghề này phải có nguyên tắc.

Chụp lén thì còn được, vì nghệ sĩ xuất hiện nơi công cộng, bị chụp cũng đành chịu.

Nhưng chụp ngay trước mặt mà không được cho phép, bị yêu cầu xoá mà không xoá thì là sai.

Hơn nữa, bốn anh vệ sĩ, ánh mắt sắc lẹm như dao, nhìn là biết không dễ chọc.

Cố Lan Khê nhai xiên nướng, tựa vào bàn, nghiêng người chăm chú nhìn màn hình máy tính đối diện.

Cô không chạm vào máy, thấy tấm nào ưng thì bảo kéo vào thư mục riêng.

Lần này đi riêng, không mang theo người chụp ảnh, nhưng không thể phủ nhận mấy paparazzi này đều là dân chuyên, ảnh chụp ra cực có cảm giác.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Đặc biệt có một chị, rất giỏi bắt khoảnh khắc tình cảm, vừa mở ảnh ra là cảm thấy vị ngọt của tình yêu.

“Chị đỉnh đó! Chụp kiểu gì mà đẹp vậy?”

Cố Lan Khê rất mê nhiếp ảnh, thường xuyên giao lưu kỹ thuật với người khác.

Không ngờ chị kia lại khá kiệm lời, mặt đỏ bừng liếc hai người một cái, không nói câu nào.

Cố Lan Khê không nghe được câu trả lời, quay qua nhìn kỹ.

Chị kia người trên bất động, nhưng cố tình đưa chân ra lối đi, đung đưa qua lại.

Cố Lan Khê nhìn kỹ, thấy chị đang mang dép lê cam đỏ.

Loại đế dày chống trượt, chống sốc, mang chạy cũng được luôn ấy.

Ai cũng biết, ống kính của fan CP là có sẵn filter màu hồng.

Cố Lan Khê đang cắn dở cây nấm hương, chớp chớp mắt nhìn chị rất lâu, rồi mới quay lại màn hình.

Lục Nam Đình thấy cô đáng yêu quá, không nhịn được bật cười.

Cố Lan Khê trừng mắt nhìn anh, đưa tay ra.

Lục Nam Đình liền mở túi xách của cô, rút một tấm danh thiếp cá nhân.

Cố Lan Khê nhận lấy, xem một cái rồi đưa qua đối diện.

“Đến lúc tổ chức đám cưới, chị đến chụp cho em được không? Nhớ mang theo máy nhé.”

Ngoài bộ ảnh cưới, cô còn muốn có thêm vài tấm mang dấu ấn cá nhân làm kỷ niệm.

— Đám cưới?

Bảy paparazzi còn lại cùng mấy thực khách xung quanh lập tức dựng tai lên!

Hai người kết hôn bao lâu rồi, vẫn chưa tổ chức lễ cưới, ai mà biết được ngày đó, thì đúng là tin hot trời cho!

Nhưng chị gái kia chỉ nhẹ nhàng nhận danh thiếp, chẳng nói gì thêm.

Làm nghề này, nếu muốn liên hệ với Cố Lan Khê thì dễ lắm — vì kênh công việc của cô luôn mở 24/7.

Nhưng muốn lấy số riêng thì gần như bất khả thi.

Thấy đối phương chỉ khẽ gật đầu rồi ngại ngùng cười nhẹ, Cố Lan Khê cũng không nói gì thêm, nhanh chóng chọn xong mấy tấm ảnh, rồi chọt chọt Lục Nam Đình, ý bảo anh chuyển tiền.

Ví tiền của Lục đỉnh lưu giờ lại căng phồng rồi, chẳng thiếu chút nào.

Anh chuyển khoản rất nhanh gọn.

Chuyển xong còn không quên nhắc đối phương: “Nhớ khai thuế nhé.”

Xem ra giáo dục pháp luật đã phát huy tác dụng rất tốt.

Cố Lan Khê không nhịn được khẽ cong khóe môi, liếc nhìn anh một cái.

Ra ngoài mà vợ chủ động bảo mình trả tiền, Lục Nam Đình trong lòng sướng rơn, cố nhịn, nhưng rồi cũng không nhịn nổi, dứt khoát cười ra luôn.

“Em không định đăng Weibo à? Mấy tấm ảnh đó đẹp phết, chọn vài tấm đăng chung đi.”

“Anh cũng đăng chung với em à?”

“Được chứ, đợi anh một lát.”

protected text

Quả bóng bay lơ lửng trên đầu anh, Lục Nam Đình hơi cong môi nhìn cô, chuẩn vibe “góc nhìn vợ”.

Cố Lan Khê cực kỳ hài lòng.

Nhưng Lục Nam Đình lại không ưng lắm, cảm thấy quả bóng heo vàng kia làm giảm phong độ soái ca của anh.

“Em định đăng tấm này á??”

Sợ cô không vui, anh còn chủ động đề xuất phương án B: “Tấm kia kìa, em cầm bóng, tựa vào anh, anh thì cúi người quét mã thanh toán ấy — rất có vibe, em dùng tấm đó đi.”

“Đó là góc nhìn của người thứ ba, anh chắc chứ?”

Cố Lan Khê chỉ nhẹ giọng nói một câu, Lục Nam Đình lập tức im ru, không có ý kiến gì nữa.

Ảnh từ “góc nhìn của vợ”, từ trước tới giờ cô chưa từng đăng lên bất kỳ nền tảng nào.

Còn cần đòi hỏi gì hơn nữa?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu