Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 336: Khó dỗ

Cô ôm thùng giấy từ studio bước ra, vừa vặn gặp Mai Tuyết đang đến làm thêm, hai người mặt đối mặt.

Mai Tuyết khác với mấy quản lý trong giới, do nghệ sĩ dưới tay cô ấy không hoạt động quá thường xuyên nên thu nhập của cô không chỉ phụ thuộc vào phần trăm. Cố Lan Khê còn trả cho cô một mức lương năm khá cao.

Thấy cô ấy cuối tuần mà vẫn ghé qua tăng ca, Cố Lan Khê không nhịn được cười nhắc:

“Đừng quên chấm công đấy, cuối tuần tăng ca có lương đấy nha.”

Mai Tuyết tuy thích tiền nhưng cũng không đến mức giả bộ tăng ca để kiếm thêm.

Cô ấy mỉm cười đáp lại:

“Vậy nếu chị đi làm mà tranh thủ xử lý việc riêng, có phải cũng nên bị trừ lương không?”

Vốn dĩ thời gian làm việc của cô khá linh hoạt, thi thoảng giải quyết việc cá nhân cũng không bị trừ lương, vậy thì lấy tư cách gì để nhận lương tăng ca chứ?

Cố Lan Khê cũng không tranh cãi với cô ấy, chỉ đáp:

“Thì nghe chị vậy đi.”

Nói rồi ôm thùng giấy rời đi. Lục Nam Đình đã xuất phát trước, cô phải nhanh chân lên mới kịp.

Ai ngờ Mai Tuyết mới đi được mấy bước đã gọi cô lại:

“Còn nhiều quà lắm, nằm trong dãy kệ trong cùng ấy, tận sáu thùng to lận, em tính sao?” Website TruyenLau.com

Studio có đủ loại vật phẩm, dành riêng hẳn một phòng để chứa đồ, trông chẳng khác nào trạm giao hàng, giá sắt xếp thành từng dãy, đồ đạc phân loại rõ ràng, lúc nào cũng chất đầy.

Lúc nãy Cố Lan Khê chỉ lo lấy thư, không để ý mấy cái khác, liền hỏi lại:

“Sao nhiều thế? Đã ghi nhận hết chưa?”

Mai Tuyết ra vẻ “em còn hỏi nữa”, lướt qua câu hỏi đầu, chỉ trả lời câu sau:
TruyenLau.com
“Đương nhiên rồi. Ngoài mấy món chuyển đến tận tay em, những món được gửi về studio đều đã được ghi nhận đầy đủ rồi mới nhập kho.”

Trước đây fan gửi quà đều gửi đến bên Tinh Quang, sau khi studio được thành lập, tài khoản chính thức còn công khai địa chỉ studio, giờ fan đều gửi về đây.

Mai Tuyết làm việc cẩn trọng cũng không trách được.

Trong giới từng có một tiền bối, do studio quản lý kém, nhân viên mang quà fan đi bán đồ cũ, bị fan phát hiện, mà studio lại chẳng biết xử lý khủng hoảng truyền thông, kết quả thảm không chịu nổi. Từ đó về sau, ai cũng siết chặt mảng này. Website TruyenLau.com

“Được, em mang thư lên xe trước.”

“Để chị! Nhiều thư lắm, nặng lắm đó.”

Mai Tuyết mặc kệ cô phản đối, giành lấy thùng trên cùng.

Rồi không quên nhắc:

“Lúc đọc nhớ chụp hình lại nha, không cần đăng đâu, nhưng giữ lại phòng khi cần.”

Cố Lan Khê gật đầu:

“Yên tâm, em biết rồi.”

Cô là người rất xem trọng sự chân thành, hầu như thư nào đọc rồi đều nhớ được.

Có vài fan lanh lợi, còn dán sticker mặt mình trong thư, tiện thể ghi tên.

Cố Lan Khê thỉnh thoảng gặp được những người đó ở ngoài đời, lúc nào cũng có thể gọi tên chính xác.

Fan nào cũng xúc động tới mức muốn xỉu luôn!

Đây có lẽ là nét lãng mạn chỉ riêng Tiểu Nguyên Bảo mới có được.

Đổi lại là nghệ sĩ khác, nhớ nổi tên mấy fan giàu có là giỏi lắm rồi, nói gì đến việc nhớ từng người.

Còn chuyện hồi âm thư, cô chưa từng làm đại.

Cô sẽ xem nội dung thư có thành ý không, chữ có đẹp không, có hợp nhau về quan điểm sống không, vv…

Cô vốn không thích ngẫu nhiên. Sự tử tế của cô, chỉ dành cho những người thật lòng.

Hai người chất thư lên cốp sau xe, rồi quay lại studio tiếp tục dọn đồ.

Hôm nay cô lái một chiếc xe cốp rất rộng, thấy quà vẫn còn nguyên bao bì, liền cho hết lên xe luôn.

“Chắc em quay clip unbox sau nhé.”

Chương trình vợ chồng cũng đã phát được một tuần rồi, từ sau khi cô công bố mấy hợp đồng đại diện hồi tháng 11, hơn một tháng nay ngoài chương trình này ra thì hầu như không có hoạt động gì, cũng đến lúc “lộ diện”, tương tác với fan một chút rồi.

“Được, quay xong gửi chị, em nhờ người cắt dựng cho nhanh.”

Studio có người chuyên làm mảng này, Cố Lan Khê hiếm khi giao việc, chắc chắn sẽ làm chỉn chu.

Tài khoản studio hoạt động cũng không nhiều, cỡ một hai tháng một lần, mỗi lần đều chuẩn bị kỹ, fan hưởng ứng rất nhiệt tình, lượt like thường xuyên vượt mốc một triệu.

Những số liệu thế này, phía nhãn hàng rất coi trọng, khi thương lượng hợp đồng đại diện sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Quà vẫn nguyên bao bì, sáu thùng to đầy ắp, nhét chật cả cốp, ghế sau cũng chất kín, vẫn còn hai thùng không nhét được.

Mai Tuyết dứt khoát lái xe chở cô đi.

Lục Nam Đình tới trước, bãi đỗ trong nhà studio chỉ có chỗ cho hai xe, bảo vệ đang giúp dời xe thì Cố Lan Khê đến nơi.

Anh vừa nhận được tin nhắn, lập tức cho người xuống hỗ trợ, kết quả phải dùng xe kéo, kéo tận hai chuyến mới xong.

Tổng cộng tám thùng giấy to đùng, toàn là thư fan với đủ loại quà tặng.

Ngay trên cùng, là hộp đựng rubik.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Sắc mặt Lục Nam Đình lập tức sa sầm.

“Em chẳng phải nói muốn ở bên anh à? Định ngồi góc phòng bóc quà suốt hả?”

Tặng quà sao vui bằng được nhận quà!

Câu này Cố Lan Khê không nói, nhưng đôi mắt biết nói kia đã nói thay tất cả.

“Anh mau đi lo việc đi. Chờ anh nghỉ ngơi, em sẽ ghép rubik cho anh xem. Mấy lúc khác em cũng có việc phải làm. Không xử lý đống này sớm, rồi lại phải dành thời gian ra lo nữa.”

Cuối năm là lúc cô bận nhất.

Đặc biệt năm nay — mấy cuộc họp cổ đông phải đi, mấy diễn đàn kinh tế phải tham dự, mấy sự kiện giải trí phải góp mặt, công ty mới vào guồng cũng cần trông coi, dự án đầu tư trong năm phải tổng kết, rồi còn phải dành thời gian cho mấy chuyện thú vị nữa… cuối cùng còn phải tranh thủ tổ chức đám cưới…

Thời gian để dành cho fan yêu quý thật sự không còn bao nhiêu.

À, còn phải dỗ chồng nữa.

Nếu người đàn ông này không hiểu chuyện, cứ suốt ngày kiếm chuyện, thì thôi, cô cũng chẳng buồn dỗ đâu.

Lục Nam Đình vừa định nói mình đúng là khó dỗ, muốn được chiều thêm tí nữa, thấy Cố Lan Khê đã thu lại nụ cười, đành ấm ức đi theo Uông Giáp.

Phòng họp để trống, nhân viên đã giúp chuyển đồ vào, kéo rèm ra, giữa ban ngày ban mặt, kính một chiều, bên ngoài cũng không nhìn thấy gì.

Cô lấy máy quay ra, nhờ studio hỗ trợ quay tư liệu, rồi bắt đầu ngồi xuống mở quà.

Vừa mở xong một đống, nhân viên lại bê đến thêm một đống nữa.

“Chổi lông gà? Treo sau cửa ấy, quét bụi cho tiện.”

Mở ra một cây chổi lông gà, Cố Lan Khê hơi bối rối, đang định vứt cái hộp đi thì thấy bên trong rớt ra một tờ giấy nhỏ, ghi chú chi tiết công dụng của món này.

Tóm gọn lại là: khi có người “ngứa đòn”, thân là chủ nhà có thể dùng công cụ hỗ trợ để thiết lập uy quyền.

Cố Lan Khê thở dài:

“Em mà cần cái này à? Treo ngoài cửa đi, đi quét bụi giày cho em còn hơn.”

Mùa khô, vừa từ ngoài vào, giày dép với ống quần dính đầy bụi, mùa xuân còn bị bám cả lông liễu, treo cái này ở cửa cũng hữu ích đấy.

Lục Nam Đình bận rộn xong, vừa hay bước vào đã thấy cảnh đó, lập tức cảm thấy tâm trạng tốt lên không ít, chẳng cần dỗ cũng vui.

Thấy chưa, ai bày mấy trò nhảm đấy? Vợ anh đâu phải kiểu người như vậy.

Dù sao thì… nếu cô mà “ra tay” thì…

Thôi thôi, không nghĩ nữa cho lành.

Thấy anh bước vào, Cố Lan Khê lấy rubik ra, bắt đầu ghép cho anh xem.

“Xem kỹ nhé, chuẩn bị chứng kiến điều kỳ diệu!”

Lục Nam Đình quả thật trừng mắt nhìn chăm chú.

Cố Lan Khê ra tay cực nhanh, cái rubik 21 tầng to đùng, cô cứ như không cần suy nghĩ, hai tay ôm lấy rồi xoay liên tục.

Ban đầu vẫn còn rối rắm, nhưng rất nhanh, khuôn mặt Lục Nam Đình đã hiện ra.

Hạt rubik rất to, muốn ghép thành khuôn mặt anh không dễ, nhưng cuối cùng nhìn phát là nhận ra ngay, đúng là rất thần kỳ.

“Cái này không đủ to, lại chọn ảnh nét quá, nên không ghép được cả tên.”

“Thế cái lần trước thì sao?”

“Lần đó là rubik siêu cao cấp, mà cái đó không để ở nhà.”

“Ở đâu rồi?”

“Bạn em sinh nhật, em tặng luôn rồi, loại đó phải đặt riêng, không dễ mua đâu.”

Thấy mắt anh đỏ hoe, Cố Lan Khê gãi đầu:

“Với lại, càng cao cấp thì tính toán càng phức tạp, cái lần trước em phải ghép cả tuần. Dù có để ở nhà thì dạo này em cũng không có thời gian đâu.”

“Ý là… có được anh rồi thì hết quý rồi chứ gì?”

Máy quay vẫn đang bật, Cố Lan Khê liếc nhanh sang đó, ra hiệu cho nhân viên tắt máy, rồi trừng mắt nhìn anh:

“Đừng nói linh tinh!”

“Thì đúng mà!”

“Thế anh muốn gì? Nói thẳng đi, em chiều!”

Lục Nam Đình lại chẳng biết rốt cuộc mình muốn gì nữa.

Đúng lúc đó, Uông Giáp bên kia lại gọi anh.

Anh lạnh mặt quay người đi luôn.

Chờ anh đi rồi, Cố Lan Khê bắt đầu nghi ngờ — dạo này cô có phải chiều anh quá rồi không?

Dẫn tới việc — dám ỷ vào được chiều mà sinh hư rồi?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu