Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 452: Chị em xã giao

Ngủ một giấc tỉnh dậy, đã hơn mười giờ.

Cố Lan Khê lồm cồm bò dậy, duỗi người lười biếng hết cỡ.

Trần Lôi rủ cô đi ăn trưa, nhìn giờ thấy cũng hợp lý, Cố Lan Khê liền trang điểm sơ qua rồi có người đi cùng đưa đến điểm hẹn.

Hai người hẹn nhau ở một nhà hàng Pháp kiểu mới có độ riêng tư khá cao. Vừa gặp mặt, Trần Lôi đã như cún con, chạy vòng quanh cô một vòng khiến Cố Lan Khê bật cười:

“Em đang làm gì vậy?”

Trần Lôi ăn mặc tưởng chừng tùy ý, thực chất đầy tính toán. Giữa mùa đông giá lạnh, áo khoác oversize bên ngoài lại để lộ cặp chân dài trơn láng bên dưới.

Bốn mùa xuân hạ thu đông, lúc nào cũng chơi trò “mất tích nửa dưới”, đúng là làm nghề hết mình.

Chưa kể còn trang điểm full makeup.

Cô đang quan sát Trần Lôi, thì Trần Lôi cũng đang quan sát cô.

Cố Lan Khê mặc áo len cổ cao màu đen, phối quần jean ống đứng, bên ngoài khoác áo dạ màu xám, ống quần xắn nhẹ để lộ đôi bốt buộc dây đen. Cô vung túi xách giới hạn màu đen lên ghế, tay áo vén lên để lộ chiếc đồng hồ sang trọng chỉ lướt qua trong nháy mắt.
TruyenLau.com
Toàn thân toát lên khí chất lạnh lùng, tinh tế.

Chính là phong cách mà Cố Lan Khê luôn yêu thích.

Cô chỉ trang điểm nhẹ nhàng, môi thoa son bóng trong suốt, tóc dài xõa tự nhiên, đẹp theo kiểu rất phóng khoáng.

protected text
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Lan Khê phì cười: “Người gây chuyện đâu phải em, em mất ngủ làm gì?”

Trong giới giải trí, lợi ích đan xen, quan hệ phức tạp, hai người cũng không thân đến mức chị em chí cốt, nên Trần Lôi chỉ cười cười cho qua.

Cô kéo Cố Lan Khê ngồi xuống, tiện tay kéo khăn bàn đắp lên đôi chân trần của mình, rồi chuyển đề tài: “Sửa xe chắc tốn khối tiền ha?”

Ý nói chuyện tối qua cô say rượu đập móp cả đuôi xe. TruyenLau

Cố Lan Khê biết điều, không nhắc lại chuyện cũ, chỉ đón lấy câu chuyện:

“Ở nước ngoài chữa bong gân trật khớp còn đắt hơn. Chị tự lo cho mình đi nhé, giờ thiên hạ ai cũng biết em là kiểu động tí là vung tay, dữ như cọp!”

Trần Lôi suýt nữa cười đến nội thương!

Thấy cô nói chuyện như đang bốc phét mà mặt thì nghiêm túc, Trần Lôi không nhịn được lại nhướng mày chọc tiếp:

“Có mặc quần giữ nhiệt không đấy?”

Cố Lan Khê là người miền Nam, vốn không chịu được cái lạnh hanh khô miền Bắc, ở nhà thường mặc rất ấm. Bị nói trúng, cô cũng chẳng tức, mỉm cười đáp trả:

“Nhà em có ông chú mở võ quán, có rượu thuốc gia truyền. Sau này chị già rồi, bị thấp khớp đau chân, nhớ tìm em.”

Trần Lôi lập tức tịt ngòi.

“Hoặc nổi hoặc chết, đói rét có là gì?”

Nữ minh tinh trong giới đều quen với điều đó.

Mỗi người coi trọng một điều khác nhau, Cố Lan Khê cũng chẳng tiện nói thêm.

Nhắc đến chuyện này, Trần Lôi cũng không còn hứng đùa nữa.

Đúng lúc nhân viên bắt đầu dọn món lên, hai người liền chuyển sang bàn chuyện đồ ăn.

“Nhà hàng này chú trọng vào hương vị nguyên bản của nguyên liệu, em chắc sẽ thích.”

“Đặt chỗ trước bao lâu thế?”

Không ngờ cô hỏi vậy, Trần Lôi hơi ngại: “Nửa tháng.”

Vì lúc đó Cố Lan Khê còn chưa công bố chuyện tham dự tuần lễ thời trang.

Sợ cô hiểu lầm, Trần Lôi nhỏ giọng chia sẻ bí kíp xã giao của mình:

“Đặt chỗ trước, đến đây rồi, mời ai ăn cũng tiện. Mà nếu không có ai, thì tự đến ăn, coi như tự thưởng.”

Ở trong nước, muốn yên ổn ăn một bữa Pháp chuẩn vị, với cô mà nói, cũng chẳng dễ gì.

“Ồ~” Cố Lan Khê liếc cô một cái: “Xem ra, trong danh sách ưu tiên xã giao của chị, em đứng hạng cao phết nhỉ.”

Trần Lôi cười tươi như hoa: “Cưng à, em không có chút khái niệm gì về vị trí của mình à? Biết bao người muốn được ngồi đây, ăn với em, nói chuyện với em đấy.”

Cố Lan Khê chưa từng gặp ai nói thẳng như vậy, thấy mới lạ: “Chị đúng là… chuyện gì cũng dám nói.”

“Hết cách rồi, em thích kiểu người như vậy, chị không muốn bị em ghét.”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Hai người nói chuyện thực ra chẳng gặp nhau mấy lần, mà cô lại có thể hẹn được Cố Lan Khê ra ngoài, lý do đã quá rõ ràng.

Cố Lan Khê cắm đầu ăn, rất lâu sau mới tìm được câu để nói:

“Quan sát kỹ thật đấy.”

Trong công việc đã quá nhiều đấu đá mưu toan, trong đời thường, cô đúng là thích kiểu giao tiếp đơn giản, rõ ràng hơn.

“Cũng không hẳn là quan sát kỹ đâu. Chẳng qua là học theo thầy Lục thôi. Em thích cậu ấy, chắc cũng không đến nỗi ghét chị …”

Cố Lan Khê đang cầm thìa uống súp hành tây, nghe tới câu này, suýt nữa sặc luôn.

Tiếng ho vang trời khiến phục vụ lập tức chạy tới.

Cô nhận lấy ly nước, xử lý xong với bên phục vụ còn chưa kịp uống xong, bếp trưởng đã đích thân tới xin lỗi.

Sau khi tiếp tục ứng phó khéo léo và tiễn họ đi, quay lại đã thấy Trần Lôi nhìn cô mặt đỏ như mông khỉ.

“Sao thế?”

“Không… không có gì…”

Nhớ tới chuyện ở sân bay lần trước, mình còn soạn sẵn mấy câu chào hỏi định bảo Cố Lan Khê học thuộc để tạo thiện cảm với người khác, Trần Lôi cảm giác bản thân như vừa chết lâm sàng.

Cố Lan Khê đâu phải ngốc, thấy cô như vậy, bèn nhỏ giọng giải thích:

“Xin lỗi, ý tốt của chị, em hiểu. Chỉ là không muốn khiến chị khó xử nên mới không nói gì.”

“Em cũng không phải kiểu người thích khoe khoang, chuyện này không trách em được. Lần sau nhớ dạy chị nhé, mấy buổi học riêng chị đăng ký mà chưa có thời gian đi. Đoàn phim của bọn em lại ở ngay cạnh, phim này chị còn phải quay ít nhất hai tháng nữa.”

Cố Lan Khê nghĩ ngợi một chút, cũng không từ chối.

“Vậy… bọn mình coi như là bạn rồi đúng không?”

“Coi như là bạn nhé?”

Trong giới, Cố Lan Khê thật sự chẳng có mấy người bạn đúng nghĩa. Hầu hết các mối quan hệ đều xây dựng trên công việc, chứ chẳng phải tình cảm cá nhân.

“Rốt cuộc là có hay không đấy? Em có biết cái kiểu không chắc chắn như vậy rất ảnh hưởng đến việc chị đi khoe khoang không?”

“Cao giọng vậy à? Vậy thì thôi, không tính!”

“Thôi đừng mà~ Chị giữ bí mật được mà. Từ giờ bọn mình làm bạn thân ngầm nha.”

“Cũng không cần lén lút thế đâu.”

Trần Lôi chỉ đùa miệng vậy, thấy cô nghiêm túc quá, liền không nhịn được bật cười.

“Tám chuyện chút nè, có phải mỗi lần em mặc đồ màu mè là đều do người nhà kia phối cho không?”

“Chị đúng là chẳng khách sáo gì hết.”

Vừa mới xác định mối quan hệ bạn bè, đã dám hỏi đến chuyện riêng tư.

“Gọi là vun đắp tình cảm thôi mà~”

“Thế chị nói xem, tại sao lại cãi nhau với bạn trai?”

“Còn vì sao nữa? Người ta muốn danh phận, chị thì không cho được. Em cũng biết rồi đấy, mỗi lần tuyên truyền phim, dựng couple giả hiệu quả tốt thấy rõ, mỗi lần như vậy anh ấy lại giận.”

Trần Lôi dạo gần đây có phim cung đấu đang hot, chuyện cãi nhau chắc cũng vì thế.

Cố Lan Khê gật đầu tỏ vẻ hiểu.

Rồi lại không kìm được tò mò: “Chị có nhận cảnh hôn không?”

“Có chứ! Khán giả mê mệt mấy cảnh đó mà, không quay thì còn diễn cái gì? Phim tình cảm nào chẳng có? Mấy cảnh đó toàn quay cận, không dùng thế thân được đâu.”

“Vậy thì anh ta đúng là yêu chị thật đấy.”

Cố Lan Khê cảm thán từ tận đáy lòng.

“Này, em thấy chị chuyển hướng diễn xuất được không?”

Bữa ăn sắp kết thúc, Trần Lôi chống tay lên bàn nhỏ, người nghiêng về phía trước, mắt sáng rực nhìn cô.

Quả nhiên, trên đời không có bữa trưa nào miễn phí.

Cố Lan Khê thở dài, lau miệng: “Nói đi, giúp được thì em giúp.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu