Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 425: Tết đến

Tối qua ngủ sớm, nên hơn 5 giờ sáng hôm sau Cố Lan Khê đã tỉnh dậy.

Thấy vùng mắt Lục Nam Đình hơi thâm, còn ngủ say chưa tỉnh, cô tưởng anh không quen giường nên ngủ không ngon, bèn rón rén rời giường, không đánh thức anh.

Khó khăn lắm mới được nghỉ vài hôm, cứ để anh ngủ thêm chút nữa.

Hôm nay đã là ngày 29 Tết, phần lớn cửa hàng trên phố đều đã đóng cửa. Thêm nữa, hai người họ đều là nghệ sĩ, lại có độ nhận diện công chúng cao, chỉ cần ra ngoài không bao lâu là sẽ bị nhận ra, nên họ cũng chẳng có thói quen ra ngoài ăn sáng.

Ngày thường đã có cô giúp việc lo chuyện ăn uống, giờ cô giúp việc nghỉ Tết, họ hàng cũng rất biết điều, không ai tới làm “bóng đèn”, nên Cố Lan Khê đánh răng rửa mặt xong, liền vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Nhà họ Chương vốn làm ngành ẩm thực, cậu út cô còn kinh doanh mảng phân phối nguyên liệu và vận chuyển lạnh. Biết hai người về ăn Tết, trong bếp từ lâu đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu tươi ngon.

Cố Lan Khê kiểm tra một lượt, thấy mợ út đã ngâm trước cả nấm hương và sò khô, đặt trong tủ lạnh, trong một cái chén nhỏ còn để sẵn hai lát gừng đã rửa sạch, đoán ra được là chuẩn bị theo công thức nào rồi.

Cua hoàng đế thì còn sống, tinh thần tốt, cũng không quá to, không sợ hai người ăn không hết.

Cố Lan Khê sơ chế nhanh rồi cho vào nồi ninh cháo hải sản.

protected text

Lục Nam Đình ăn đậm vị hơn cô, đoán chừng đây là đồ mợ út chuẩn bị riêng cho anh, cô liền lấy hai cái đĩa nhỏ, mỗi món gắp ra một ít.

Lục Nam Đình thật ra ngủ cũng không muộn hơn cô là mấy, chỉ là tinh thần không tốt lắm vì đêm qua mơ ác mộng suốt.

Cảm nhận bên cạnh trống không, không bao lâu sau cũng tỉnh.

Ra khỏi phòng ngủ đã nghe thấy tiếng động trong bếp.

Lục Nam Đình ngái ngủ đi tới, thấy Cố Lan Khê đang mặc tạp dề ca rô hồng xanh, cầm muôi khuấy nồi cháo.
TruyenLau
Nghe thấy tiếng, cô quay đầu lại cười:

“Tóc anh dựng cả lên rồi kìa, mau đi rửa mặt đi. Ăn xong sáng nay còn khối việc phải làm. Em nấu cháo cua hoàng đế, ăn một bát nóng rồi hãy ra ngoài.”

Tự nhiên tâm trạng Lục Nam Đình tốt hẳn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Người con gái xuất sắc đến như ánh trăng kia, là cô.

Mà người con gái dịu dàng vào bếp nấu cháo cho anh ăn, cũng chính là cô.

Anh không hề vô dụng như mình tưởng. Ở một vài khía cạnh, anh cũng giỏi đến mức khiến người thường phải ngưỡng mộ – hoàn toàn xứng đôi với Cố Lan Khê.

Ai chẳng nói họ là trời sinh một cặp?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Fan kia chẳng qua chỉ gửi ảnh và giúp anh xử lý hậu quả một cách gián tiếp thôi, có gì to tát đâu.

Tình cảm của fan vốn dĩ đã là vô tư và chân thành như thế mà.

Anh xứng đáng được yêu như vậy, và Cố Lan Khê – dĩ nhiên cũng xứng đáng.

So ra, anh còn chưa làm tốt bằng cô.

Ít nhất, fan gửi ảnh cho Cố Lan Khê, chỉ cần cô nhìn thấy một lần, lần sau gặp lại là nhớ ngay.

Còn anh, nếu không gặp ngoài đời chục lần, chắc chẳng nhớ nổi mặt ai.

Ăn sáng xong, hai người kiểm tra lại quà mẹ chuẩn bị từ trước, rồi lái xe đi biếu Tết.

Cố Lan Khê từng đi tặng quà, cũng từng nhận không ít, nhưng về khoản này thì cô vẫn không bằng Lục phu nhân lão luyện.

Bỏ ít tiền mà việc lớn, người nhận thấy ấm lòng, người tặng cũng tiết kiệm được không ít – đây thực sự là một môn học phức tạp.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Cố Lan Khê vừa đi tặng vừa nghiên cứu, rồi tùy người mà điều chỉnh cách nói, dần dần biến lý thuyết thành kỹ năng thực tế.

Gặp người thật thà, chân thành thì nói chuyện bằng tình cảm, hẹn tới lui nhiều hơn, có gì cứ nói – ai cũng vui vẻ.

Gặp người sĩ diện, không thực tế thì kể quà này khó kiếm ra sao, phải nhờ bao nhiêu mối – cứ nịnh cho đủ mặt mũi là được.

Người với người không giống nhau, mà bản thân con người cũng phức tạp, chẳng thể dùng vài ba tiêu chí để phân loại – cần phải linh hoạt ứng biến.

Lục Nam Đình ra ngoài luôn lạnh lùng, nhưng đi cùng vợ thì ngoài chuyện giữ đúng phép lịch sự, còn lại mọi chuyện đều nghe theo cô.

Kết quả vô tình lại đúng bài, nhà họ Cố khen anh không ngớt, bảo đây mới là đàn ông biết tôn trọng vợ.

Lục Nam Đình vốn cũng chẳng phải kiểu xem thường vợ, nhưng thấy ai cũng hiểu nhầm, anh cũng chẳng buồn đính chính.

Từ nhà họ Cố trở về, đầu anh toàn nghĩ chuyện “phải nói nhiều vào”, lỡ miệng nói ra cái gì khiến Cố Lan Khê cười ngặt nghẽo cả buổi.

Lo xong việc, hai người lại đến nhà ông bà ngoại, tranh thủ trước khi đi xa, ở bên ông bà nhiều hơn một chút.

Vừa vào nhà, ngồi xuống chưa bao lâu, bà ngoại đã lo lắng hai đứa còn trẻ, liệu có làm việc chu toàn không, nên hỏi han cặn kẽ mọi chuyện trong ngày.

Cố Lan Khê rất kiên nhẫn, kể lại rõ ràng từng chuyện. Bà nghe xong nắm tay cô, không ngừng khen ngợi.

Chương Nhược Lan là con gái duy nhất của bà, lấy chồng xa tận đẩu đâu, cả năm gặp được mấy lần, nên bà nhớ con lắm. Vì thế bà rất thương ba đứa cháu bên nhà họ Lục.

Mà tình thương ấy, sau khi Lục Nam Đình kết hôn, đương nhiên lan sang cả Cố Lan Khê.

So với hai cô con dâu khác của nhà họ Lục, Cố Lan Khê là người địa phương, không có rào cản ngôn ngữ, trò chuyện với ông bà ngoại thoải mái, không đến mức ngồi đối diện mà không biết nói gì.

Hơn nữa, cô lại quá xuất sắc – xuất sắc đến mức cả khu đều biết tên.

Thành ra, ông bà thương cô hơn cũng là lẽ thường.

Bình thường còn sợ thiên vị, khiến hai cô cháu dâu kia khó chịu, nhưng lần này là dịp Cố Lan Khê mới về làm dâu, bà ngoại tranh thủ cơ hội, tặng cho cô không ít đồ.

Chiều hai người phải lên đường, lần này không mang theo gì đặc biệt, chỉ bay chuyến dân dụng, nên người nhà cũng không tặng gì quá cồng kềnh – toàn là đồ quý nhưng nhỏ gọn.

Trên đường về, Cố Lan Khê nghịch chiếc vòng trên cổ tay, bật cười trêu Lục Nam Đình: “Không hổ danh là mẹ con ruột, anh xem, bà ngoại cho em gì này?”

Lục Nam Đình đưa tay chạm nhẹ vào vòng tay cô, vẫn không quên nhìn đường lái xe.

“Cất kỹ đi, đây là hồi môn của bà. Đồ gia truyền đấy, truyền từ đời này qua đời khác.”

Cố Lan Khê khẽ thở dài: “Em chỉ sợ hai chị dâu không có…”

“Em nghĩ nhiều rồi, hai người đó gả qua đây bao nhiêu năm, đồ tốt lấy được không biết bao nhiêu lần, cái bà ngoại cho em là em xứng đáng có được. Hai chị dâu cũng đâu phải người nhỏ nhen hay so đo.”

“Không phải… em không có ý đó, em chỉ là…”

“Chỉ là cảm thấy mình chưa đủ tốt? Không xứng?”

Lúc dừng đèn đỏ, Lục Nam Đình quay đầu nhìn cô.

“Em đâu phải kiểu người có cảm giác tự ti thấp như vậy.”

Cố Lan Khê từ nhỏ đã là kiểu không bao giờ để bản thân thiệt thòi, cực kỳ tự tin, chẳng quan tâm người khác nghĩ gì về mình.

“Em chỉ là chưa quen, đột nhiên có nhiều người thật lòng thương mình như vậy, mà lại chẳng đòi hỏi điều gì cả.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu