Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 535: Tính toán ngầm

“Anh cầm cái gì vậy?”

Lục Nam Đình thường hay chuẩn bị bất ngờ nho nhỏ cho cô. Mỗi lần ra ngoài, thấy thứ gì thú vị, anh đều mua về cho cô.

Thành thói quen, cứ mỗi lần anh về nhà, Cố Lan Khê sẽ ra đón, xem anh lại mang gì về lần này.

Lục Nam Đình mỉm cười, đưa chiếc hộp sang: “Mở ra xem thử đi?”

Cái cảm giác “mở hộp mù” này, Cố Lan Khê rất thích.

Cô cẩn thận đặt hộp lên bàn, tháo dây ruy băng, mở nắp, liền thấy bên trong là hai chiếc micro.

Chiếc bên trái màu vàng, gắn đá lấp lánh, những viên đá màu tạo thành chữ “NT”. Nhìn qua chiếc bên phải tưởng giống y hệt, nhưng cầm lên mới thấy đá màu tạo thành chữ “LX”.

“Anh đem đi độ lại à? Còn làm luôn thành phiên bản đôi?”

Lục Nam Đình ngồi đối diện, chống cằm nhìn cô, nở nụ cười dịu dàng:

“Ừ, bên trong lắp hệ thống nhận diện giọng nói tiên tiến nhất hiện nay. Sau này bọn mình dùng trong concert, dùng thử xem?”

Trương Vi là người nhận thiết kế theo đơn của Cố Lan Khê. Tuy được làm như một món trang sức đặc biệt, nhưng vì tính thực dụng nên cấu tạo và kích thước vẫn y như micro thật.

Lúc đó Cố Lan Khê cảm thấy như vậy cũng ổn nên đã đồng ý.

Không ngờ Lục Nam Đình lại âm thầm đem đi chỉnh sửa, còn bảo Trương Vi thiết kế thêm phiên bản couple.

“Anh đem đi khi nào thế?”

“Năm ngoái rồi, vì phải tìm đủ loại đá phù hợp nên mới bị kéo dài lâu vậy.”

Thấy cô muốn đổi đề tài, Lục Nam Đình cũng không vội, vẫn kiên nhẫn trả lời rồi vòng lại chuyện chính: “Anh tính tổ chức vào 26 tháng Chạp, em thấy sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không trả lời thì cũng không được nữa.

Cố Lan Khê đành phải đối mặt với chủ đề này.

“Thật sự phải làm à? Em vẫn thấy hơi sợ.” Website TruyenLau.com

Năm ngoái, Cố Lan Khê quay về A Đại để trao học bổng, bị giảng viên bắt đi phát biểu. Lục Nam Đình đến đón cô, trong phần hỏi đáp có người hỏi liệu anh có tổ chức concert chủ đề tân hôn không. Ý tưởng ấy cứ thế nảy mầm. Từ đó đến giờ, Lục Nam Đình thỉnh thoảng lại lôi cô ra tập đàn, luyện thanh, thậm chí còn biên hẳn một bài nhảy riêng cho cô.

Ban đầu Cố Lan Khê kiên quyết từ chối, sau lại hơi dao động, bắt đầu tập cùng anh. Cô có hiểu nhạc lý, cảm nhịp cũng ổn, lại học võ từ nhỏ, kiểm soát cơ thể tốt, luyện tập một thời gian thì động tác dần có nét riêng, nhảy cũng ra dáng.

Nhưng cô vẫn luôn thấy mình dở tệ.

Đặc biệt là đứng chung sân khấu với Lục Nam Đình, có cảm giác như mình chỉ làm trò cười. TruyenLau

Huống chi, một buổi concert không phải chuyện đơn giản.

Đã lấy chủ đề tân hôn thì không thể chỉ mình Lục Nam Đình lên sân khấu.

Một buổi diễn ít nhất cũng hai mươi bài, cô mà chỉ hát một hai bài thì chắc chắn bị chê.

Đám anti-fan thế nào cũng nói Lục Nam Đình mượn cớ kết hôn để kiếm tiền, rồi vin vào cớ đó mà dẫn dắt dư luận.

Nghĩ vậy nên cô càng muốn rút lui, sau đó cứ giả như chưa từng nghe đến chuyện concert, không chủ động nhắc đến lần nào.

Không ngờ vừa rảnh một chút là anh lại khơi lại chuyện cũ.

Thấy cô cầm micro lên ngắm mãi mà chẳng buồn nhìn mình, Lục Nam Đình không nhịn được bật cười:

“Sợ gì chứ? Hôm qua buổi gặp mặt fan em hát chẳng tốt lắm à?”

“Tốt gì mà tốt, suýt nữa thì lệch tông đó!”

“Mọi người đều khen em hát hay. Hơi thở ổn định, âm chuẩn, chỉ là phần biểu cảm sân khấu hơi thiếu chút thôi, mà cái đó thì do thiếu kinh nghiệm.”

Hôm qua vì sợ cô ngại nên hai người mới chọn cách hát xong rồi mới lên sân khấu.

Giờ trên mạng vẫn còn tranh cãi xem người hát hôm qua có phải là cô không.

Có người khẳng định chắc chắn là cô, vì Lục Nam Đình không thể song ca với người con gái nào khác.

Cũng có người khăng khăng phủ nhận, vì chưa bao giờ nghe Cố Lan Khê hát, đoán rằng có thể thuê người có giọng giống cô để giả hát.

Phải biết, chính miệng Cố Lan Khê từng nói mình hát dở, kiểu “ngũ âm không đủ”.

Vậy mà hôm qua, cô lại hát rất ổn.

Cố Lan Khê vốn không có tự tin trong chuyện này.

“Cũng vì có anh dẫn giọng cho em hát theo thôi mà? Mà concert thì em kiểu gì cũng phải hát solo một hai bài, còn có thể phải vừa hát vừa nhảy. Em chưa có tí kinh nghiệm nào, giờ bắt đầu luyện cũng không thể giỏi ngay được…”

Sắp sang cuối tháng tám, đến 26 tháng Chạp chỉ còn hơn năm tháng. Thế nào cũng thấy không khả thi.

“Trước kia em còn không biết đi đúng vị trí, bị đạo diễn Hầu chọn trúng, luyện mấy tháng đã dám vào đoàn phim quay chính, cuối cùng còn lấy luôn giải Kim Tượng cho vai diễn đầu tay. Sao đến chỗ anh thì lại chùn bước vậy? Hay vì vé concert đắt hơn vé phim, nên em thấy áy náy?”

“Làm sao giống được? Đóng phim thì có tiền bối dìu dắt, đạo diễn hướng dẫn tận tình, sai thì quay lại, tệ quá còn có hậu kỳ gỡ gạc. Còn concert mà đã lên sân khấu rồi thì chỉ có thể trông cậy vào thực lực thật. Với lại, khán giả đều đến vì anh, nếu em mà lên hát dở, người ta sẽ nói anh tham lam, ăn chặn, thậm chí có khi có người đứng lên đòi hoàn vé…”

Giống như lúc chụp ảnh chung, phần lớn nữ nghệ sĩ đều không muốn đứng cạnh cô vậy. Hát cũng vậy, chẳng ai muốn đứng cạnh Lục Nam Đình.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Người hát hay hơn anh thì lớn tuổi, không đẹp trai bằng. Trẻ ngang tầm anh thì lại không có giọng hát đủ sức thuyết phục…

Nhận ra được điều mà Cố Lan Khê thật sự lo lắng, Lục Nam Đình bật cười.

Anh không vội trấn an, mà nghĩ ra một cách khác.

“Vậy thế này đi, mỗi tối mình dành một tiếng, dùng tài khoản phụ mở livestream ẩn danh, không lộ mặt, để khán giả nhận xét giọng em thế nào, rồi hãy quyết. Dù sao chuyện kết hôn cũng chỉ có một lần trong đời, sang năm bọn mình đã cưới nhau hai năm rồi, lúc đó mà mở concert tân hôn thì người ta sẽ mắng anh mất mặt, lấy chuyện kết hôn ra làm trò để hút tiền.”

Có mẹ chồng ở đây, Cố Lan Khê không muốn cãi nhau với Lục Nam Đình. Cô cất micro xong, liền đi phụ dì Vương dọn cơm.

“Đói quá rồi, ăn thôi ăn thôi!”

Tính cô đúng kiểu “đá trong hố xí” – vừa cứng đầu vừa khó chịu. Một khi đã quyết thì người bình thường khó mà lay chuyển được.

Nhưng Lục Nam Đình thì rất tự tin.

Dù gì chuyện cưới xin còn ép được cô gật đầu, huống chi chỉ là một buổi concert…

Hôm nay hai vợ chồng đều có mặt ở nhà, lại hiếm khi Chương Nhược Lan cũng ở đây, nên bữa tối cực kỳ thịnh soạn.

Biển Nam vừa hết mùa cấm biển chưa bao lâu, tôm chín khúc gạch đầy, làm món tôm rang muối; cá đù béo nục đem hấp, rắc thêm hành gừng thái sợi và vài lát ớt đỏ làm điểm nhấn; sên cát nấu cháo; cá thu chiên giòn; cua hấp đầy thịt cả đến tận đầu chân…

Lục Nam Đình không dám nói điều gì khiến cô mất hứng trong lúc cô đang vui, nhưng không có nghĩa là anh không dám giở trò nhỏ.

Suốt bữa cơm, trông anh có vẻ không vui.

Cố Lan Khê thi thoảng liếc nhìn trộm anh, nhưng anh cứ làm như không thấy, vẫn kiên nhẫn gỡ xương cá, bóc vỏ cua cho cô.

Lục phu nhân nhìn người này, lại nhìn người kia, chẳng nói gì. Ăn xong liền xách theo món quà hai vợ chồng chuẩn bị, quay về nhà cũ.

Vợ chồng trẻ không có xung đột nguyên tắc gì không thể hóa giải, làm mẹ chồng thì phải biết giả vờ mù, giả vờ điếc.

Ngày nào cũng xía mũi vào làm gì? Đi shopping, tắm hơi, làm cái spa, tối về ngủ ngon một giấc chẳng phải tốt hơn à?

Thấy mẹ chồng cười tươi rời đi, kiểu gì cũng không chịu ở lại, Cố Lan Khê bực bội vò đầu, cầm theo ná cao su ra vườn.

Lục Nam Đình cũng không nói gì, mang đàn nhị ra, kéo một cái ghế ngồi cạnh chuồng thỏ, kéo bản “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt”.

Tiếng đàn não nề như than như khóc, vang vọng xa xa theo mặt hồ.

Hai con thỏ đang nhai cà rốt đến nửa chừng cũng ngẩn người nhìn anh, miệng ba cánh hoa ngừng nhóp nhép.

Cố Lan Khê chịu hết nổi, trực tiếp lao tới!

“Được rồi được rồi! Anh thôi ngay cho em nhờ! Hai ta mỗi người mạnh một mảng, em cũng đâu có bắt anh đi đóng phim với em chứ! Anh…”

“Phim hả? Phim tình cảm à? Kịch bản đâu? Đạo diễn đâu? Đầu tư khỏi lo, anh chi! Diễn dở cũng không sao, chỉ cần là hai ta đóng, có bị chửi chết anh cũng cam lòng!”

Thấy anh đột nhiên hào hứng như vậy, Cố Lan Khê vừa bực vừa buồn cười, khẽ đẩy trán anh một cái rồi quay người bỏ đi.

“Anh đầu tư á? Nếu anh móc được hai vạn ra, mai em đổi họ theo anh luôn!”

Đi được hai bước, đột nhiên nghĩ ra gì đó, cô quay lại, túm tai anh: “Suýt thì quên, nói thật đi, tiền đâu mà làm mấy cái micro đó hả?”

Lục Nam Đình lập tức nhăn nhó, mặt méo xệch: “Cố tổng ơi Cố tổng, chừa cho anh chút mặt mũi đi! Chuyện này mình vào nhà nói được không? Hàng xóm đang nhìn kìa!”

“Ai rảnh mà nhìn?”

Nói xong liếc ra bến thuyền bên hồ, liền thấy ông chú hàng xóm đang thả câu.

Vừa quăng cần, vừa vươn cổ hóng chuyện bên này.

Cố Lan Khê lập tức thả tai anh ra, ôm đầu anh, hôn đánh “chụt” một cái rõ to.

Người có thể diện, thà chết cũng không để nhà mình thành trò cười cho thiên hạ.

Lục Nam Đình suýt nữa cười muốn nội thương!

protected text

Nhưng đến thứ sáu, vốn dĩ có buổi tiệc xã giao, cuối cùng bị hủy. Lục Nam Đình về nhà sớm hai tiếng mà không báo, về đến nơi không thấy người, hỏi dì giúp việc thì bảo cô đang ở phòng tập nhảy.

Lục Nam Đình lặng lẽ xuống tầng, thấy phòng nhảy đang bật nhạc sôi động. Cố Lan Khê mặc quần short, áo thun buộc gọn ở eo, đang tập lại đi tập lại động tác của bài nhảy anh biên cho cô.

Vừa tập vừa quay video, sau đó so sánh với video mẫu của anh để chỉnh sửa động tác.

Cố Lan Khê là kiểu người rất cầu toàn, không bao giờ chịu thừa nhận điểm yếu trước mặt người khác.

Như hồi học trượt ván cũng vậy, toàn lén luyện một mình, đến khi thành thạo mới rủ anh chơi chung.

Lục Nam Đình nhìn mà trong lòng dậy sóng, suýt nữa muốn bảo cô: “Hay thôi đi cũng được.”

Nhưng nghĩ vậy thấy mình giả vờ thương cảm quá.

Cuối cùng vẫn lặng lẽ quay đi, giả bộ chưa thấy gì cả.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu