Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 218: Trút Lòng

Để bảo mật, đồng thời có được phản ứng tự nhiên hơn, một số đoàn phim sẽ không đưa kịch bản đầy đủ cho diễn viên.

Vì lý do tiết kiệm chi phí, tận dụng tối đa từng bối cảnh, quá trình quay cũng không diễn ra theo trình tự.

Nhiều khi, có diễn viên đã hoàn tất vai diễn rồi mà vẫn chưa hiểu rõ bộ phim rốt cuộc nói về cái gì.

Thậm chí có người trí tưởng tượng không tốt, trí nhớ cũng kém, đến khi phim ra rạp, xem rồi cũng không nhớ nổi mấy cảnh đó quay thế nào.

Cố Lan Khê luôn sợ vướng vào những đoàn làm phim bỏ dở giữa chừng, nên mỗi lần nhận vai đều yêu cầu phải xem toàn bộ kịch bản. Nhưng trong hợp đồng cũng có điều khoản cho phép đoàn phim được điều chỉnh nội dung quay theo thực tế.

Cao Vân Nghĩa làm vậy, trong giới không phải không có tiền lệ, cũng không xem là vi phạm hợp đồng.

Giống như lần trước, đổi cảnh quay khiến cô phải chạy liền hai ngọn núi, mà chẳng hỏi trước cô có đồng ý không.

Lần này cũng thế, không hề báo trước.

Lần đó, vì hiệu quả điện ảnh, cô chọn nhẫn nhịn.

Nhưng lần này… về lý trí, cô hiểu cho Cao Vân Nghĩa, nhưng về cảm xúc, cô thật sự không thể chấp nhận nổi.

Rồng có vảy ngược, người cũng có điểm cấm chạm.

Cô biết nhớ sớm, những gì trẻ khác chưa đầy một tuổi sẽ quên, cô lại chẳng quên được.

Ba cô luôn bận rộn, cũng chẳng bao giờ tỏ vẻ yêu thương, trong ký ức thậm chí còn chẳng mấy lần bế cô.

Nhưng trước khi đưa cô về quê nội, trước cả khi phát hiện ba ngoại tình, có con riêng, mẹ vẫn luôn yêu thương cô, mọi sinh hoạt đều xoay quanh cô.

Mẹ đưa cô đi dạo công viên, mua bóng bay sặc sỡ cho cô, rung chuông nhỏ trêu cô cười, đọc truyện tranh cho cô, kể chuyện cổ tích cho cô, dịu dàng cười với cô, mua quần áo xinh xắn, buộc tóc thành hai chỏm đáng yêu…

Dù biết cô là một đứa con ngoài ý muốn, mẹ vẫn luôn cố đối xử tốt với cô.

Tình cảm dành cho ba, chín phần là hận; còn với mẹ, ngoài thương tiếc và giận vì mẹ yếu đuối, thì chỉ còn xót xa và yêu thương.

Trong đời cô, nhân vật gọi là “ba” ấy ngoài việc góp một giọt tinh trùng và tặng thêm một cặp ông nội – bà nội cực kỳ tệ hại, chẳng có cống hiến gì cả.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng mẹ thì khác, dù đau khổ đến mấy, vẫn thỉnh thoảng gọi điện cho cô, hoặc cách một hai năm lại trở về thăm cô một lần.

protected text

Nhưng với cô, đó là những mảng màu duy nhất trong tuổi thơ xám xịt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ít nhất, mẹ vẫn nhớ rằng mình có một đứa con gái, đúng không?

Ít nhất, trong lòng mẹ, cô vẫn có một chút tồn tại, đúng không?

Trước khi biết mình sắp chết, điều cuối cùng mẹ làm cũng là trở về bên cô, nắm tay cô, ngủ chung một giường, dặn dò cô sau này phải sống thế nào để không bị thiệt, phải mạnh mẽ trưởng thành… đúng không?

Năm đó, cô dám vì danh tiếng sau khi mất của mẹ mà không chút do dự đâm sau lưng ba mình. Vậy thì bây giờ, làm sao có thể nhịn được kiểu đạo diễn “lạm dụng” như thế? Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Vậy nên, em thật sự không hiểu… bọn họ sắp xếp cảnh quay như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì.”

Cảnh ngày mẹ cô mất, cô đã thấy một lần rồi, giờ xem lại, cảm xúc sao có thể đúng được nữa?

Bởi Đoạn Vi trong phim là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đó, hoàn toàn không được báo trước.

Cố Lan Khê ôm mặt, cuối cùng vẫn bấm gọi số riêng của Lục Nam Đình.

Gọi mấy lần đều không ai nghe, cô đang định từ bỏ thì anh lại bắt máy.

Lúc đó, Lục Nam Đình đang ở Hồ Nam quay một chương trình tạp kỹ.

Vừa ghi hình xong, hậu trường đông nhân viên. Vừa xuống sân khấu, Tiểu Trần đã đưa điện thoại riêng cho anh, nói Cố Lan Khê tìm, gọi rất nhiều cuộc rồi.

Lục Nam Đình vừa gọi lại, vừa bước nhanh về phòng nghỉ riêng.

Anh đi bước dài, nhân viên đi theo sau phải gần như chạy nhỏ để mở đường.

Điện thoại vừa đổ chuông một tiếng, đã được bắt máy.

Anh chỉ vừa gọi một tiếng “Em à” — liền nghe thấy đầu dây bên kia bật khóc nức nở, uất ức vô cùng.

Cố Lan Khê vốn không phải người yếu đuối, nhưng khi đã buồn thì sẽ trốn đi khóc một mình, mà một khi khóc là nước mắt như vòi nước bật mở, không khóc ướt áo anh thì không ngừng.

Lần trước khóc là do bị netizen nói tục tĩu, lần trước nữa là trốn đi nghe anh hát live.

Vì vậy, Lục Nam Đình vừa nghe âm thanh đó đã chẳng cần hỏi lý do, lập tức gọi to:

“Tiểu Khương!!! Cậu đâu rồi? Mua vé máy bay ngay! Nói anh Viễn đi nói với chương trình một tiếng, tiệc tối anh không tham gia nữa, có việc gấp, phải đi trước!”

Tiểu Khương vừa đi vừa đưa điện thoại cho anh xem: “Còn 40 phút nữa bay. Đừng về phòng nghỉ nữa, xuống hầm xe luôn! Anh Viễn cũng báo rồi, bảo không cần chờ.”

Trước khi anh ra lệnh, mọi chuyện đã được sắp xếp đâu vào đấy.

“Lịch thu âm ngày mai huỷ đi, ngày kia anh với vợ anh bay thẳng từ thành phố C tới Hạ Môn, liên hệ Tiểu Trang, đặt vé cùng chuyến. Nếu không được thì thuê chuyên cơ.”

Vốn tối nay anh phải về lại Bắc Kinh.

Ngày mai rảnh, có hẹn vào phòng thu thu âm.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Giờ thấy Cố Lan Khê có chuyện, tất nhiên phải ưu tiên phân rõ việc lớn việc nhỏ.

Cố Lan Khê qua điện thoại nghe được hết, lòng đau như bị đè nén ban nãy bỗng dưng dịu đi rất nhiều.

Chỉ vì nghe thấy cô khóc, chưa cần biết chuyện gì xảy ra, anh đã lập tức sắp xếp mọi thứ, gấp rút chạy đến bên cô.

Cố Lan Khê càng khóc dữ hơn, vừa cố kiềm lại cảm xúc, vừa nghe tiếng anh vang lên từ đầu bên kia…

“Đừng khóc nữa, nếu mọi chuyện suôn sẻ, hơn ba tiếng nữa là em sẽ gặp được anh rồi.”

“Giờ ngoan nào, đi rửa mặt, ăn chút trái cây, dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng sợ, đợi anh đến.”

Lục Nam Đình vừa dỗ dành cô, vừa được vệ sĩ và trợ lý hộ tống lên xe.

Mãi đến khi xe khởi động, đầu dây bên kia mới truyền đến tiếng Cố Lan Khê nức nở cố gắng nói:

“Chiều nay có cảnh quay… bối cảnh hiện trường giống hệt hôm mẹ em mất… giống y hệt, ngay cả vết máu dưới đất cũng giống… Em… em không biết gì hết, mở cửa ra là thấy ngay…”

Bị ép nhìn lại cảnh tượng đó mà không hề có chuẩn bị tâm lý, Cố Lan Khê hoàn toàn sụp đổ.

Vì cô đã nhập vai, đã điều chỉnh cảm xúc đúng yêu cầu của cảnh quay.

Ai ngờ… trường quay lại là cảnh tượng năm đó.

“Giống như, giống như sau mười năm… em lại bị kéo về… kéo về buổi sáng hôm đó…”

Giống như một cơn ác mộng, cuối cùng cũng tỉnh, nhưng rồi có người nói cho cô biết: em vẫn còn đang mơ.

Toàn bộ thế giới bỗng trở nên vô lý đến đáng sợ.

Tâm trạng cô hiện giờ rất tệ, nói chuyện cũng không đầu không cuối, nhưng Lục Nam Đình vốn là người tâm lý cực kỳ nhạy, vừa nghe đã tưởng tượng được ngay cảm xúc của cô lúc đó, tim thắt lại!

“Giám chế đâu? Giám chế chết ở đâu rồi?!”

Bộ phim này do Tinh Quang giải trí đầu tư chính, cả nhà sản xuất lẫn giám chế đều là người bên Tinh Quang.

Nhà sản xuất thì thôi, là phó tổng, trong tay còn mấy dự án nữa, bình thường không có mặt ở phim trường, chỉ quản đại cục.

Nhưng giám chế thì khác.

Giám chế là người phụ trách điều phối vận hành hàng ngày của đoàn phim, từ kịch bản, chọn diễn viên, kiểm soát tiến độ quay, tài chính, chiến lược thương mại… đều do người này quản.

Trong quá trình quay, giám chế là người giám sát đạo diễn, đảm bảo dự án diễn ra trơn tru, chất lượng hoàn thiện cao nhất.

Một bộ phim muốn vừa được lòng khán giả, vừa thắng doanh thu, chẳng dễ chút nào.

Dự án này đầu tư hàng trăm triệu, liên quan đến lợi ích sau này, dù là đạo diễn nổi tiếng như Cao Vân Nghĩa, cũng không thể tự tung tự tác.

Trơ mắt nhìn đạo diễn làm bậy mà không ngăn, trong mắt Lục Nam Đình, giám chế này có tội!

Nếu là giám chế bên ngoài thuê riêng thì anh còn đỡ tức, đằng này là người bên mình – người của Tinh Quang!

“Em không biết… em thật sự không biết. Có người gọi em qua, em cứ đi thôi. Vừa mở cửa ra là thấy cảnh đó rồi. Cụ thể ai quyết định, em không rõ. Vừa thấy là em chịu không nổi nữa, chạy thẳng ra ngoài. Giờ em đang ở khách sạn…”

Cố Lan Khê nói có chút chột dạ.

Nhưng đồng thời, lại có chút kiêu ngầm.

“Em gọi cho anh đầu tiên đó nha~”

Nghe cô nói vậy, lại nghĩ đến mấy chuyện mấy hôm trước, Lục Nam Đình cảm thấy tim mình như tan ra thành nước.

Sợ cô ngồi một mình suy nghĩ lung tung, anh suốt cả đường đều nói chuyện với cô. Tới sân bay, anh vội đội mũ, đeo khẩu trang, nhanh chóng xuống xe.

Vì đặt vé gấp, chỉ còn vé hạng thương gia. Lúc trước đã đặt VIP lối đi riêng cho chuyến bay về Bắc Kinh, nhưng giờ là bay thành phố C, đành đi lối thường.

Lục Nam Đình bước nhanh đến mức ban đầu không ai nhận ra, nhưng chẳng mấy chốc đã có người phát hiện, rượt theo chụp ảnh.

Tiếc là tốc độ bọn họ quá nhanh, mà sân bay cũng xử lý kịp, duy trì trật tự rất nhanh, cuối cùng anh lên máy bay thuận lợi.

Điện thoại vẫn chưa cúp, Cố Lan Khê nghe rõ tiếng động bên kia, trong lòng càng áy náy, cảm thấy mình phá vỡ hết kế hoạch của anh.

Lục Nam Đình đeo tai nghe, vừa đi vừa dịu giọng trấn an:

“Đợi anh hạ cánh, sẽ gọi lại cho em ngay.”

“Ừ, em sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa. Đừng lo. Trên đường nhớ cẩn thận.”

Dứt lời, anh cúp máy.

Cố Lan Khê cảm thấy cả người như có năng lượng.

Không phải kiểu “cố gắng chống đỡ để vượt qua”, mà là kiểu “có lối lui, có chỗ dựa” thật sự.

Cô rất thích cảm giác này — một cảm giác yên tâm, vững vàng đến tận đáy lòng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu