Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 187: Hẹn hò

Hôm đó, Lục Nam Đình đã nói gì trên xe buýt, mãi mãi là một ẩn số.

Những độc fan có mặt trên xe hôm đó đều là Tiểu Chuồn Chuồn nổi tiếng, các fan cùng fandom thấy paparazzi tung tin thì rối rít hỏi thăm, nhất là những người từng gặp họ ngoài đời, nhận mặt ra ngay, liền chạy đi tra hỏi.

Nhưng bất kể ai hỏi, câu trả lời của đám người kia lúc nào cũng như nhau—”Lúc đó xúc động quá, chẳng nhớ gì cả!”

Ghi âm?

Xúc động quá, quên mất!

Quay video?

Nói mấy lần rồi hả?!

Xúc động quá!! Quên luôn rồi!!

Fan cùng fandom nghi ngờ họ ích kỷ, giấu riêng trải nghiệm quý giá, nhưng họ chẳng hề quan tâm.

Được ngồi đối diện trò chuyện hơn một tiếng với idol, cùng nhau chen lấn giữa sân bay đông nghịt để tiễn anh lên máy bay, có ảnh chung, có chữ ký, còn được tặng quà.

Đặc biệt là một fan nam “trùm đầu tàu”, được idol chủ động tặng cho một gói khăn giấy có chữ ký, còn phát hiện idol nhớ biệt danh của mình!

Chỉ cần một trong số đó thôi, cũng đủ để dân theo đuổi thần tượng ghi nhớ cả đời.

Khoảng cách giữa idol và fan, nhìn thì gần, nhưng thực tế thì để nói chuyện trực tiếp được một câu cũng đã khó như lên trời.

Mà người dám xé toang rào cản đó, không hề phòng bị mà bước thẳng tới trước mặt fan, từ đầu tới cuối, chỉ có mỗi Lục Nam Đình.

Anh không sợ sụp đổ hình tượng, không sợ bị fan phản đòn, luôn dùng sự chân thành và tin tưởng để đối đãi với từng người thực sự yêu thương mình.

Đặc biệt là hôm đó, trong tình huống fan đang quá khích, anh chỉ có một mình—không quản lý, không vệ sĩ, không trợ lý.

Thế mà anh vẫn xuống xe.

Rõ ràng đang tức giận, mặt lạnh như tiền đứng đó, nhưng vẫn để ý thấy fan khóc lem nhem cả mặt.
TruyenLau
Anh tự nhiên đưa khăn giấy cho họ lau, rồi dùng giọng điệu thân thiết mà đùa cợt, bảo họ giữ hình tượng, đừng làm mất mặt anh.

Sau đó, ánh mắt trong veo nhìn họ, nói rằng anh còn công việc phải làm, phải ra sân bay gấp. Nếu muốn nói chuyện, thì đi cùng anh.

Lên xe rồi, anh không hề dùng chiêu trò, từng câu nói ra đều thật lòng đến mức khiến người ta rơi nước mắt.

Anh nói mình vừa tròn 22 tuổi, nhưng đã yêu Cố Lan Khê được 6 năm rồi;
TruyenLau
Anh nói tìm được một người vợ tốt như vậy là điều không dễ, mong mọi người đừng làm tổn thương cô ấy;

Anh nói anh hay dùng nick phụ để xem những video fan làm;

Anh nói mình là người rất rất tốt, sẽ cố gắng càng tốt hơn nữa, hy vọng mục tiêu của việc theo đuổi thần tượng là để lấy năng lượng tích cực, chứ không phải sống trong ảo tưởng rồi tự khiến mình buồn khổ…

Nếu không có cái lựa chọn “rút lui khỏi fandom hoặc chuyển sang làm fan mẹ”, không có câu “tôi mua vé máy bay cho, các bạn mau về nhà, ai đi học thì đi học, ai đi làm thì đi làm, đừng theo dõi vợ tôi nữa”… thì ngày hôm đó với fan chính là ngày hoàn hảo nhất.

Nhưng, cho dù chỉ như thế thôi, cũng đã đủ rồi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh từ đầu đến cuối, chưa từng qua loa với fan, cũng chưa từng nói một câu giả dối nào.

Giống như hồi anh không chọn công khai kết hôn trên Weibo, mà dẫn Cố Lan Khê tới sân khấu concert, trịnh trọng giới thiệu cô trước mặt fan.

Anh không phải kiểu nghệ sĩ lấy lòng fan, không bao giờ nói mập mờ khiến fan tưởng bở, không cố ý dẫn dắt để fan thành “fan người yêu”.

Tất cả Tiểu Chuồn Chuồn đều cảm nhận được sự trân trọng của anh dành cho họ qua từng lời nói và hành động.

Hết lịch trình ở Cáp Nhĩ Tân, hôm sau Lục Nam Đình có buổi phỏng vấn. Khi MC nhắc lại chuyện đó, hỏi lúc ấy anh nghĩ gì?

Lục Nam Đình đáp: “Vì họ đều là fan của tôi, nên tôi chưa bao giờ sợ phải đến gần họ.”

Tháng 8, Lục Nam Đình bị mắc kẹt tay vì chiếc nhẫn, khiến fan cười đến mức lên hot search.

Cố Lan Khê dắt anh đi gắp thú nhồi bông để dỗ, fan kéo đến rất đông, hai người không rời đi mà còn ở lại giao lưu vui vẻ với mọi người, còn tặng luôn mấy con thú tự tay gắp được.

Lúc đó vẫn có độc fan chửi ầm lên, nói Cố Lan Khê giả tạo.

Sau đó trong Đêm Điện Ảnh Weibo, Cố Lan Khê phản bác MC, nói tình cảm giữa Lục Nam Đình và fan là song phương, sự tồn tại của fan khiến anh cảm thấy hạnh phúc.

Độc fan dù không dám lên mạng chửi chính chủ, nhưng sau lưng vẫn mắng chửi không ít.

Chửi cô giả tạo.

Thế mà khi buổi phỏng vấn này được phát sóng, đối chiếu với tất cả những chuyện từng xảy ra trước đó, kể cả những độc fan cứng rắn nhất cũng dần thay đổi suy nghĩ.

Cố Lan Khê hiểu anh, cảm thông với anh, thậm chí vì yêu anh mà yêu luôn cả fan của anh.

Còn họ lại như những đứa trẻ không biết điều, chỉ biết căm ghét cô ấy đến tận xương tuỷ.

Con người ai cũng có cảm xúc.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Khi đã bắt đầu suy nghĩ lại, khi nhận ra điều gì là đúng đắn, tự khắc sẽ thay đổi.

Những “độc Chuồn Chuồn” lượn lờ quanh đoàn phim suốt hơn một tháng cũng đã rút lui, fan không đặt đơn nữa, đám chụp thuê cũng chẳng buồn tới.

Còn paparazzi thì từ lúc Lục Nam Đình rời đoàn đã chuyển hướng đi theo luôn rồi.

Vì ở đoàn phim, Cố Lan Khê sống vô cùng quy củ.

Ngoài ăn với ngủ thì toàn là làm việc, hiếm hoi lắm mới rảnh thì cũng chỉ online xử lý việc hoặc uống trà.

Đeo bám cả ngày trời, cuối cùng nhận ra chẳng có gì hay ho để chụp, tư liệu cũng một màu chán ngắt, đến bài còn chẳng viết được.

Giới săn tin phân tích rồi, thấy phần lớn hot search của cô đều liên quan đến Lục Nam Đình, và rút ra kết luận—khi anh không xuất hiện, cô vẫn là một Cố Lan Khê trầm lặng như cũ. Vậy thì thay vì uổng công canh cô, chi bằng theo sát ông chồng cô còn hơn.

Tối ngày 22, lúc 8 giờ, Cố Lan Khê cùng Lục Nam Đình bước ra từ tiệm xăm.

Hai người chỉ mặc áo khoác mỏng rất bình thường, không trang điểm, chỉ đeo khẩu trang, tay trong tay, thong dong dạo bước trên phố thành phố C.

Cố Lan Khê thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn tay anh.

“Có đau không?”

protected text

Lục Nam Đình cắn chặt răng, suốt quá trình không nói một lời, mồ hôi lạnh túa ra không ngừng, vậy mà lông mày cũng không nhíu lấy một cái.

Cố Lan Khê mấy lần định mở miệng nói hay là đừng xăm nữa, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của anh, cuối cùng không thể nào thốt ra được.

“Đúng là đau thật, em không lừa anh.”

Lục Nam Đình khẽ cười với cô, đổi sang đi bên trái, dùng tay phải nắm lấy tay cô, không để cô nhìn nữa.

Con đường họ đang đi là một khu phố cũ mang đậm dấu ấn thời gian, xung quanh là các khu dân cư sinh hoạt ổn định, đông đúc.

Hai người âm thầm nắm tay nhau, chậm rãi bước dọc theo con phố cổ.

Mấy vệ sĩ chia ra đứng rải rác, không xa không gần mà theo sát họ.

Đi được một lúc, đến ngã tư phía trước, họ thấy có người đang bán bóng bay hình hoạt hình, một bé con đang ngồi bệt xuống đất ăn vạ, mếu máo đòi mua cho bằng được một con Peppa Pig.

Mẹ của nhóc con thì tỏ ra rất bình thản, thấy con giở trò cũng không dỗ, ngược lại còn lôi điện thoại ra, lẩm bẩm muốn quay clip đăng Douyin, khiến đứa nhỏ tức quá khóc òa lên.

Cố Lan Khê nhìn thấy mà mềm lòng, đứng yên dưới đèn giao thông không chịu đi tiếp.

Lục Nam Đình liếc cô một cái, ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi:

“Em thích con nào? Hồi nhỏ không có ai mua cho em thì giờ anh bù cho!”

Cố Lan Khê cố nhịn nhưng không được, bật cười, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.

“Là anh định bù cho hết mấy thứ hồi nhỏ em không có sao?”

“Ừ. Cái gì bù được, anh sẽ bù.”

“Lúc nhỏ, điều em ghen tỵ nhất là… mấy đứa con nít khác được ba cõng.”

Lục Nam Đình không nói hai lời, lập tức khom lưng xuống: “Lên đi! Anh cõng em đi mua bóng bay!”

Cố Lan Khê như làm chuyện xấu, lén lút ngó trước ngó sau, rồi thực sự leo lên lưng anh.

Lục Nam Đình cõng cô, nhún người vài cái rồi bật cười khẽ: “Lại sụt ba ký rồi.”

Tuần trước cô bị sốt, mãi mới khỏe lại, ăn uống cũng chưa tốt, công việc lại nhiều, sụt cân là cái chắc.

Cố Lan Khê nằm trên lưng anh, cười khanh khách: “Chủ trại heo cũng không kiểm heo kỹ như anh đâu!”

“Vì người ta có cả bầy heo, còn anh thì chỉ có một con.”

Lục Nam Đình cõng cô băng qua đường, dừng lại trước chiếc xe bán bóng bay, khẽ cười: “Heo vàng nhỏ!”

“Ui chao! Được rồi! Lấy con heo vàng nhỏ này đúng không? Năm đồng! Tiền mặt hay quét mã?”

Bà cô bán hàng động tác nhanh gọn, lập tức lôi xuống một quả bóng hình con heo màu vàng óng, xoay tay buộc sợi dây lại thành vòng, đưa cho Cố Lan Khê.

Lục Nam Đình vội rút điện thoại: “Quét mã!”

Cố Lan Khê cười đến đau bụng.

Trong lúc Lục Nam Đình loay hoay quét mã thanh toán, cô đứng sau lưng anh, ôm anh cười đến phát cuồng!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu