Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 526: Tính trẻ con

“Em có bị gì đâu?! Nửa đêm sao có thể đá anh xuống đất chứ!!”

Vừa mới ngủ dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng, đã bị người ta ném cho một tràng cà khịa.

Cố Lan Khê cực kỳ hối hận – sớm biết vậy đã lắp camera trong phòng ngủ!

“Vậy là em thừa nhận rồi nhé? Anh đâu có nói là em đá anh xuống đâu.”

Lục Nam Đình mặc áo ba lỗ trắng, quần đùi hoa, ôm cái chăn xanh da trời có họa tiết hoa vàng nhỏ xíu, ngồi khoanh chân trên giường, tóc dựng hết cả lên, nhìn tội nghiệp y như cún con mắc mưa, khiến Cố Lan Khê tức đến mức vò tóc hai cái, cảm xúc suýt bùng nổ!

“Anh không nói, nhưng ý anh là thế còn gì? Gì mà thừa nhận? Em đã giải thích rồi! Là do cái giường ở nhà có lan can, anh ngủ quen rồi nên mới lăn xuống đất thôi! Với lại, nếu em đá anh thật, thì sao anh lại không cảm nhận được? Với cái thân hình to đùng của anh, em phải dùng bao nhiêu sức mới đá anh được? Anh nhìn lại xem, trên người có dấu chân em không? Không bằng không chứng, còn dám vu khống!”

“Anh sao biết được! Ở khách sạn cũng không có lan can mà anh có bao giờ rơi đâu! Mà tối qua em còn cảnh cáo trước rồi đấy…”

Cố Lan Khê không muốn tiếp tục tranh cãi, giơ tay ra hiệu ngừng lại:

“Thôi thôi thôi! Có khi là do giường chật quá, chen không đủ, lỡ đẩy anh xuống thì xin lỗi nhé. Thế này đi, tối nay em ra phòng khác ngủ, được chưa?”

“Vậy nghĩa là em giải quyết không nổi vấn đề, nên giải quyết luôn người nêu ra vấn đề?”

Cố Lan Khê tức đến phát cười!

“Muốn làm gì thì nói thẳng! Đừng vòng vo kiểu mà em nghe không lọt tai! Nếu thật sự muốn đá anh, thì em tỉnh táo cũng có thể đá, khỏi đợi ngủ.”

Lục Nam Đình biết rõ vị trí của mình trong nhà, không dám cà khịa nữa, nhỏ giọng rì rầm: “Anh muốn đi sở thú với em, tụi mình chưa từng đi chung lần nào cả.”

Cố Lan Khê trợn mắt, xỏ dép đi thẳng vào phòng tắm.

“Chuyện có tí xíu mà phải làm ầm lên.”

“Ầy, anh đã nói rồi, là em hiểu nhầm anh thôi. Ý anh là muốn em thương anh một chút.”

Cố Lan Khê vốn rất nhạy cảm với mấy lời cáo buộc bạo lực, sáng ra chưa tỉnh ngủ đã bị bảo là nửa đêm lăn người ta xuống giường, không nghĩ nhiều mới lạ.

Bỏ qua vụ này, hai người đánh răng rửa mặt, thay đồ thoải mái, rồi lái xe đến nhà hàng của nhà họ Chương ăn sáng.

Hai người rất hiểu hiệu ứng người nổi tiếng, khó lắm mới được nghỉ, tất nhiên phải tranh thủ ghé thăm người thân, vừa thăm họ hàng, vừa giúp quán ăn tăng danh tiếng, lại còn được ăn đồ ngon chính gốc.
TruyenLau
Cả hai mặc đồ đời thường, giản dị bước vào nhà hàng. Cố Lan Khê vừa thấy người quen liền cười tươi chào hỏi.

Tuy sống xa quê nhiều năm, nhưng giọng địa phương của cô vẫn nói rất lưu loát.

Nhà hàng đã mở nhiều năm, ông bà ngoại Lục Nam Đình dù đã nghỉ hưu vẫn thích dậy sớm đến quán, không quen nằm nhà hưởng thụ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Buổi sáng ở đây rất nhộn nhịp – hàng xóm gần xa kéo đến ăn sáng, đọc báo, tám chuyện, uống trà, ăn điểm tâm.

Đặc biệt, quán còn có biểu diễn nhạc kịch Quảng Đông truyền thống, khách du lịch đến Quảng Châu đều thích ghé qua check-in.

Không khí đúng nghĩa sôi nổi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi hai người đến, có fan nhận ra, mặt đỏ bừng bừng đến xin chữ ký. Cả hai không tỏ vẻ ngôi sao gì cả, vui vẻ ký đôi “TO sign”, còn đồng ý chụp ảnh chung.

“Tụi em cũng ở Phật Sơn tối qua nè, cả đêm phấn khích, đoán hai anh chị có thể về quê, nên sáng sớm đã chạy tới!”

“Đúng đúng! Hiếm khi được nghỉ, ai mà không thèm cơm nhà chứ!”

Fan đều rất trẻ trung, khuôn mặt rạng rỡ, chia sẻ suy nghĩ của mình đầy nhiệt tình.

Thấy tâm trạng hai người hôm nay tốt, có fan còn chủ động tám chuyện hậu trường fangirl:

“Chị họ em mê chị Băng lắm, còn dạy em kinh nghiệm nè. Nếu chị ấy về quê, chị họ em sẽ đến nhà hàng tư của nhà họ Nghê ăn suốt, đến khi gặp được thì thôi!”

Lục Nam Đình hiếm hoi cười với fan.

Thấy mọi người nói chuyện hăng say, anh cũng hỏi: “Nhà ông bà anh có nhiều chi nhánh mà, sao tụi em biết là đến đúng chỗ?”

Một câu hỏi thật ngốc nghếch!

Fan chỉ tay vào hai cụ già đang cười tít mắt bên cạnh.

Đã hiếm khi về, sao chỉ vì một bữa cơm mà ghé? Đúng là tình cảm không cần nói nhiều.

Ý thức được mình lỡ lời, Lục Nam Đình hơi ngại, vốn định mời mọi người ăn, cuối cùng chỉ kéo Cố Lan Khê lên lầu.

Fan cũng không đuổi theo, vẫn theo kế hoạch ngồi lại gọi món ăn sáng của mình.

Sợ hai người bị vây kín, không ai đi rêu rao chuyện họ đang ở đây.

Bữa sáng kéo dài hơn một tiếng, đến khi thấy hai vợ chồng ăn xong ra cửa sau rời đi, fan mới hài lòng quay về khách sạn.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Được gặp một lần, lại có ảnh chụp và chữ ký đôi, vậy là quá đủ rồi. Nếu còn bám theo, hay cố tình tạo “tình cờ gặp lại”, thì sẽ gây phản cảm.

Họ muốn lưu giữ hình ảnh đẹp nhất của thần tượng, chứ không muốn trở thành fan bị ghét bỏ.

Hai vợ chồng lái xe đến sở thú hoang dã Trường Long, nhớ lại lời ông bà ngoại nói lúc sáng, càng thêm mong chờ.

“Cậu với các anh giỏi thật đó, cá mú sáu mươi ký mà nói câu là câu được, tối nay món ‘mười tám kiểu nấu cá’ chắc ngon khỏi nói.”

Như nhà họ Nghê, nhà họ Chương cũng truyền thống làm bếp gia truyền, đặc biệt giỏi nấu hải sản.

Sáng nay chỉ là một bát cháo hải sản bình thường mà đã tươi ngon đến mức nhíu mày. Tối nay ông ngoại gọi cả chín sư huynh đệ về nấu chung một con cá, càng khiến người ta mong đợi.

Cố Lan Khê vốn là người Quảng, khẩu vị bao năm vẫn như cũ, rất thích mấy món này.

Nhà họ Chương rất quý đứa con gái đi lấy chồng xa, kéo theo cả ba đứa con của cô cũng được cưng chiều, đặc biệt là Lục Nam Đình – miệng ngọt, lại dễ thương, mỗi lần về là được chăm như vua.

Giờ đến lượt Cố Lan Khê cũng được hưởng phúc lây.

Cô vừa nghĩ thế, Lục Nam Đình đã nhắc nhở:

“Lần này được đãi lớn như vậy là vì em vừa đoạt giải, họ tổ chức ăn mừng cho em đó! Đợi tụi mình về Bắc Kinh, chắc chắn bên nhà cũng có tiệc.”

“Sau này em nhất định sẽ cố gắng hơn nữa, không vì gì cả, chỉ để người lớn vui lòng!”

“Không phải vì đồ ăn ngon à?”

“Tất nhiên là không! Em đâu phải hạng người vì miếng ăn mà bán rẻ bản thân.”

Lục Nam Đình chỉ cười, không nói gì thêm.

Cố Lan Khê hừ nhẹ một tiếng, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được bật cười.

Việc cô đồng ý kết hôn với Lục Nam Đình, ngoài chuyện hai người yêu nhau thật lòng, sống chung rất vui vẻ, điều quan trọng nhất, là vì anh có một đại gia đình ấm áp – người thân bạn bè ai cũng dễ mến, dễ gần.

Hai người cứ vậy thong thả đến sở thú, thay đồ ngay trên xe, đeo mũ và khẩu trang rồi xuống xe. Cố Lan Khê còn giương sẵn ô che nắng, đến gần nhìn cũng khó mà nhận ra.

Phải công nhận, theo đuổi thần tượng ngoài đời nhiều quá, kỹ năng “ẩn thân” của Cố Lan Khê đúng là thiên phú dị bẩm.

Lục Nam Đình học theo y chang, cùng cô bước vào sở thú.

Trời mùa này nắng nóng, hơn mười giờ rồi mà sở thú vẫn không quá đông, mấy con vật nhỏ cũng rúc cả vào góc mát trốn nắng.

Hai người ung dung đi dạo một vòng. Đến khi về tới nhà, Cố Lan Khê vẫn chưa hiểu vì sao Lục Nam Đình lại đòi đi sở thú.

Vốn không phải kiểu thích nghĩ nhiều, cô nghĩ không ra thì hỏi thẳng:

“Sao tự dưng lại muốn đi sở thú?”

Lục Nam Đình chỉ nói muốn xem gấu koala.

“Hôm trước vất vả lắm mới được sang Úc một chuyến, đi về gấp rút quá, không có thời gian xem.”

Được rồi, Cố Lan Khê chấp nhận lý do trẻ con này của anh.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, Lục Nam Đình lại giở chiêu cũ, quấn lấy cô đòi đi Ocean World xem cá heo biểu diễn.

Nghĩ tới lần trước chuyện con thuyền ở hồ Liễu Hoa, Cố Lan Khê chợt hiểu ra:

“Là vì em chưa từng đi, nên anh mới muốn đưa em đi đúng không?”

Dẫn cô đi những nơi cô chưa từng đến, xem những thứ cô chưa từng thấy, ăn những món cô chưa từng ăn, làm những điều cô chưa từng trải…

Lục Nam Đình có hơi ngại, nhưng vẫn gật đầu.

“Vậy còn anh thì sao? Anh đã từng đi chưa? Nếu đi rồi…”

“Chưa bao giờ!”

Cố Lan Khê thấy tim mình như được lấp đầy bằng một thứ cảm xúc ấm áp ngọt ngào, vòng tay qua cổ Lục Nam Đình, ôm anh thật chặt:

“Đối với em mà nói, chỉ cần là cùng anh, thì mọi thứ trên đời này đều là mới mẻ!”

protected text

Từng điều nhỏ nhặt anh làm, cô đều cảm nhận được và trân trọng ghi nhớ. Vì thế, Lục Nam Đình chỉ muốn yêu cô nhiều hơn, tốt với cô nhiều hơn nữa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu