Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 20: Bà Chủ

“Bình thường lúc có lịch làm việc thì sẽ có cả ekip lo cho anh, còn khi nghỉ phép thì anh về nhà ba mẹ. Tuy căn hộ tầng trên mua gần như cùng lúc với em, nhưng mãi tới tháng trước anh mới dọn ra ở một mình, nên giờ anh vẫn chưa rành việc nhà lắm… Anh sẽ cố học nhanh thôi.”

Đã muộn rồi, không còn thời gian đùa giỡn, giọng Lục Nam Đình trở nên nghiêm túc.

“Còn về người bên cạnh anh thì… cũng hơi nhiều…”

Anh đếm ngón tay một lượt rồi kết luận: “Chắc khoảng hơn hai mươi người!”

Nghĩ một chút lại bổ sung: “Tại mấy năm trước suýt bị bắt cóc nên ba mẹ lo, sắp xếp luôn vệ sĩ cho anh. Có tám người thay phiên nhau túc trực, chia làm ba ca, lương do ba anh trả.”

Tức là người làm cho anh cỡ hơn ba mươi người, nhưng do anh trả lương thì chỉ hơn hai mươi.

protected text

Lục Nam Đình không chu đáo như cô, nhưng anh rất biết nhìn người giỏi mà học theo.

Thấy tài liệu cô làm gọn gàng rõ ràng, anh liền gọi ngay cho quản lý, bảo gửi hết sơ yếu lý lịch nhân viên trong studio cho anh.

Để cô dễ nhận mặt, anh còn dặn rõ: “Phải có ảnh đời thường từng người.”

Trương Minh Viễn đang tắm nửa chừng chuẩn bị đi ngủ, nghe điện thoại xong chỉ biết mù mờ:
TruyenLau.com
“Nam Đình, cậu đang làm cái gì vậy?”

Rồi, Cố Lan Khê thấy ai kia khóe môi cười đến không giấu nổi, ho khan mấy tiếng giả vờ nghiêm túc: “Gửi cho bà chủ, để nhận mặt người nhà.”

Cố Lan Khê: “…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô biết mà!

Thấy cô trừng mắt, Lục Nam Đình lặng lẽ quay lưng đi, kiểu như “heo chết không sợ nước sôi”, còn đang vội vã trả lời câu hỏi của quản lý:

“Tất nhiên là bà chủ đàng hoàng! Có đăng ký kết hôn đàng hoàng luôn! Anh nghĩ gì thế? Trước mắt chưa định công khai. Làm sao có chuyện đó! Không phải em không muốn công khai! Được rồi, giờ anh biết là ai rồi đó, chuẩn bị phương án xử lý truyền thông đi. Đùa hả? Bị chụp ảnh á? Có chụp thì paparazzi cũng phải ăn cơm chứ? Dạo này nhớ check mail thường xuyên, lỡ có ảnh chụp thì mua lại luôn.”

Nói xong là cúp máy cái rụp, mặc kệ bên kia Trương Minh Viễn có đang sụp đổ cỡ nào. Website TruyenLau.com

Sợ bị gọi lại liên tục, anh thậm chí còn để điện thoại im lặng luôn.

Vừa dập máy, Lục Nam Đình liền tính quay qua dỗ dành Cố Lan Khê.

Tiếc là cô đã rời khỏi thư phòng mất rồi.

Anh đuổi theo thì thấy cô vừa buộc tóc vừa tung một cú đá xoay người — “Bốp!”

Cửa phòng gym bị đá bật ra, Lục Nam Đình liền thấy người bạn cũ thân thiết — một cây mộc nhân đã cũ bóng loáng, lớn gần bằng anh, mà mỗi lần chuyển nhà Cố Lan Khê đều mang theo.

Ồ, giận thật rồi.

Rõ ràng chuyện kết hôn phải báo cho quản lý trước tiên mới là thượng sách, Cố Lan Khê cũng chẳng hiểu vì sao mình lại tức đến vậy.

Cô khởi động xong thì bắt đầu vung chân đá liên tục vào bao cát treo trên tường, nhìn là biết đang rất cáu.

Trên đời làm gì có ai sinh ra đã hiền hòa.

Cố Lan Khê thường ngày nhìn thì dịu dàng, kiên nhẫn, nói năng nhẹ nhàng chậm rãi, thật ra là vì cô đã quen với việc dồn hết cảm xúc tiêu cực vào những bài tập vận động cường độ cao.

Mỗi lần tâm trạng tệ, cô lại thích vận động.

Lục Nam Đình thì đứng bám khung cửa, mắt hét to: “Dễ thương vậy ai chịu nổi?”, chân lại la: “Hung dữ vậy ai chịu nổi?”

Nên nhìn anh lúc này hơi kỳ cục.

Đầu cố rướn vào trong phòng, chân thì cố rút về sau.

Lục Nam Đình quyết định khỏi phân bua gì hết, nhận lỗi trước đã rồi từ từ giải thích.

Không thể phủ nhận, hôm nay anh đúng là hơi khoa trương, cứ muốn khoe khoang một chút, vất vả lắm mới có dịp liền không kiềm được…

Nhưng thật ra mục đích chính vẫn là lo cho tương lai của cả hai.

Người tập võ tai thính mắt tinh, Cố Lan Khê biết anh vẫn chưa đi.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Mồ hôi đã đổ, cơn bực cũng nguôi, cô dừng lại.

“Bên anh bàn bạc xong hết rồi chứ? Chuẩn bị trước là đúng, lát em cũng gọi cho anh Dũng một cuộc.”

Nhìn người con gái đứng trước mặt mình, đã trở lại vẻ điềm tĩnh và dịu dàng như thường, lòng Lục Nam Đình tràn đầy áy náy:

“Xin lỗi, tại anh vui quá nên mới lỡ trêu em một chút. Nếu em không thích kiểu xưng hô đó…”

Giữa hai người, vẫn chưa thể quay lại với sự thân mật như xưa.

Vì những điều chưa chắc chắn, Lục Nam Đình không tránh khỏi có phần dè dặt.

“Không phải vì chuyện đó.”

Năm mười bảy mười tám tuổi hai người đã yêu nhau hơn một năm, Lục Nam Đình hồi ấy vốn đã thích gọi cô bằng đủ kiểu tên kỳ quặc. “Bà chủ” so với mấy cái như “trái tim bé nhỏ” hay “kẹo ngọt của anh” thì đúng là chẳng đáng gì.

“Em chỉ là… thấy sợ. Sợ bị phát hiện, sợ bị dân mạng mắng chửi. Sợ quá khứ bị đào lên, rồi trở thành chuyện để người ta cười cợt sau bữa ăn.”

Cố Lan Khê mồ hôi đầm đìa, tóc rối dính vào mặt, chiếc áo phông tối màu ướt đẫm, đứng trước mặt Lục Nam Đình, ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

Quá khứ cô đã vứt bỏ, lại chính là vết thương cô không muốn ai đụng tới nhất.

“Em rất thích cảm giác được trải nghiệm nhiều cuộc sống khác nhau, nhưng cũng rất ghét bị soi mói quá mức. Đã từng nghĩ đến chuyện rút khỏi giới giải trí, nhưng cuối cùng vẫn ở lại. Nghe thật mâu thuẫn đúng không?”

Cô còn chưa đầy 22 tuổi, thông minh thì có, nhưng cũng có nỗi lo riêng.

Hồi mười tám, cô luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, chưa từng nói mấy lời kiểu này.

Bốn năm trôi qua, cô không chỉ đủ can đảm kể cho Lục Nam Đình nghe những chuyện đau lòng của mình, mà còn có thể dũng cảm thừa nhận nỗi sợ hãi trong lòng.

Dù tình cảm không còn nồng nàn như xưa, nhưng sự tin tưởng từng vun đắp vẫn còn ở đó.

“Vậy ra… chuyện kết hôn này, em không thật sự ‘không quan tâm’ đúng không?”

Anh đủ thông minh, cũng đủ tinh tế. Một câu thôi đã khiến Cố Lan Khê nghẹn họng không đáp được.

Lục Nam Đình có hai chị dâu, mẹ thì toàn thời gian ở nhà với anh. Anh biết, mỗi khi họ cảm thấy bất an, tâm trạng không tốt, thường sẽ đi mua sắm cho đỡ stress.

Hôm đó hai người đi đăng ký kết hôn xong, Cố Lan Khê liền đi mua hẳn một căn biệt thự.

Vậy mà trong lòng cô vẫn chẳng thấy yên ổn, gặp chuyện nhỏ chút là dễ cáu.

Chứng tỏ cô quan tâm, không phải chỉ một chút.

Ít nhất… cũng đáng giá 180 triệu.

Việc hai người tái hợp, thật ra gần như là do Lục Nam Đình “mặt dày” ép cô đồng ý, nên trong lòng anh vẫn luôn thấp thỏm.

Giờ xác định được hai người đều nghiêm túc, lại có “bằng chứng”, Lục Nam Đình không kìm lòng nổi, ôm cô lên luôn:

“Đừng sợ, tin anh. Ngủ sớm đi, anh sẽ chuẩn bị chu toàn hết. Nhé?”

Cố Lan Khê không biết anh định làm gì, hiệu quả ra sao, nhưng chỉ với mấy lời vỗ về ấy, nỗi bất an trong lòng cô cũng vơi đi không ít.

Một nam minh tinh tuyến đầu mà công khai yêu đương, chưa bao giờ là chuyện dễ. Dư luận chắc chắn sẽ bùng nổ. Mấy lời chúc phúc đầy màn hình, có khi còn là thuê người đăng nữa là.

Huống hồ Lục Nam Đình – còn trẻ, lại chưa từng có tin đồn tình cảm – đùng một cái thông báo đã kết hôn, fan chắc nổ tung luôn quá!

Nỗi lo chồng chất, Cố Lan Khê thật sự không có can đảm công khai vào lúc này.

Việc này với cô, vốn dĩ là ngoài kế hoạch, quá đột ngột. Việc cảm thấy lo lắng, sợ hãi, bất an… là điều rất bình thường.

Ngay cả lúc cảm xúc bốc lên cũng không lật lọng, đã là rất giỏi rồi.

Tối đó, sau khi tắm xong nằm lên giường, Cố Lan Khê lăn qua lăn lại mãi, mới thiếp đi vì quá mệt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu