Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 376: Vây Đón

Buổi tổng kết cuối năm của công ty được sắp xếp vào buổi chiều, nên thời gian trong buổi sáng cũng khá thong thả.

Cố Lan Khê ngủ đến khi tự tỉnh, nhìn đồng hồ thì đã 8 giờ 13. Cô nhận được một bao lì xì do chị phụ trách hậu cần của nhóm leo núi gửi kèm theo một tin nhắn thoại:

“Khê bảo, rác hôm qua bọn chị gom được đã bán rồi. Sau khi chia đều chi phí thuê xe, phần của em còn lại tám tệ tám – đúng là con số may mắn, mau nhận đi nhé!”

Hôm qua, rác sau khi nhặt được đã được phân loại, mỗi túi đều có dán nhãn riêng. Tiền bán rác không đáng bao nhiêu, gần như không thể trùng hợp ra đúng số đó.

Cố Lan Khê bật cười, nhắn lại:

“Cảm ơn chị Lưu, chị làm việc lúc nào cũng chu đáo quá! Hôm qua mọi người vất vả rồi. Những hoạt động như vậy thật sự rất có ý nghĩa.”

Tuy chỉ là số tiền nhỏ, nhưng lại khiến người ta thấy rất được an ủi về mặt cảm xúc.

Cố Lan Khê cảm thấy tâm trạng cả ngày hôm đó đều đặc biệt tốt.

Vui vẻ nhận tiền, lúc đi rửa mặt thay đồ cô còn không nhịn được mà ngân nga mấy câu hát.

Lục Nam Đình sáng sớm đã có lịch trình nên ra khỏi nhà từ lâu. Cố Lan Khê nhắn tin kể cho anh nghe chuyện cái bao lì xì, liền nhận được một loạt icon “666” cùng lời khen ngợi không tiếc lời từ anh. Tâm trạng cô lại càng bay cao.

Thấy cô vừa hát vừa xuống lầu, dì Vương bưng bữa sáng ra, thuận miệng hỏi:

“Hôm nay có chuyện gì vui sao?”

Bình thường mỗi khi vợ chồng cô phải đi công tác, ai ở lại nhà người đó đều xụ mặt, như thể mong nghỉ hưu sớm để không phải rời nhau.

Mà hôm nay Cố Lan Khê chuẩn bị bay chuyến mười giờ đi Hàng Châu, tâm trạng lại còn tốt đến vậy, chắc chắn là có chuyện vui rồi.

protected text

Rồi lập tức nhận được sự khen ngợi nhất trí của các dì trong nhà.

Đối với cô, thứ đáng giá nhất chính là thời gian.

Vậy mà cô lại sẵn sàng dành trọn một ngày, từ sớm đến tối, đi nhặt rác ngoài thiên nhiên, sau đó chỉ nhận được tám tệ tám, mà còn vui đến phát ngất – thật sự là một cô gái rất tử tế.

Ăn sáng xong, dì Trần giúp cô bê hai chiếc vali xuống, hai vệ sĩ lập tức nhận lấy.

“Cậu chủ đã chuẩn bị hết từ tối qua rồi, quần áo, giày dép đều được phối sẵn.”
TruyenLau
“Ừm.”

Cố Lan Khê gật đầu, trước khi đi còn không quên dặn dì Tiêu:

“Mấy hôm nay Anh Đình nói hơi nhiều, cổ họng hơi quá sức, dì chú ý nấu đồ bảo vệ thanh quản giúp cháu nha.” Website TruyenLau.com

Dì Tiêu đồng ý, vừa dọn dẹp chén đũa vừa đi vào bếp. Cố Lan Khê lúc này mới quay sang hỏi Phùng Lộ xem tài liệu đã chuẩn bị xong chưa.

Phùng Lộ đưa ra một tờ checklist:

“Cái nào xong tôi đều đánh dấu rồi, đã kiểm tra ba lần.”

Cố Lan Khê gật đầu, mặc áo khoác, đeo ba lô, rồi cùng cả nhóm xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Gửi hành lý cồng kềnh thì dễ bị thất lạc. Dù vali của cô có khóa số thiết kế riêng, khá khó mở, nhưng vẫn không yên tâm hoàn toàn. Những món đồ giá trị, nhất là trang sức, cô luôn mang theo bên mình.

Lần này đi Hàng Châu gặp mấy đối tác, ngoài quần áo công sở, cô còn mang theo vài món phụ kiện nên mới đeo ba lô.

Chuyến đi mang tính chất thương mại, không liên quan đến giải trí, nên cô không dẫn theo người của studio, chỉ mang theo trợ lý Phùng Lộ.

Lục Nam Đình từng suýt bị bắt cóc, lại nổi tiếng nhiều fan cuồng, đi đâu cũng phải có vệ sĩ theo sát. Nếu là sự kiện công khai, thì càng phải có nguyên đội bảo vệ.

Còn Cố Lan Khê, từ trước đến nay vốn gan to, không thích bị gò bó, chỉ dẫn theo trợ lý công việc, không bao giờ mang vệ sĩ.

Nhưng từ sau khi kết hôn với Lục Nam Đình, cô cũng bắt đầu gặp rắc rối với fan cuồng và paparazzi. Nếu là nơi ít người hoặc đi thẳng đến địa điểm công việc thì không sao, chứ đi sân bay thì buộc phải có vệ sĩ đi cùng.

Chuyến bay lúc mười giờ, đến sân bay mới hơn chín giờ – khá sát giờ nên cả nhóm bốn người xuống xe là đi thẳng đến quầy làm thủ tục.

Không ngờ vừa vào sân bay liền bị chặn đường.

Paparazzi, fan cuồng, anti-fan, phóng viên, thậm chí cả đám người hóng chuyện… chen kín cả lối đi rộng lớn.

Hai vệ sĩ bám sát hai bên cô, ép sát vào tường mà đi. Phùng Lộ lần đầu gặp cảnh này, hoảng tới mức da đầu tê rần, chỉ biết ôm chặt túi, bám theo Cố Lan Khê sát nút, không dám rời mắt nửa giây vì sợ bị lạc.

Cố Lan Khê thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hai tháng nay cô gần như không hoạt động công khai, sống rất kín tiếng, cũng không gây chuyện gì. Mấy người này như nổi điên, là sao chứ?

“Cố Lan Khê, nghe nói hôm qua cô đi xem mắt đúng không?!”

“Cố Lan Khê, mấy vị Khách Mời Tình Yêu đó, ai là đối tượng hả? Có cả nam lẫn nữ đúng không?!”

“Tôi biết ngay mà! Cô đúng là cái đồ… đa tình lăng nhăng!”



Trong đám đông ồn ào, Cố Lan Khê tai thính, bắt được mấy câu chửi rủa, mà người cũng choáng váng theo.

Nhưng đây không phải lúc để giải thích.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Nếu cô dừng lại, người sẽ càng tụ lại đông, lỡ xảy ra giẫm đạp thì người chịu trách nhiệm vẫn là cô.

Cần phải nhanh chóng thoát khỏi đây.

Thời gian qua sống quá yên ổn, cô quên mất sức sát thương của đám người này. Hôm nay muốn tiết kiệm thời gian nên không đặt vé VIP.

Cố Lan Khê giờ thì hối hận đến mức ruột gan đều muốn lộn ra.

Hôm nay ra sân bay, Lục Nam Đình còn dậy sớm chọn đồ cho cô: áo phao ngắn màu hồng, quần ống đứng đỏ cánh sen, balo đen, mũ lưỡi trai trắng và khẩu trang đen.

Chỉ đoạn đường khoảng trăm mét mà mất đến hơn mười phút mới chen qua được.

Hai vệ sĩ vừa kéo vali vừa toát mồ hôi, Phùng Lộ cố gắng chắn mấy cánh tay chìa ra từ bên trái, không biết bị ai véo mấy phát, đau đến rơm rớm nước mắt mà không dám kêu.

Cố Lan Khê suýt nữa bị ép sát vào tường, nhưng suốt quá trình cô vẫn giữ bình tĩnh, không hé nửa lời, chỉ đút tay vào túi, cúi đầu bước đi.

Hôm nay người mang theo hơi ít, mà Phùng Lộ thì không có kinh nghiệm. Không lâu sau đã có người thừa cơ giật mũ của cô.

Hai bím tóc tết phồng phồng, bên trên còn có chiếc kẹp ngọc trai đính đá mà Lục Nam Đình tự đi chọn cho cô, chẳng biết bị ai giật mất. Đau đến mức cả da đầu như rát cháy.

“Cô nói đi chứ!”

“Rốt cuộc là sao hả? Sao không trả lời?!”

“Câm rồi à?!”

“Cô là đồ…!!”

“Tôi biết ngay cô chẳng phải loại tốt đẹp gì!!”

Cố Lan Khê lần đầu tiên cảm thấy ngạt thở đến mức này, thậm chí trong đầu còn lóe lên ý nghĩ muốn giải nghệ, rút khỏi giới giải trí.

Ngay lúc cô siết chặt nắm tay, chuẩn bị bùng nổ thì đội an ninh mặc áo phản quang và cảnh sát sân bay cuối cùng cũng xuất hiện, nắm tay nhau tạo thành hàng rào người, mở đường cho cô đi tiếp.

Cố Lan Khê không do dự nữa, nắm lấy cổ tay Phùng Lộ, lao nhanh về phía trước.

Đám đông chen chúc đến mức phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ, cô mới được đưa vào một phòng chờ tạm thời.

Đám fan cuồng và paparazzi cứng đầu vẫn chưa chịu đi, còn đứng ngoài hô gọi tên cô, giơ điện thoại và máy ảnh lên chĩa vào bên trong.

Cố Lan Khê ngồi phịch xuống, chống hai tay lên đầu gối, lấy tay che mắt, hít sâu mấy lần, lúc đó mới nhận ra điện thoại đang rung liên tục.

Mở ra xem, cả một danh sách dài các cuộc gọi nhỡ.

Có của Lục Nam Đình, có của người thân, bạn bè, cả người quản lý…

Cô vừa định mở WeChat xem có tin nhắn gì không thì Lục Nam Đình đã gọi tới.

Cố Lan Khê lập tức nghe máy.

Giọng cô vẫn như thường, nhưng Lục Nam Đình nghe là biết tâm trạng cô lúc này cực kỳ tệ.

“Đừng sợ, anh đang đến đây.”

Cố Lan Khê lập tức ổn định lại tinh thần, nghiêm giọng:

“Anh không được tới! Nếu không cả hai chúng ta đều bị kẹt ở đây! Em đang đổi chuyến bay, lát nữa là lên máy bay rồi, anh đến cũng chẳng gặp được em đâu!”

“Em không sao chứ?”

Lúc này Lục Nam Đình đang bị Trương Minh Viễn giữ lại không cho đi, nghe cô nói vậy cũng hiểu nếu mình chạy tới chỉ càng thêm rối, bèn đứng tại chỗ đi qua đi lại, vò đầu bứt tai đầy bất lực.

Rõ ràng sáng nay mọi chuyện vẫn còn rất ổn…

“Em không sao, sắp xong thủ tục rồi, chuẩn bị lên máy bay. Anh cứ ở nhà đợi em hạ cánh an toàn, rồi mình gọi lại sau.”

Cố Lan Khê nghĩ một lúc, tìm việc cho anh làm để phân tâm:

“Chuyện máy bay riêng, anh nhờ mẹ hỏi bên nhà sản xuất xem có thể giao sớm hơn không.”

“Việc đó không vội, anh sẽ gọi cho bà sau. Giờ anh chỉ muốn nghe em nói chuyện, anh phải chắc chắn em ổn.”

“Không được đăng Weibo linh tinh, xử lý lạnh.”

“Đám tài khoản marketing đang dẫn dắt dư luận, dễ phản bác lắm, em yên tâm.”

Trương Minh Viễn lúc này đang gọi cho Mai Tuyết, bàn cách ứng phó. Thấy Lục Nam Đình gọi được cho Cố Lan Khê và tâm trạng đã ổn định lại, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cố Lan Khê vừa nói chuyện điện thoại, vừa mở máy phụ kiểm tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Xem xong, tức đến mức đầu muốn nổ tung. Nghĩ một lát, cô soạn một bản tuyên bố mang đầy màu sắc cá nhân, gửi cho Mai Tuyết.

So với bản tuyên bố chính thức, bài của Cố Lan Khê rõ ràng thể hiện rõ thái độ của cô hơn. Mai Tuyết chỉnh sửa một chút, thay mấy từ cảm xúc mạnh bằng lời lẽ dịu hơn, nhưng Cố Lan Khê không đồng ý.

Cuối cùng, không còn cách nào khác, Mai Tuyết đành gật đầu cho đăng nguyên văn của cô.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu