Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 301: Cũng thú vị ghê

“Ăn mặc mỏng manh vậy, không lạnh à?”

Ra khỏi hội trường, Cố Lan Khê liền khoác áo khoác mà Phùng Lộ đưa cho, thấy Lục Nam Đình chẳng có vẻ gì là định mặc thêm đồ, cô không khỏi cau mày.

“Đàn ông trẻ, lửa trong người còn nóng hổi, lạnh gì mà lạnh? Hơn nữa xe đỗ ngay sau cửa, vài bước chân là tới, phiền phức lắm.”

Lục Nam Đình đút tay vào túi áo, ngầu khỏi bàn.

“Chọn phong độ thay vì ấm áp hả?”

“Không có nha~”

Lục Nam Đình không chịu thừa nhận, nhưng Cố Lan Khê chỉ liếc mắt một cái là biết ngay trong đầu anh đang nghĩ gì.

Chẳng qua là muốn trưng vẻ cool ngầu ra thôi.

Thật đúng là vừa tức vừa buồn cười.

Cố Lan Khê cũng chẳng thèm cãi, chỉ liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Trần.

Tiểu Trần lập tức ôm áo phao của anh chạy tới, nhẹ nhàng lắc cổ áo rồi chặn ngay trước mặt anh như cái tường.

Lục Nam Đình hết cách, đành phải mặc vào.

Vừa mặc, vừa lầm bầm: “Thấy người mới cười, chẳng nghe người cũ khóc? Có đại boss rồi là không thèm nghe lời sếp nữa.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tiểu Trần cố nhịn cười: “Ờ thì, ai bảo anh khởi xướng trước? Em đây chỉ là một tiểu gia nhân đi theo của hồi môn thôi mà, phải biết thích nghi với việc tài sản trước hôn nhân chuyển thành tài sản sau hôn nhân chứ.”

Lục Nam Đình bật cười: “Cậu tự định vị bản thân cũng chuẩn đấy chứ?”
TruyenLau.com
Tiểu Trần lùi lại mấy bước, bất lực ôm trán: “Lúc ở ngoài thì lẩm bẩm em suốt, người ta ở ngay trước mặt lại không chịu nói chuyện cho đàng hoàng, cứ phải chọc ngoáy em làm gì không biết?”

“Gia nhân này có vẻ không hiền lành cho lắm, vợ à, chi bằng…”

“Anh ơi, em yêu anh quá ~~”

“Xời —— chiêu này quá bẩn rồi! Dùng chiêu này là tuyệt đối không thể giữ lại được!”

Thấy hai người cãi qua cãi lại, Cố Lan Khê không nhịn được cong khóe môi cười.
Website TruyenLau.com
Cô thích cái cảm giác nhẹ nhàng tự nhiên thế này.

Từ hội trường ra, phải bước xuống mấy bậc thang, băng qua quảng trường nhỏ mới đến chỗ đậu xe.

Nói là vài bước, thật ra cũng mất năm phút.

Không mặc áo khoác, thế nào cũng lạnh thấu xương.

“Dạo này không khí lạnh tràn về, tối nay nhiệt độ thấp nhất âm tám độ. Nếu anh mà cảm lạnh thì concert tới tính sao? Em không ở bên, anh cũng đừng có bướng.”

Xuống bậc thang, chờ mấy người nhân viên còn ở đằng sau, Cố Lan Khê mới lên tiếng dặn dò, cũng coi như giữ mặt mũi cho anh.

Lục Nam Đình sợ nhất bị cô lải nhải, cuộn mình trong áo phao, như chim cu rút cổ trượt vèo đến bên xe, nhanh nhẹn nhảy lên xe như thể sợ va đầu vào cửa.

Bảo vệ mà chậm một tí là anh đã cụng đầu vô cửa xe rồi.

Cố Lan Khê thở dài bất đắc dĩ, nhưng không nói gì thêm.

Trách nhiệm với cơ thể là chuyện của mỗi người, nói nhiều quá chẳng những vô ích mà còn dễ mất lòng.

Huống chi, hôm nay cô cũng chẳng có tư cách để dạy đời người khác.

Vì muốn đẹp, cô đã mang giày đơn suốt cả ngày, đến mức bàn chân tê cứng vì lạnh.

Chiếc xe này là xe cô hay dùng gần đây, trên xe để sẵn nhiều món đồ quen thuộc.

Vừa lên xe là cô liền thay dép bông.

Đôi dép có tai thỏ màu hồng tím lông mềm, đáng yêu vô cùng. Mấy ngón chân trắng hồng bị lạnh đến đỏ bừng, khiến Lục Nam Đình không kìm được mà liếc nhìn hết lần này tới lần khác.

Trên xe đã bật máy sưởi, nhưng cả hai vừa ở ngoài lạnh về, cần chút thời gian để ấm lên.

Thật ra chiếc áo khoác của Cố Lan Khê cũng chẳng ấm lắm.

Ban ngày có nắng thì không sao, ban đêm trời lạnh đi là chịu không nổi.

Lục Nam Đình quấn áo phao, nghiêng đầu nhìn cô, thấy chóp mũi cô đỏ ửng, môi hơi chu lại, mặt mũi đầy vẻ không vui, khiến anh nhịn không được mà cười.

Cố Lan Khê vừa hồi lại sức, cởi áo khoác ra đang định thắt dây an toàn, thấy Lục Nam Đình cứ ngây ngô nhìn mình cười, cô liền trừng mắt: “Cười cái gì?”

“Em nhìn không khác gì lúc mười tám tuổi.”

“Muốn nói anh mù, nghĩ lại thấy như đang chửi chính mình, thôi bỏ.”

Phải tệ đến mức nào mới chê chồng mình mắt mù chứ?

“Thật đấy, trông em siêu trẻ trung! Đứng cùng mấy cậu sinh viên kia mà không chút lạc quẻ nào~ Tuy nhỏ hơn em vài khóa, mà nhiều đứa tuổi cũng cỡ em đó…”

“Xì, đang định diễn vở trà xanh à? Em chỉ tới trường tham gia hoạt động thôi, chẳng lẽ còn sợ bị quyến rũ?”

“Bọn nó nhìn em mắt sáng như đèn pha, đến nói chuyện còn quên.”

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

“Ồ, mỗi lần thấy em là anh lắm chuyện lắm cơ mà, là vì em không phải gu của anh, không đáng để anh quên nói hả?”

“Đừng nói linh tinh.”

“Linh tinh gì? Không phải anh bắt đầu trước à?”

Lục Nam Đình im lặng.

Anh mà im, Cố Lan Khê lại càng có hứng, giọng điệu châm chọc:

“Ừ nhỉ, em có ‘tiền án’ mà, thích mấy cậu nhỏ hơn mình vài khóa lắm cơ.”

Lục Nam Đình đưa tay định nắm tay cô, Cố Lan Khê lập tức rút tay về, không cho nắm.

“Ánh mắt bọn nó khoa trương thật sự!! Kiểu như, muốn trói em lại kéo thẳng đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn luôn ấy.”

“Tùy thôi, cũng đâu phải lần đầu bị lôi đến Cục Dân Chính.”

protected text

“Chiêu này không hay cho lắm.”

“Cô giáo Cố dạy anh mà.”

Cố Lan Khê dang tay ra: “Ôm em chặt vào.”

Lục Nam Đình thật sự nghiêng người, kéo cô vào lòng.

“Cảm giác thế nào?”

“Yên tâm liền. Như diều được kéo dây về vậy.”

Cố Lan Khê liền bật cười.

“Vậy sau này cứ học theo em.”

Lần nào xa nhau một thời gian cũng diễn lại cái màn này, Cố Lan Khê ngoài miệng thì càm ràm, nhưng trong lòng lại rất hưởng thụ.

Dù vậy cô vẫn không nhịn được châm chọc:

“Anh biết không? Mấy chị Chuồn Chuồn sau lưng cứ bảo anh ấy, có thân phận chính cung, cái tâm thì như tiểu thiếp, còn phong cách thì đúng kiểu đào hoa ong bướm.”

“Xàm quá! Đúng là bịa đặt!”

“Xì.”

Cố Lan Khê cố nhịn cười: “Câu này, có phải cũng kiểu như ‘Tôi không say’ không?”

Lục Nam Đình ôm cô, đầu tựa lên vai cô, chỉ cười khẽ không nói gì.

Cố Lan Khê cũng không tiếp tục chọc nữa, bắt đầu nói chuyện nghiêm túc:

“Ngày mai lịch năm mới mở bán rồi, bên Tinh Quang cũng đã đăng trailer hôm nay, em hơi lo.”

“Sợ bị chửi à?”

“Ừm.”

“Làm gì cũng sẽ có người chửi thôi, đừng để tâm.”

So với Cố Lan Khê còn chút hình tượng idol, Lục Nam Đình lại thoải mái hơn nhiều về chuyện này.

“Tháng sau ảnh bìa đầu năm của 《Nhân vật》 cũng bắt đầu mở pre-order, show thực tế vợ chồng cũng phát sóng, rồi còn phải chuẩn bị cho tour quảng bá 《Ẩn Mình》 nữa…”

“Đừng sợ!”

Xe chạy yên ắng trong màn đêm, hai người tựa vào nhau, Lục Nam Đình hít sâu một hơi, nhẹ giọng dỗ dành cô.

Một lúc sau, anh chủ động đổi chủ đề:

“Này, em thấy sao nếu tổ chức concert với chủ đề đám cưới, như cô em khóa dưới kia từng đề nghị?”

“Đám marketing lại dìm anh cho coi, nói anh ‘vắt kiệt’ fan.”

“Anh có ý thế này, lần này không thu vé, để fan đăng ký bằng số CMND, bốc thăm ngẫu nhiên, lúc đăng ký thì chọn loại fan—fan only thì ngồi một bên, fan couple thì ngồi bên kia. Concert kiểu này chắc chắn siêu ấm áp~”

Cố Lan Khê lập tức tỉnh cả người!

“Không thu vé? Chi phí cả mấy chục triệu tệ đó! Anh không có khái niệm gì về tiền hả?”

“Bọn mình có thể kiếm lại từ chỗ khác mà. Anh còn định ra album năm sau đúng không? Lấy tiền từ album đó làm concert.”

“Làm năm sau, rồi MC lên sân khấu nói, ‘Xin chúc mừng đôi vợ chồng cũ kết tóc se duyên lần nữa’ hả?”

Lục Nam Đình phá ra cười: “Nghe cũng thú vị đấy chứ.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu