Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 211: Đấu khẩu

Lục Nam Đình căn bản không hề uống rượu, nên dĩ nhiên không thể say.

Biết ngay là cô đang ngượng, anh nhướng mày cười, cố tình trêu chọc:

“Không muốn. Anh mà ngủ một mình là không ngủ nổi.”

Dám đuổi anh về ngủ? Vậy anh cũng dám kéo cô theo về ngủ chung luôn!

Cố Lan Khê cạn lời.

Cô nói vậy là bảo anh đi ngủ sao?

Rõ ràng là kêu anh… im miệng được chưa?

Riêng tư thì không nói, ở đây bao nhiêu người ngoài, mà anh cứ mở miệng là bốc đồng! Gì cũng lôi ra nói được!

Thật sự là chó cũng không giấu nổi miếng bánh thừa!

Giờ cô nên giải thích với mọi người rằng: cô không hề nhìn con ngựa bằng ánh mắt sáng rực? Hay là phải nói rõ, cô với Lục Nam Đình quan hệ huyết thống sớm đã loãng đến mức chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện kết hôn?

Thật sự là quá tức, Cố Lan Khê quyết định tung một đòn chí mạng:

“Vậy… lúc em không ở nhà, anh ngủ với ai?”

Đúng là từng đoạt giải hùng biện cấp quốc gia!

Câu hỏi sắc bén, gọn gàng, khiến Lục Nam Đình nghẹn họng trợn mắt!

Mỗi ngày anh ngủ đâu không phải đều báo cáo đầy đủ? Có ở khách sạn thì cũng ở chung phòng với vệ sĩ, mà còn không chung giường nữa là! TruyenLau.com

Nhưng mà… mấy lời đó sao có thể nói giữa chốn đông người thế này?

Cuối cùng anh cũng hiểu ra vì sao Cố Lan Khê vừa nãy lại giận như vậy.

Lục Nam Đình như quả bóng xì hơi, cả người ủ rũ: TruyenLau

“Được rồi, anh sai. Không nên luyên thuyên. Thật ra anh ngủ một mình cũng ngon lắm.”

Cố Lan Khê chỉ hừ một tiếng, không thèm để ý.

Thấy cô lại mở laptop lên, tranh thủ thời gian học tiếp, Lục Nam Đình rón rén đẩy ghế lại gần, móc móc tay cô, lén nắm lấy bàn tay nhỏ kia.

Cố Lan Khê liếc qua một cái, không rút ra mà còn đan tay với anh, mười ngón siết chặt.
TruyenLau.com
Hai người ngồi yên lặng một lúc.

Nhưng anh vẫn chưa cam tâm, nhẹ nhàng xoa ngón tay cô, nhỏ giọng thì thầm:

“Có những người không biết tự kiềm chế, bất kỳ lúc nào, ở đâu cũng có thể phản bội người bên cạnh, em biết không?”

Ý là—nếu anh mà có lòng phản bội, thì dù ngủ một mình cũng làm được thôi.

Nên câu hỏi đó… hoàn toàn vô nghĩa!

Thấy anh vẫn còn làu bàu, Cố Lan Khê mắt không rời màn hình, mỉm cười nhẹ, giọng mềm mỏng:

“Thì mấy cái đó là do anh tự nói, liên quan gì đến em?”

“Anh chỉ đùa với em thôi mà, em biết rõ ý anh mà còn cố tình nói như vậy.”

Lục Nam Đình tỏ vẻ tủi thân.

Trong giới giải trí này, người giữ mình như anh, thật sự hiếm có!

Cố Lan Khê không đáp, lật sang trang khác, chậm rãi nói:

“Em đâu có không tin anh, chỉ là anh nói chuyện không logic, em đơn thuần chỉ ra lỗ hổng thôi.”

Hai người thường xuyên phải sống xa nhau, lại đều là kiểu nổi bật, chuyện thủy chung hoàn toàn dựa vào sự tự giác.

Cố Lan Khê không phải không cảnh giác, nhưng suy nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.

Vợ chồng sống với nhau mà ngày nào cũng nghi ngờ, thì còn ra gì?

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Lục Nam Đình biết vợ mình từ nhỏ đã không có cảm giác an toàn, nên mấy lúc này càng phải thể hiện lòng trung thành.

“Em cũng phải nghĩ đi chứ, anh mỗi tháng tiền tiêu vặt chỉ có nhiêu đó, thì làm ăn gì? Em tưởng ai cũng như em, không màng tiền bạc sao?”

Câu đó làm Cố Lan Khê chợt nhớ ra một chuyện.

Thấy cô gập laptop lại, Lục Nam Đình tưởng cô muốn tiếp tục cãi nhau, ai ngờ trơ mắt nhìn cô lấy điện thoại, mở một trang mua sắm rất quen thuộc.

Rồi nửa tiếng sau, Cố Lan Khê cắm mặt vào so sánh giá, chọn đồ như lên đồng.

Mua xong một loạt bằng hạn mức thanh toán thân thiết trên Alipay, xong lại dùng tiếp thẻ thân nhân trên WeChat.

Sắp tới phim đóng máy, cô sẽ ở nhà dài hạn, mà trong nhà mới thiếu đủ thứ đồ dùng quen thuộc, tiện thể mua hết một lượt.

Tính ra, từ khi kích hoạt mấy tính năng này, cô mới dùng duy nhất một lần là để mua Vân Nam Bạch Dược dung dịch cho Lục Nam Đình, xịt vào ngón tay bị thương.

Cũng là chuyện hồi tháng trước thôi.

Lần đó Lục Nam Đình muốn mua mô-tô, Cố Lan Khê không cho, cuối cùng không tịch thu quyền kiểm soát tài chính, chỉ giới hạn anh mỗi tháng hai vạn tiêu vặt.

Sau này cô bệnh, Lục Nam Đình vác túi gạo, mang nhân sâm, vay tiền mua vé máy bay chạy đến thăm, khiến cô mềm lòng, không giới hạn chi tiêu nữa.

Ai ngờ anh mới có tiền đã vung tay mua cho cô một con ngựa cực đắt.

Dù tiền cuối cùng là anh cả chi, nhưng tính anh cứ có tiền là tiêu, mà tiêu rất hào phóng, đúng kiểu “con trai nhà địa chủ”, không quản thì thật sự không được.

Cuối cùng Cố Lan Khê vẫn vui vẻ nhận con ngựa, nhưng ngay sau đó lật mặt như lật bánh tráng, anh lại quay về kiếp sống lương hai vạn mỗi tháng.

Giờ thì, chỉ với vài cú chạm, hai vạn vừa đến tài khoản đã bị Alipay quét sạch, tiếp theo là bị WeChat trừ luôn ba ngàn từ “quỹ dự phòng”.

Lục Nam Đình như đưa tang, mặt xanh như tàu lá chuối, chỉ muốn ôm mặt khóc!

Đấy, ai bảo đang yên đang lành chọc cô làm gì?

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Cố Lan Khê đang điên cuồng mua sắm, còn điện thoại của Lục Nam Đình thì thỉnh thoảng lại “ting ting” vang lên.

Đến khi cô cuối cùng cũng dừng tay, mặt nở nụ cười rực rỡ, cả người khí chất khác hẳn:

“Đấy, đúng là tiêu sắm hợp lý giúp cải thiện tâm trạng. Cưng à, đợt này đơn hàng hơi hơi nhiều chút xíu, lát em không có nhà thì nhớ nhận giùm em nha~ Nhận rồi đừng mở ra, chờ em về tự tay khui.”

Dù gì cũng là đồ cần dùng, khui sớm hay muộn cũng như nhau thôi.

Được rồi, mỗi tháng hai vạn, vừa vào đã bị vợ tiêu sạch, còn phải bù thêm ba ngàn, rồi còn phải đi nhận hàng giùm vợ!

protected text

Ngày nào cũng thấy chồng nhìn hàng vợ mua, mà không được xem, không phải là muốn lấy mạng anh à?

“Quá đáng thật sự! Quá đáng hết sức luôn!”

Lục Nam Đình mặt mày căng đét, diễn cực nhập tâm.

“Chính anh nói đấy nhé, đàn ông có tiền là hư, nên anh không thể có tiền, không thì đến lượt em mất ngủ! Với cả, anh nói sai rồi, em tham tiền lắm ấy! Đứa nào ngu mới trông chờ vào tình cảm đàn ông để sống! Lúc yêu thì nâng như trứng, hết yêu rồi… nói đá là đá. Hôm trước còn dính như sam, hôm sau đi cách ba mét, ai nhìn mà chẳng tưởng hai người xa lạ?”

Cố Lan Khê lườm một cái rõ dài, rồi mở máy tính, tiếp tục học, không thèm quan tâm anh nữa.

Được rồi, không giả vờ nữa.

Nếu còn tiếp tục giả bộ không để bụng, sợ là anh lại thả thêm câu kiểu: “Người muốn phản bội thì chẳng cần có tiền cũng làm được”, để chứng minh anh sạch sẽ, chẳng liên quan gì tới tiền.

Lục Nam Đình lén nhìn cô một cái, lần này ngoan hẳn.

Thế mới nói, vợ chồng với nhau, cãi qua cãi lại rốt cuộc để làm gì?

Cãi xong rồi, cuối cùng cũng chỉ có mình anh đau lòng thôi.

Haizz~

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu