Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 316: Lo sợ

“Thời đại lưu lượng sắp qua rồi, Lục Nam Đình.”

Câu nói bỗng trở nên sâu sắc khiến Lục Nam Đình không biết phải đáp lại thế nào, nên anh im lặng không nói gì.

Cố Lan Khê ung dung nói ra suy nghĩ của mình:

“Fan không hề ngu ngốc, chỉ là trước đây thấy ít, thiếu trải nghiệm, dễ bị hào quang thần tượng làm mờ mắt. Khi họ đã chứng kiến đủ kiểu ngôi sao lưu lượng, thì sẽ bắt đầu hoài niệm những nghệ sĩ thực lực ngày xưa. Dựa vào gương mặt để lăn lộn trong giới, dựa vào chiêu trò để nổi tiếng, giờ không còn ăn thua nữa. Dù là diễn viên hay ca sĩ, đều phải có đủ năng lực thì mới giữ được người hâm mộ trung thành.”

protected text

Mỗi lần đưa ra quyết định đều rất rõ ràng và dứt khoát, tuyệt đối không kể lể lòng vòng về hành trình suy nghĩ của mình.

So với mọi khi, biểu hiện của cô hôm nay có hơi bất thường.

Dù giọng điệu vẫn bình thản, nhưng chỉ cần nhìn cô nói không ngừng nghỉ, Lục Nam Đình đã biết: cô đang lo lắng.

Vừa tin chắc rằng mình đúng, lại vừa không đủ tự tin vào tình cảm của cả hai, sợ rằng chuyện này sẽ tạo ra rạn nứt giữa họ.

Lục Nam Đình khoanh tay trước ngực, bình tĩnh nhìn cô, kiên quyết không lên tiếng.

Trong mắt anh, đây đúng là kiểu “nghệ cao gan lớn” của Cố Lan Khê.

Nhưng không ai ngờ được, người chết đuối ở sông, thường lại là người biết bơi.

Anh có chơi ván trượt, cưỡi ngựa, trượt tuyết, nhưng chưa bao giờ thử mấy trò mạo hiểm như trượt dốc cao, đua ngựa, hay ván trượt biểu diễn.

Hơn nữa, cô vừa khéo léo chuyển chủ đề, né tránh câu hỏi liên quan đến lo lắng của anh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vậy nên, cô chưa từng lo lắng cho anh sao?

“Giả sử em cứ nghiêm túc mà đóng phim, chỉ dựa vào diễn xuất để chinh phục khán giả, thì ít nhất cũng phải hai mươi năm nữa mới đạt được vị trí hiện tại.”

Ngoài vai nữ phụ trong phim đầu tay, sáu bộ phim sau đó Cố Lan Khê đều đóng nữ chính, và doanh thu cùng đánh giá đều không tệ.
Website TruyenLau.com
Với một diễn viên mới chỉ vừa tròn 22 tuổi, đây là điều gần như không tưởng.

Nhưng nếu phân tích kỹ thì có thể hiểu vì sao người được chọn luôn là cô.

Thứ nhất, cô có sức hút phòng vé rất mạnh.

Các “Tiểu Nguyên Bảo” của cô rất đông và rất trung thành. Vì cô không nhận quảng cáo, hiếm khi xuất hiện, nên mỗi lần có phim ra rạp, fan đều kéo cả họ hàng đi xem, điên cuồng ủng hộ cô.
Website TruyenLau.com
Cô rất chăm chỉ trong các buổi roadshow, mỗi lần như vậy, việc gặp cô ngoài đời trở nên vô cùng dễ dàng.

Cứ mỗi lần có phim mới, là fan lại có dịp ăn mừng.

Thứ hai, cô diễn giỏi, dùng đầu óc để diễn chứ không chỉ dựa vào kinh nghiệm. Trong lứa diễn viên cùng tuổi, không ai qua được cô về mặt diễn xuất.

Thứ ba, cô rất khắt khe với đối tác: kịch bản phải chỉnh chu, bạn diễn phải là người không có scandal pháp luật, nhà đầu tư phải uy tín…

Vì vậy, những phim cô nhận đóng, chất lượng luôn ổn định.

Thứ tư, thái độ làm việc của cô rất tốt, phối hợp nhịp nhàng, không làm cao, không làm mình làm mẩy, hợp tác cực kỳ thoải mái.

Cuối cùng và quan trọng nhất — cô có vốn trong tay.

Mời được cô đóng phim, dù có rủi ro đầu tư, cũng chẳng phải sợ, vì có cô là như có bảo hiểm.

Dù tự bỏ tiền hay kéo đầu tư, cô đều có khả năng “cứu” đoàn phim chỉ trong chớp mắt.

Chuyện như vậy từng xảy ra rồi — Cố Lan Khê ra tay, còn mạnh hơn cả nhà sản xuất.

“Trước đây trong kế hoạch của em không có việc nhận quảng cáo, nhưng xét đến hướng phát triển sự nghiệp, em vẫn đang dần dần làm những chuyện đó.

“Trước tiên phải âm thầm làm tốt nhất có thể, chỉ cần lộ ra một góc tảng băng, cũng đủ để thu hút ánh nhìn.

“Tất nhiên, ngoại hình cũng có tác dụng. Nhưng nhan sắc chỉ khiến người khác nhìn em thêm vài lần. Muốn họ thích em lâu dài, thậm chí sẵn sàng tiêu tiền vì em, thì bản thân em phải đủ xuất sắc, phải mang lại đủ giá trị cảm xúc cho họ.

“Khi em đủ giỏi, xuất hiện ít thôi, ngược lại sẽ tạo ra hiệu ứng ‘marketing khan hiếm’, khiến mỗi lần em lộ diện đều trở thành đề tài nóng.”

Cho nên, không phải cô không “bán hình ảnh”, mà là “bán” theo kiểu đỉnh cao, rất hardcore.

Cô biết làm rất nhiều thứ, nhưng thứ để lộ ra, vĩnh viễn chỉ là một phần rất nhỏ.

Người ta thường nói cô như một kho báu, chỉ cần chịu khó đào sẽ có phát hiện. Nhưng chẳng ai biết, đằng sau hậu trường, cô đã tính toán bao xa, và nỗ lực bao nhiêu cho mục tiêu của mình.

Thấy anh vẫn im lặng, Cố Lan Khê gãi đầu, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn kéo chủ đề quay về:

“Trước đây, em không chơi mấy thứ đó, không phải vì không dám, mà là vì không có tiền.”

Hiểu chưa?

Đừng gắn filter màu hồng lên cô quá nhiều.

Cô vẫn luôn là người như bây giờ.

Nếu có giận, thì nên giận bản thân nhìn người không chuẩn, trách cô làm gì?

Cố Lan Khê nhanh chóng liếc nhìn hàng cây bên đường đang vùn vụt lùi lại phía sau ngoài cửa sổ, lại lén liếc qua Lục Nam Đình.

Cảm thấy câu vừa rồi dễ bị ăn đòn, nói xong thì cúi đầu, lúng túng kéo kéo những hoa văn chìm trên váy, chỉnh lại tư thế ngồi một cách mất tự nhiên.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Không thể không nói, vẻ ngoài của cô cực kỳ dễ gây hiểu lầm.

Đối với người không biết về quá khứ của cô, chỉ cần nhìn là sẽ nghĩ: đây là kiểu nữ sinh ngoan học giỏi, đến con kiến cũng không nỡ giẫm.

Nhưng cô đâu có cố tình lừa ai! Lúc nào cũng rất quang minh chính đại.

Không quan tâm cô thì thôi, lại còn trách cô giấu kỹ.

Nghĩ tới đây, trong giọng cô bỗng mang theo vài phần tủi thân:

“Em… có khác với hình tượng trong đầu anh không? Có khiến anh thất vọng không?”

Thấy cô nghiêng đầu nhìn mình, bề ngoài thì có vẻ bình tĩnh, nhưng tay vẫn đang siết chặt váy, chưa chịu buông, Lục Nam Đình cuối cùng cũng không nỡ, thở dài một hơi:

“Lúc mới quen em, đúng là anh có chút định kiến. Cảm thấy em là người vừa kiên cường vừa dịu dàng…” Nhắc tới chuyện cũ, Lục Nam Đình hơi ngượng, “Nhưng anh thay đổi suy nghĩ rất nhanh.”

“Có thể kể được không?”

“Em còn nhớ lần anh suýt bị bắt cóc không?”

“Nhớ chứ. Bốn tên, bị em đánh cho một trận: một đứa gãy xương sườn, một đứa vỡ lá lách, một đứa… nát chỗ đó, còn một thằng mù luôn một mắt. Em bảo anh trèo cây thì không trèo, cứ lao vào vướng tay vướng chân, cuối cùng bị tụi nó đẩy xuống hồ, suýt chết đuối.”

“Hồi đó anh vừa sợ vừa lo cho em nên mới uống nước. Chứ thật ra anh biết bơi mà.”

“Nhưng cũng coi như trong cái rủi có cái may. Sau đó cảnh sát tới, xác định tụi nó có ý đồ giết người, em thì được coi là hành động chính nghĩa, cuối cùng chỉ cần lên phường lấy lời khai, không bị khép tội.”

“Ngày hôm đó… chắc cả đời này anh không quên được.”

Chuyện kiểu này ai mà quên cho nổi.

Bốn tên lực lưỡng chuẩn bị đâu ra đấy, xe biển số giả để chuyển người cũng có sẵn mấy chiếc. Sau khi bị bắt, đếm ra có đến cả chục đứa trong nhóm.

Nếu thật sự bị bắt đi… không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao.

“Em cũng không quên được. Chính vì chuyện đó mà em mới hiểu, thương trường chính là chiến trường. Mấy năm nay, việc gì em cũng cực kỳ cẩn thận.”

Hai người nghĩ theo hai hướng hoàn toàn khác nhau, đúng kiểu “gà nói vịt nghe”.

Lục Nam Đình không khỏi cạn lời. Đúng lúc cần đồng điệu thì lại lệch pha.

“Ý anh là, anh mãi không quên được cái cảnh em, nhỏ xíu thế kia, tay không tấc sắt, ra đòn nào cũng dứt khoát, đánh đến mức tụi nó học máu mồm, nằm la liệt không bò dậy nổi.”

Lục Nam Đình thở dài, nói thật: “Sau khi được cứu, anh phải đi tư vấn tâm lý. Bác sĩ tưởng anh bị bọn bắt cóc dọa cho ám ảnh, nhưng thật ra… là bị em dọa.”

“Nữ thần dịu dàng anh thích bao lâu, lúc bùng lên thì y như La Sát mặt ngọc. Hôm đó rớt xuống hồ, nửa đêm sốt cao, nằm mơ thấy bị em bạo hành gia đình, giật mình tỉnh dậy trong sợ hãi. Hôm ấy là anh hai trực bên giường bệnh, nghe anh hét ‘bạo hành gia đình là không được!’, quay sang lườm một cái, phán một câu khiến anh tỉnh luôn.”

Cứu người xong, không được cảm ơn, ngược lại còn khiến người ta sợ.

Cố Lan Khê lần đầu nghe anh kể chuyện này, dở khóc dở cười: “Thế anh hai nói gì?”

“Anh ấy bảo: ‘Một cô gái thông minh mạnh mẽ như vậy, sao có thể thích một thằng học ngu yếu xìu như mày?’”

Đơn phương vốn đã đủ chua chát, nghe thêm câu đó, người ta như vòi nước mắt, suýt xỉu tại chỗ.

Anh hai thấy Lục Nam Đình có gì đó không ổn, sờ trán mới biết anh sốt, nên tưởng anh mê sảng, không nói gì thêm.

Nhưng với Lục Nam Đình, chuyện đó đủ để khắc ghi cả đời rồi.

“Vậy nên cái câu ‘bạo hành gia đình không được!’ mà anh cứ hô hoán suốt là vì sợ em à?”

Cố Lan Khê trí nhớ tốt, nhớ rõ cả chuyện lúc nhỏ hai người gặp nhau, nhưng Lục Nam Đình thì không nhớ.

Ấn tượng đầu tiên của Lục Nam Đình về cô, chính là lần gặp nhau ở quán bar.

Sau đó trong thời gian học bù, cô cũng không hề lộ chút manh mối nào.

Nhận ra người con gái mình luôn đơn phương — cô giáo dạy kèm dịu dàng yếu ớt — thật ra là một cao thủ võ lâm, cảm giác đó chắc không dễ chịu gì.

Cố Lan Khê hiểu được điều đó, nhưng không thể chấp nhận nổi.

Nói đi cũng phải nói lại, trừ vài lần đùa giỡn, cô chưa bao giờ đánh Lục Nam Đình thật.

“Hồi đầu đúng là sợ thật. Nhưng sau nghĩ lại, anh sai mười câu hết tám, em cũng không nặng lời lấy một lần. Ngay cả mẹ ruột còn không làm được vậy. Em mà tức, chắc cũng không nỡ ra tay với anh đâu.”

Cố Lan Khê hừ nhẹ một tiếng, không nói gì thêm.

Nhưng rõ ràng trong lòng vẫn còn buồn.

“Anh nhắc lại chuyện đó, là vì muốn nói: anh biết từ lâu rồi, em là người đầy dũng khí. Anh giận chỉ vì em làm gì cũng chẳng nghĩ tới cảm nhận của anh.”

Cố Lan Khê đưa tay ngoắc lấy ngón út của anh.

Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ giọng nói:

“Thật ra… em cũng từng rất sợ.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu