Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 182: Cảm Xúc

Giữa đêm, Lục Nam Đình đăng Weibo, công khai khoe tình yêu một cách đầy khí thế như muốn dằn mặt toàn bộ tình địch, khiến cả mạng xã hội xôn xao hóng hớt, ai nấy đều chờ phản ứng của Cố Lan Khê.

Kết quả đợi đến trưa hôm sau, chẳng những không thấy phản hồi gì, Lục Nam Đình còn xóa luôn bài đăng đó!

Xoá một cách dứt khoát, không chút do dự!

Không chỉ xóa Weibo, những bài chia sẻ lại trên mạng cũng lần lượt biến mất!

Ai mà tin nổi?

Có người không cam tâm, đăng lại bài đã lưu trữ, nhưng chẳng bao lâu sau vẫn bị gỡ xuống như cũ!

Lý do trang web đưa ra là: vi phạm quyền và lợi ích hợp pháp của người liên quan.

Fan only dùng kính lúp soi từng chút, thấy tình hình này liền tức giận đập ngực giậm chân:

【Lục cẩu! Anh đứng thẳng lên cho tôi!! Căng đến nước này rồi, loa phường mới tỉnh mà anh đã chùn rồi?】

【Tôi ra lệnh cho anh! Cứ thoải mái mà khoe đi! Tôi có khó chịu cũng tuyệt đối không để loa phường được thoải mái!】

【Gả cho gà theo gà, gả cho chó theo chó, lấy idol top đầu mà còn mơ tưởng sống kín tiếng? Đúng là đầu óc có vấn đề!】

【Ích kỷ quá! Chỉ nghĩ cho bản thân, chẳng quan tâm ảnh hưởng đến anh tôi lớn thế nào!】

【Ai hiểu nỗi đau này? Năm đó tại tiệc cuối năm của Tinh Quang, ông đây bị khí chất bá đạo của anh ấy đập một phát vào tim, giờ mới phát hiện hoá ra anh là đồ sợ vợ?! Hu hu hu, vừa khóc vừa nghiến răng vẫn phải tiếp tục làm fan, má ơi, sao tôi khổ thế này?!】



Để theo dõi động thái của Cố Lan Khê, bên đoàn phim lúc nào cũng có fan only Tiểu Chuồn Chuồn canh me.

Tối qua Cố Lan Khê tan làm lúc mấy giờ, bọn họ còn rõ hơn ai hết.

Vừa thấy Lục Nam Đình chọn đúng cái lúc Cố Lan Khê sắp tỉnh ngủ để xóa bài, từng người từng người đều vỡ trận!

Thế mới nói, muốn “hít đường” chuẩn, phải bám theo sau mấy chị fan only!

Một khi fan only nổi đóa, Tiểu Dép Lê liền có mặt ngay!

Rồi chuyện gì đến cũng đến, hai bên lại cãi nhau loạn cả lên. Đọc truyện tại TruyenLau.com

protected text

Vừa chửi vừa bảo vệ, tự mình thì hở tí là giận dỗi, chửi thần tượng như chửi con, chẳng ai cản. Nhưng hễ người ngoài dám nói một câu không hay, lập tức xông lên tuyến đầu chiến đấu.

Đối với Cố Lan Khê, chị dâu chính hiệu, fan only không ai chịu chấp nhận, nhưng kể cả fan độc cũng đều giữ một ranh giới, chưa ai thực sự làm tổn thương cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thế nên Lục Nam Đình với đám fan này, thật sự là yêu ghét lẫn lộn!

Đăng Weibo cũng bị chửi, xóa Weibo cũng bị chửi, anh thật sự quá khó rồi!

May mà vẫn có nhiều fan hiểu chuyện, không lâu sau đã có người lên tiếng bênh anh vụ xóa bài: TruyenLau.com

【Cả lũ hận không thể bới tung sàn nhà nhà người ta lên, xem là mua bao nhiêu tiền, không xoá chờ Tết à? Thật sự luôn, biến thái quá mức rồi, dọa chết người ta mất!】

Cố Lan Khê đăng nhập Weibo, muốn xem hot search đã được đè xuống chưa, ai ngờ thấy ngay cái tag #LụcNamĐìnhXoáWeibo vẫn còn nằm chình ình trên bảng tìm kiếm.

Hiểu rõ ngọn ngành xong, cô chỉ biết cạn lời.

【Anh đã đăng rồi thì xoá làm gì? Cả mạng xóa hết, lượng công việc lớn cỡ nào? Có thể đừng như vậy nữa không, làm rồi lại hối hận, bắt nhân viên đi thu dọn tàn cuộc? Muốn làm thì nghĩ kỹ trước khi làm, làm xong rồi thì đừng hối hận nữa, được không?】

Lúc đầu tức giận cũng đã dịu đi, nhưng vừa quay vlog pha trà xong trở về, nhìn thấy tin này, cơn giận lại bốc lên!

Mới mấy ngày trước còn hứa với cô là sau này không làm mấy chuyện như thế nữa, thấy cô nổi giận, Lục Nam Đình vội vàng giải thích:

“Chữa cháy cũng đâu có gì sai đâu…”

Nói ra thì, Lục Nam Đình cũng khá tủi thân: “Hơn nữa, nếu anh mà quá yên phận, bọn họ vì muốn đẩy anh lên hot search, lại phải tự nghĩ chiêu, thế thì còn mệt hơn…”

Dưới tay anh có mấy chục người, tất cả đều xoay quanh anh mà làm việc.

Dù có hơi “diễn sâu”, đăng rồi lại xoá, nhưng mỗi lần như vậy đều tạo được vài cái hot search.

Nói gì thì nói, cũng được lợi còn gì!

Tuy có thực lực, nhưng thời gian debut vẫn ngắn, để giữ được vị thế hiện tại, anh vẫn phải dựa vào độ hot.

Dù chuyện này không phải cố tình sắp đặt, nhưng cũng giống như “vô tình trồng liễu liễu thành rừng”.

Với anh, đây là một phần công việc mà thôi!

Anh vừa giải thích xong, Cố Lan Khê cũng hiểu ra.

Nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.

Kiểu khó chịu không nói nên lời.

May mà Ngưu Lệ Lệ nhạy cảm, thấy cô có vẻ không ổn, đo nhiệt độ xong mới phát hiện Cố Lan Khê đang bị sốt nhẹ.

Tối qua đang quay cảnh đêm thì trời đổ mưa. Đạo diễn thấy hiệu ứng tốt quá, liền quyết định sửa luôn thành cảnh quay trong mưa.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Dù bây giờ chưa tính là lạnh, nhưng cũng đã giữa tháng Chín, Cố Lan Khê bị mưa dầm suốt hơn một tiếng đồng hồ, lặp đi lặp lại mấy lần, thật sự không dễ chịu chút nào.

Gần đây tiến độ quay phim của đoàn rất căng, bên công ty MCN cũng bắt đầu đi vào guồng, cách một ngày là lại có cuộc họp định kỳ.

Trong tình hình như vậy, lại gặp phải Lục Nam Đình gây chuyện, còn cố tình dẫm vào điểm mẫn cảm của cô, tâm trạng cô sụp đổ hoàn toàn.

Nếu không thì cũng đã chẳng đang nói giữa chừng mà cúp máy luôn rồi.

“Chắc phải uống thuốc thôi.”

“Chỉ sốt nhẹ thôi, không cần dùng thuốc hạ sốt. Lát nữa nhớ mang theo nhiệt kế và thuốc, mang thêm hai cái chăn nữa, tối nay còn quay đến nửa đêm, bối cảnh và nhân lực chuẩn bị bao lâu rồi, mình không thể là mắt xích bị đứt được!”

Cố Lan Khê từ trước đến nay luôn chuyên nghiệp. Những ai từng hợp tác với cô, dù có không hợp tính hay không cùng quan điểm, nhắc đến cô vẫn phải thừa nhận: “Cô ấy làm việc cực kỳ giỏi.”

Ngưu Lệ Lệ lo lắng ra mặt, còn định khuyên thì bị dì Vương kéo lại.

“Lát nữa dì nấu ít nước gừng mang đến cho con. Vào đoàn thì tranh thủ nghỉ ngơi nhiều chút, dù lúc nào thì sức khoẻ vẫn là quan trọng nhất.”

Dì Vương theo cô mấy năm nay, hiểu rõ tính cách của cô, nên cũng không định khuyên gì thêm.

Thay vì phí thời gian làm chuyện vô ích, chi bằng lo hậu cần chu đáo còn hơn.

Bốn giờ chiều, dì Vương ở lại khách sạn nấu nước gừng, còn Cố Lan Khê mang theo hai trợ lý đến đoàn phim. Hóa trang xong liền bắt đầu quay một cách nghiêm túc.

Nửa đầu đêm, nhờ hai trợ lý chăm sóc cẩn thận, Cố Lan Khê quay liền hai cảnh hành động, toát mồ hôi như tắm, cảm giác nhẹ nhõm hẳn ra.

Kết quả đến nửa đêm sau thì sốt cao lên.

Ban đầu, Cao Vân Nghĩa chỉ nghĩ chắc do quay cảnh hành động nên cô nóng mặt, sau đó nói chuyện với cô thấy phản ứng chậm nửa nhịp, mới vội vã gọi nhân viên y tế của đoàn đến.

Đo nhiệt độ xong, trời ạ — 38,8°C!

Cao Vân Nghĩa hoảng hốt định đưa cô đến bệnh viện, ai ngờ Cố Lan Khê đã lấy thuốc hạ sốt từ trong túi ra, ngửa cổ nuốt xuống rồi.

“Thuốc này uống nhiều hại gan, cho dù đến bệnh viện, họ cũng chỉ kê loại này thôi, mà em không uống được nhiều… Đạo diễn, em tìm chỗ chợp mắt một lát, đến lượt quay thì chắc cũng hạ sốt rồi…”

Cảnh đại cảnh tối qua chưa quay xong, tối nay vẫn phải tranh thủ từng phút từng giây. Cao Vân Nghĩa còn cả đống việc phải lo, đành dặn Ngưu Lệ Lệ và trợ lý chú ý sát sao tình trạng của cô.

Cố Lan Khê từ nhỏ đã chịu khổ, lúc còn đi học, sốt mà vẫn lên lớp là chuyện thường như cơm bữa.

Giờ chưa đến mức khẩn cấp, cô tất nhiên vẫn ưu tiên công việc trước.

Đến khi quay xong, đầu nặng như đá, chân bước như không chạm đất.

Về tới khách sạn, cố gắng uống được nửa bát cháo trắng đặc, rồi vào phòng ngủ luôn.

Từ khi kinh tế ổn định, Cố Lan Khê chưa từng bạc đãi bản thân.

Bị sốt cao kiểu này, cũng là chuyện hiếm gặp lắm rồi.

Hôm sau, cô không đến đoàn phim, cả ngày nằm ngủ trong khách sạn.

Đến thuốc hạ sốt cũng phải để trợ lý đút cho uống.

Thấy cô mê mê tỉnh tỉnh, vẫn còn nhớ dặn mọi người “đừng báo về nhà”, dì Vương và mấy người khác xót đến muốn khóc.

Thế mà sang đến ngày thứ ba, mới vừa hạ sốt sáng sớm, cô đã lại vội vàng quay về phim trường.

“Trễ nhiều rồi, quay không xong sẽ làm chậm tiến độ cả đoàn…”

Vừa nhỏ giọng giải thích với nhân viên bên cạnh, thì thấy một người đàn ông mặc đồ rằn ri, đeo balo xanh rêu, đội mũ, đeo khẩu trang, sáng sớm tinh mơ còn đeo cả kính râm, sải bước đi thẳng vào.

Phía sau là nhân viên đoàn phim rượt theo, người thì hỏi “Anh là ai?”, người thì cảnh báo “Đoàn phim không mở cửa, người không phận sự không được vào!”, có người còn định ngăn lại.

Cố Lan Khê vừa quay đầu lại đã nhận ra anh ngay.

Khoảnh khắc đó, cô bỗng dâng trào cảm xúc, lần đầu tiên cảm nhận được mặt yếu đuối của bản thân.

Nhân viên còn đang đuổi theo nửa chừng, đã thấy Cố Lan Khê yên lặng ngồi đó, đưa tay ra làm động tác muốn ôm. Người kia lao tới như tên bắn, chạy thẳng đến ôm cô lên.

“Em bệnh mà không nói cho anh biết? Anh phải lén vào nhóm fan only nghe bọn họ bàn tán mới biết đấy.”

Nói chuyện với vợ thì dịu dàng như nước, sờ trán thấy vẫn còn hơi sốt, mà cô đã mặc đồ diễn chuẩn bị lên cảnh rồi, thế là quay sang đạo diễn đang đi tới mắng cho một trận:

“Người ta còn đang bệnh đó! Gấp gáp cái gì? Là phim quan trọng hay người quan trọng? Nếu bệnh tình nặng thêm, anh lấy gì mà đền cho tôi?”

Cao Vân Nghĩa không ngờ thằng nhóc này lại tới nhanh như vậy, lại còn ăn nói chẳng nể nang gì ai, chỉ biết lau mồ hôi trên trán.

Đang định mở lời giải thích thì Cố Lan Khê đã kéo tay áo anh, lên tiếng trước:

“Em có hai cảnh quay, theo kịch bản thì phải thể hiện trạng thái bệnh, mà giờ em đang bệnh thật, em nghĩ như vậy sẽ tự nhiên hơn nên muốn tranh thủ quay luôn…”

Fan độc: Cái gì? Lục cẩu lại lén vào nhóm fan only nghe ngóng? Mau lôi anh ta ra đây!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu