Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 530: Nuôi Thỏ

Hai ngày tiếp theo, vợ chồng trẻ quả thật rất kín tiếng.

Về đến Bắc Kinh, cả hai chỉ quanh quẩn ở nhà, không hề ra khỏi khu dân cư.

Trong thời gian đó, họ chơi nhạc cụ, sáng tác, câu cá, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau luyện quyền, thậm chí còn chơi con quay và trượt ván…

Cuộc sống vô cùng thong thả, yên bình.

Kết quả là đến xế chiều ngày thứ hai, cổng sân đã vang lên tiếng gõ cửa.

Lúc ấy Cố Lan Khê đang nghịch ná cao su trong vườn, nghe chuông cửa bèn đi mở.

Ngờ đâu lại thấy một cô bé tầm mười ba mười bốn tuổi đứng trước cửa, mũi đỏ mắt sưng, nước mắt lưng tròng, tay xách một cái lồng thỏ màu hồng tím, bên trong là hai con thỏ nửa lớn nửa nhỏ.

Hai con thỏ lông đen ở tai, chân, đuôi và mũi, đôi mắt thì như hai viên hồng ngọc, tai dựng thẳng tắp, trông vừa ngốc nghếch lại đáng yêu.

Cố Lan Khê không biết cô bé đến làm gì, hơn nữa bản thân lại thường xuyên không có ở nhà nên chưa từng gặp qua. Cô lịch sự hỏi:

“Chào em, có chuyện gì vậy?”

Thấy người mở cửa là cô, cô bé sững lại một chút rồi lễ phép chào: “Chào chị Cố, em là Tiểu Trạch ở căn số 2, mạo muội làm phiền chị, em chỉ muốn hỏi… chị có muốn nuôi thỏ không ạ?”

“Thỏ à?”

Cái lồng trông rất sạch sẽ, bên trong còn có hai cái bát nhỏ xinh xắn.

Cố Lan Khê thường nhận được quà từ fan, liếc mắt là nhận ra hai cái bát là đồ thủ công, rất có thể là chính tay cô bé làm, rõ ràng rất thương hai con thỏ này, nên cô nhất thời thấy khó hiểu.

“Tuần sau em phải sang Anh du học rồi, trường bên đó là nội trú hoàn toàn, không được nuôi thú cưng. Nhưng ba mẹ em thì bận lắm, không có thời gian chăm chúng, cũng không đồng ý để chúng ở nhà cho cô giúp việc chăm, nên em chỉ có thể tìm người thật sự thương chúng để gửi nuôi.”

Cặp vợ chồng căn số 2, Cố Lan Khê biết, cũng biết hai người đó đang làm thủ tục ly hôn, chỉ là vì ảnh hưởng đến giá cổ phiếu nên chưa công khai.

Đứa nhỏ này chắc còn chưa biết gì.

Có khi trước khi con bé lên máy bay thì ba mẹ đã lôi nhau ra tòa rồi.

Trong hoàn cảnh như vậy, giữ được chút tình thương dành cho con gái là giỏi lắm rồi, làm gì còn dư tình thương để yêu thương cả thú cưng của con bé?

Với kiểu gia đình đó, thuê riêng một người chỉ để nuôi thỏ cũng chẳng phải chuyện to tát.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng nếu vợ chồng đã ly hôn, cô bé này có khi nhiều năm không được về nước, đến lúc về, thỏ có khi đã chết già từ lâu.

Thà đau một lần rồi thôi, cho con bé dứt khoát chia tay với thỏ, còn hơn để nó canh cánh mãi trong lòng, ảnh hưởng đến việc học hành.

Cố Lan Khê liếc qua là biết thỏ chỉ mới được nuôi chừng hơn tháng.

Thấy cô im lặng không đáp, cô bé siết chặt tay cầm lồng thỏ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai con thỏ này không phải giống quý hiếm, nhan sắc cũng chẳng phải cực phẩm, là đồ mà cô bé mua từ bạn cùng lớp hồi tốt nghiệp tiểu học, lúc bày quầy bán đồ nhỏ.

Trước đó cô bé đã gõ cửa mấy nhà rồi, nhưng ai cũng từ chối khéo.

Người thì nói nhà có mèo chó, không lo thêm được nữa; người thì bảo có người bị dị ứng lông động vật; người thì bảo không hứng thú với thỏ; có nhà còn cho người giúp việc ra mở cửa, nói chủ nhà không có ở nhà – nhưng cô bé đã thấy rõ trong nhà có người…

Lý do thì đủ kiểu, mà phần lớn là vì thỏ quá bình thường.

Tiểu Trạch hiểu rõ điều đó. Website TruyenLau.com

Nhưng cô bé vẫn cố chấp xách lồng thỏ đi từng nhà hỏi thăm.

Dù là thỏ thường, cũng sẽ có người yêu thương chúng chứ?

Giống như bản thân cô vậy.

Dù chỉ là một cô bé bình thường, thì ba mẹ vẫn sẽ mãi mãi yêu cô, phải không?

Thực ra, sống với ba mẹ suốt ngày, cảm nhận tình cảm của họ thay đổi, cô bé rõ hơn ai hết.

Việc đồng ý cho thỏ đi ở nhờ, cũng là để sau này sang trường mới, cô có thể nhẹ lòng, tập trung vào việc học, làm rạng danh ba mẹ.

Cô hy vọng ba mẹ vì cô ngoan ngoãn mà sẽ không chia tay.

Nhưng những điều này, cô không thể nói với người xa lạ được.

Dù Cố Lan Khê là đại minh tinh nổi tiếng, nhưng với một đứa trẻ như cô – sinh ra trong hoàn cảnh như vậy – thì không thể mù quáng thần tượng.

Trong mắt cô bé, Cố Lan Khê cũng như bao hàng xóm khác.

Thậm chí, vì cuộc sống bị gò bó nhiều hơn người bình thường, nên trong mắt cô bé, còn có phần đáng thương hơn…

Tiểu Trạch đang định chào tạm biệt một cách đàng hoàng rồi đi hỏi nhà kế bên, thì chợt thấy Cố Lan Khê chìa tay ra:

“Nếu em đồng ý, chị sẵn sàng thay em tiếp tục nuôi tụi nó.”

Chỉ là nuôi hai con thỏ thôi mà, nhà Cố Lan Khê có đến mấy cô giúp việc, dù vợ chồng cô có vắng nhà cũng không sợ thiếu người chăm.

Huống hồ nhà có sân vườn rộng, tìm một góc nuôi tụi nó cũng chẳng hôi nhà.

Có lẽ người từng dầm mưa, khi có dù trong tay sẽ luôn muốn che cho người khác một chút, dù chỉ là một chút thôi.

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

Cố Lan Khê rốt cuộc cũng động lòng trắc ẩn.

Hôn nhân đổ vỡ vốn dĩ luôn để lại sẹo, nhưng cô hy vọng, sẹo đó càng ít càng tốt.

Cô bé rất vui, để lại thỏ rồi nói sẽ quay lại mang thức ăn và đồ dùng qua.

Cố Lan Khê nhận lấy lồng thỏ, áng chừng cả lồng với thỏ phải nặng đến bảy, tám cân, cô bé từ căn số 2 xách đi từng nhà như vậy, chắc tay mỏi nhừ rồi.

Thế là cô gọi cô bé vào nhà, đưa xuống gara lấy xe.

“Chị đưa em về luôn, tiện thể lấy đồ, đỡ phải chạy qua chạy lại.”

Tiểu Trạch chăm thỏ rất kỹ, đồ dùng đầy đủ cả, có xe thì tiện hơn nhiều.

Cô cũng không khách sáo, vào nhà, thấy trong nhà chỉ có cô bé với cô giúp việc, bèn hỏi thêm mấy câu về chuyện học hành rồi xách đồ lên xe, đưa về lại nhà mình.

Cô không muốn chuyện này bị biến thành kiểu “giao dịch”.

Tiểu Trạch không đưa quà, Cố Lan Khê cũng chẳng hứa hẹn gì.

Chỉ đến lúc sắp đi, thấy cô bé chạy theo xe ít nhất hai chục mét, cô mới không đành lòng, chủ động đề nghị kết bạn WeChat, thỉnh thoảng gửi ảnh tụi thỏ cho cô bé xem.

Như vậy, chuyện coi như tạm ổn.

Về đến nhà, Cố Lan Khê xách đồ lên lầu thì thấy Lục Nam Đình đang ngồi xổm trước lồng thỏ, cho chúng ăn cải thảo.

Thấy cô về, anh hỏi: “Em mua thỏ từ khi nào thế?”

Cố Lan Khê bèn kể lại mọi chuyện cho anh nghe bằng giọng nhỏ nhẹ.

“Lát nữa mình làm cái nhà nhỏ để ngoài sân nhé, không thì dễ bị hôi lắm.”

“Ừ, để anh xem xem còn miếng ván nào không.”

“Lúc trước em tập làm tranh đóng đinh, mua cũng nhiều gỗ lắm, chắc đủ dùng. Không thì gọi người đem tới.”

Lục Nam Đình nhanh chóng chấp nhận hai con thỏ này.

Cố Lan Khê lần đầu nuôi thú cưng, lại thêm chuyện thỏ đến tay cô với lý do đặc biệt như vậy, nên càng thêm để tâm.

protected text

Vì thỏ hay gặm nhấm nên cô không định nhốt tụi nó trong nhà gỗ, phải làm kích thước to để đặt luôn cả cái lồng vào bên trong.

“Em thấy để thông gió tốt hơn, mình làm mấy tấm vách có thể mở ra đóng lại. Trời đẹp thì mở cho tụi nó hít thở, mưa tuyết hay trời lạnh thì đậy lại…”

“Được, để anh xem thử nhé!”

“Để em đóng ván, anh đứng bên chỉ đạo là được.”

“Ưu ái thế cơ à?”

“Chẳng phải vẫn luôn ưu ái sao?”

“Nghe cũng có lý.”

Hai người cứ thế ríu rít bàn bạc ngoài sân, trời dần tối mà chẳng ai chịu vào nhà ăn cơm.

Lão Tiêu không còn cách nào khác, đành gọi điện cho Lục phu nhân.

Lục phu nhân vừa nghe xong thì hớn hở: A, con dâu út muốn dựng nhà thỏ ngoài sân? Phải giúp nó nhanh nhanh chứ sao!

Không thì cái vườn đẹp đẽ kia, mai mốt chẳng ra cái thể thống gì nữa!

Vả lại, thiết kế lồng thỏ mà hợp lý, thì mới không bị hôi.

Bà vội vàng gọi thợ, chở vật liệu, chưa đến nửa tiếng đã tới nơi.

Lúc bà đến, hai người mới đóng xong cái cửa sổ, Cố Lan Khê còn bị dằm gỗ đâm vào tay, khiến bà xót quá trời!

“Mai hai đứa phải dậy sớm đi quay rồi đúng không? Còn phải bóc thư báo trúng tuyển với fan, chuyện liên quan đến cả cuộc đời người ta đấy! Tối nay đi ngủ sớm đi, mai còn có sức mà quay. Nuôi thỏ giao cho mẹ, chờ các con về, mẹ bảo đảm cái nhà sẽ xong xuôi hết.”

Vợ chồng hai người vốn ít khi ở nhà, có chuyện gì trong nhà, phần lớn đều do Lục phu nhân lo liệu. Giờ có thợ đến rồi, bà chỉ cần giám sát là được, hai người thì chạy đi gọi lão Trần thu xếp phòng cho mẹ, giữ mẹ lại ở chơi vài hôm.

“Lâu rồi mẹ chưa về, tụi con cứ thấy nhà trống trơn. Mẹ ở lại chơi với tụi con vài ngày nha~”

Phim thì vừa đóng máy, tháng Tám Cố Lan Khê vẫn còn lịch trình, tháng Chín thì rảnh hơn; còn Lục Nam Đình, sau khi kết thúc tour thế giới thì ngoài vài lịch thương mại với lễ hội âm nhạc, tháng Chín nhiệm vụ chính là viết nhạc.

Hai người cơ bản sẽ ở nhà suốt.

Mà hai người lại dính lấy Lục phu nhân, nên muốn bà ở cùng cũng là chuyện bình thường.

Sợ bà không quen chỗ ở, Cố Lan Khê còn chủ động giải thích: “Hai tháng nay con bận lo việc công ty, nhà cũ gần studio hơn. Nếu không phải vì anh Đình cần không gian yên tĩnh để viết nhạc, thì tụi con đã dọn về đó rồi.”

Không thể để vợ chồng trẻ mỗi đứa ở một nơi, Lục phu nhân đành gật đầu đồng ý.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu