Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 486: Học Được Nhiều Điều

Thấy cô mỉm cười nhìn điện thoại, Nghê Băng Nghiễn nhướng mày:

“Nhà em lại làm sao nữa thế?”

Vụ rối rắm hôm nay coi như giải quyết được một nửa, lại vừa làm một nồi lớn món mình thích ăn, tâm trạng Nghê Băng Nghiễn đã dịu đi nhiều, đủ để tò mò hóng hớt chuyện vợ chồng nhà người ta.

Cố Lan Khê liền kể lại chuyện vừa xảy ra.

Nghê Băng Nghiễn suýt nữa cười lăn:

“Chị nuôi Vượng Tài, nó có mấy đứa bạn chó. Có lần dẫn nó đi tụ họp, trước khi đi còn tạo kiểu cho nó, nó vui lắm. Ai ngờ mấy đứa kia đứa thì mặc đồ mới, đứa thì nhuộm lông, tết tóc, đỉnh nhất là có đứa còn được mẹ mua đồng hồ điện tử, đeo vô chân là tự tung tự tác luôn, Vượng Tài tức đến nỗi giận chị cả tuần!”

Cố Lan Khê nhướng mày, nụ cười lập tức phai nhạt.

Mặc dù nhiều người hay nói Lục Nam Đình tiêu chuẩn kép nghiêm trọng, thậm chí còn đặt biệt danh cho anh là “Lục cẩu”, nhưng Cố Lan Khê rất ghét người khác so anh với chó.

Nghê Băng Nghiễn và Vượng Tài tình cảm sâu sắc, coi như con mà nuôi, nói chuyện cũng không để ý lắm, thấy Cố Lan Khê không vui, vội vàng chữa cháy:

“Thì con gì chẳng thế, đều có tính ganh đua cả. Nhà chị, Tụng Ninh với Uyển Ninh cũng y chang.”

Lúc này Cố Lan Khê mới chịu bắt nhịp:

“Anh ấy vốn không phải kiểu hiếu thắng, mấy chuyện anh ấy không để tâm thì…”

Nói tới đây, cô ấy bỗng bật cười.

“Không sao, khoe khoang gì trước mặt chị cũng vô dụng thôi. Chị vừa có chồng, vừa có ba đứa con, lại thêm hai con mèo một con chó.”

Cố Lan Khê lập tức ngậm miệng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khay lớn đặt lên bàn, đang lúc cô lo hai người ăn không hết, thì Tang Viên mặc đồ ở nhà từ trên lầu đi xuống.

protected text

“Đều là người nhà, đừng khách sáo.”

Nghê Băng Nghiễn rửa mặt xong, tóc mai còn ướt, vừa ra đã thấy cảnh tượng đó, cười ngượng:

“Chồng chị đi công tác nước ngoài, sáng nay mới về, giờ đang ở trên gác nghỉ ngơi do lệch múi giờ.” Website TruyenLau.com

Cố Lan Khê bỗng thấy điềm xấu…

Không kịp nghĩ thêm thì “đinh” một tiếng, thang máy mở – Lục Nam Đình đến rồi.

Xong rồi.

Lúc nãy bị đánh phủ đầu một cú từ xa còn chưa đủ, giờ lại phải 1 chọi 1 với trùm khoe ân ái ngoài đời thật.

Lúc nãy Lục Nam Đình còn đang giận, cô không dỗ mà chạy sang nhà người ta ăn tôm… Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chưa hết, còn gửi tin nhắn gọi anh tới bóc tôm…

Tự nhiên thấy đầu nặng trịch, như có cục mồ hôi lạnh ngàn cân lủng lẳng trên trán, không tài nào lau nổi.

Kết quả là, Lục Nam Đình vừa thấy cảnh này, tinh thần lập tức bừng bừng.

Anh tưởng vợ ra ngoài tụ tập, đến nơi mới phát hiện đây là “bàn tiệc vợ chồng”, cô không muốn bị lép vế nên mới gọi anh tới tiếp viện.

Anh lập tức liếc cô một cái đầy tán thưởng.

Biết triệu hồi anh đúng lúc – chứng tỏ trong lòng cô, anh là chỗ dựa vững chắc!

Chỉ riêng chuyện này đã đủ khiến anh quên sạch chuyện không vui trước đó.

Hai vợ chồng nhà Nghê Băng Nghiễn thì chẳng hiểu sao anh lại tự dưng hừng hực thế.

Tang Viên tưởng anh còn trẻ, thích mấy buổi họp mặt bạn bè kiểu này, nên chỉ nói vài câu khách sáo rảnh rỗi tụ tập rồi cũng im, tiếp tục ngồi bóc tôm cho vợ.

Nghê Băng Nghiễn thì tưởng anh tự điều tiết tâm trạng tốt, tự dỗ được bản thân rồi.

Là người chồng yêu chiều vợ suốt hơn mười năm, mà vợ lại đặc biệt mê tôm hùm – mỗi mùa hè ăn không biết bao nhiêu – kỹ năng bóc tôm của Tang Viên đạt mức thượng thừa, chớp mắt đã có một đĩa tôm trắng nõn gọn gàng trước mặt.

So với anh ta, Lục Nam Đình đúng là kém xa.

“Mai còn phải đi làm, khuya rồi không mời rượu nữa, đến, uống cái này thử xem.”

“Chanh vàng, dưa leo, thêm lá bạc hà?”

“Có một ít mật ong.”

“Ngon đấy.”

Cố Lan Khê uống một ngụm, rồi tiện tay đưa ly nước cho Lục Nam Đình, kề tới miệng anh.

“Anh ấy bảo vệ cổ họng, bình thường không uống rượu. Thứ này là hợp nhất.”

Nghê Băng Nghiễn pha bình trà rồi ngồi im, ngắm nhìn một lúc lâu.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Mãi mới nhấc đũa, gắp miếng tôm chồng đã bóc sẵn.

“Có chuyện gì à? Sao trông em không vui?”

Nghê Băng Nghiễn từ nãy vẫn chưa kể vụ rắc rối hôm nay, đến khi Tang Viên hỏi mới bắt đầu kể đầu đuôi.

Tang Viên kiên nhẫn lắng nghe, chờ cô nói xong mới trầm ngâm hỏi:

“Thiếu bao nhiêu tiền?”

Nghê Băng Nghiễn khoát tay:

“Yên tâm, thật sự không xoay được nữa mới lấy tiền nhà.”

Nghe cô nói thế, Tang Viên cũng không nói gì thêm.

Cặp Lục Nam Đình – Cố Lan Khê đây là lần đầu tiên tham gia một buổi tụ tập thân mật với vợ chồng người khác ngoài gia đình.

Cảm giác như học được rất nhiều thứ.

Hai người đàn ông chăm chỉ bóc tôm, hai người phụ nữ ung dung uống trà, ăn tôm, bàn công việc – thương vụ đầu tư sơ bộ coi như đã đạt thỏa thuận, đến chưa tới mười hai giờ đêm thì họ xin phép ra về.

Ai cũng bận, thấy vậy Nghê Băng Nghiễn không giữ lại, tiễn hai người ra tận xe rồi lên nhà chuẩn bị nghỉ ngơi.

Lục Nam Đình lái xe, Cố Lan Khê ngồi ghế phụ, thấy anh không nói câu nào, tưởng anh lại bị đả kích, liếc mấy lần rồi mới lên tiếng:

“Anh đang nghĩ gì thế? Sao chẳng thèm để ý em?”

“Đang lái xe, về nhà rồi nói, ừm?”

Chỉ cần là anh tự lái, mà Cố Lan Khê ngồi ghế phụ, Lục Nam Đình sẽ cực kỳ nghiêm túc.

Cố Lan Khê đúng là nghĩ nhiều, mới nhạy cảm như thế.

Về tới nhà, cả hai cùng đi rửa mặt, trở lại phòng ngủ mới có thời gian nói chuyện.

“Anh có thấy anh Viên cực kỳ tôn trọng ý kiến của chị Băng không? Kiểu như: ‘Em cần thì anh luôn ở đây, em muốn làm gì cũng được’ – cảm giác cưng chiều vô hạn ấy…”

“Thấy quen quen đúng không?”

Cố Lan Khê ngáp một cái, tựa hẳn vào người anh, than no quá, bắt anh xoa bụng cho.

Lục Nam Đình vừa xoa vừa gật đầu:

“Đúng là hơi giống.”

“Anh nghĩ xem, em có phải cũng đối xử với anh như thế không?”

【Được rồi, trong lòng bà xã tổng tài, mình mới chính là ‘tiểu kiều thê’…】

Nhận ra sự thật này, Lục Nam Đình không nhịn được bật cười:

“Chỉ có em?”

Cố Lan Khê bị anh xoa bụng đến buồn ngủ lơ mơ, lẩm bẩm đáp:

“Sao? Em thua xa Tang tổng hả?”

“Không phải thua xa, mà là… em không hề giống cái kiểu anh vừa nói. Ví dụ như, anh mà muốn khoe ân ái, là em cấm ngay, quản anh siết lắm! Nói thật, anh chưa bao giờ được hưởng cái sự tự do như chị Băng cho anh Viên đâu.”

Cố Lan Khê lập tức mở mắt:

“Chị Băng đầu óc tỉnh táo, còn anh thì cứ máu dồn lên não, so sao nổi?”

“Anh thấy trong hai đứa mình, người dễ bốc đồng nhất là em đấy. Anh rải đường thì cùng lắm rắc vài viên kẹo nhỏ, còn em ấy hả – kẹo nấu thành cục gạch, lúc nào cũng muốn đập thẳng vào mặt thiên hạ, còn hét: ‘Hãy ship chúng tôi một cách cuồng nhiệt đi! Ship tới chết luôn ấy!’ – em nói có đúng không?”

Cố Lan Khê không thèm cãi, quay lưng ngủ luôn.

Nửa đêm ngủ không yên, bực mình tỉnh dậy, trong cơn tức tối liền túm lấy anh, buộc cho hai chùm tóc nhỏ.

Dây buộc tóc đen buộc tới cả chục vòng, hai chùm tóc cong cong như sừng dê con.

Giải tỏa được cơn giận, Cố Lan Khê ngủ một mạch tới sáng, rồi vừa tờ mờ đã dậy đi phim trường.

Lục Nam Đình ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, mở mắt đã hơn chín rưỡi.

Cảm giác có gì đó sai sai, nhưng không nghĩ ra.

Mãi đến khi vào nhà tắm, nhìn vào gương – suýt nữa không tức đến bật cười!

Lật tay chụp ngay một tấm selfie, đăng lên vòng bạn bè:

【Thấy chưa, mấy người làm chuyện xấu chẳng bao giờ thấy mệt.】

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu