Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 422: Nhớ kỹ rồi

Cố Lan Khê xuất thân từ vai hành động, từng “xử đẹp” cả kẻ quấy rối ngay trên phim trường. Tiếng tăm “chị đại ra tay không nể nang” ai trong giới có chút quan hệ đều biết.

Thế nhưng cô cũng là người rất biết “diễn”.

Nhờ những gì từng trải qua từ nhỏ, cô sớm hiểu rõ – một hình tượng cá nhân tốt, đến lúc cần, có thể cứu mình thế nào.

Thế nên mỗi khi ra ngoài, nhất là khi giao tiếp với người không quen, cô luôn khoác lên vẻ dịu dàng vô hại.

Luôn mỉm cười, nói chuyện thì nhẹ nhàng. Dù bị xúc phạm cũng chỉ cười cho qua, chẳng mấy khi để bụng.

Ai từng tiếp xúc với cô đều cho rằng cô rất khiêm nhường, lễ độ. Mà sự bao dung cùng dịu dàng của cô, lại càng khiến người ta khó quên.

Vậy mà, người như cô – giữa chốn đông người lại đi… kéo tai chồng.

Khung cảnh ấy, nhìn kiểu gì cũng thấy… trái thực tế.

Người xung quanh không khỏi liên tưởng đến cảnh Lâm Muội Muội nhổ cây liễu trong truyền thuyết.

Cảm giác “ảo ma Canada” – khác biệt hoàn toàn với tưởng tượng ban đầu.

Nhận ra ánh mắt xung quanh có phần khác thường, Cố Lan Khê vội buông tay.

Dưới màn đêm gió rít, cảm giác lúng túng như lớp dầu mỡ bám người, vừa dơ vừa dính, khiến cô tức đến nghẹn – mà không có cách nào phát tiết.

Đây chính là nhược điểm của việc… còn trẻ và “da mặt mỏng”.

Nếu đổi lại là người mặt dày, chưa biết chừng còn có thể cười hì hì vẫy tay: “Ngại quá, để quý vị chê cười rồi~”

May mà đúng lúc ấy, tài xế gọi điện đến.
TruyenLau
Xe tới được cửa rồi.

Cố Lan Khê không nói một lời, quay người chạy thẳng tới xe. Lên xe rồi, thoát khỏi ánh mắt trêu chọc phía sau, cuối cùng mới thấy mình được… hồi sinh.

Lục Nam Đình thì vẫn bám sát theo sau, gặp ai cũng tươi rói vẫy tay chào.

Cảm giác như cậu học trò tiểu học nghịch ngợm, vừa kéo tóc bạn gái thành công – cười tươi như hoa, vui khỏi nói.

Nhưng ít ra, anh vẫn biết đeo khẩu trang – không là thật sự dễ bị ăn đòn. TruyenLau.com

Lên xe, thấy Cố Lan Khê đã thắt dây an toàn xong, Lục Nam Đình liền cười hì hì, giơ tay chọc chọc cô: “Giận rồi à?”

Cố Lan Khê lườm anh một cái, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh lại chọc tiếp: “Thật sự giận à?”

Cố Lan Khê thở dài: “Lục Nam Đình, anh ấu trĩ quá.” Website TruyenLau.com

Thôi xong, gọi cả họ tên rồi, giận thật rồi.

“Lúc đó anh không kìm được mà… Em đúng là không biết mình có sức hút cỡ nào đâu…”

Mặc dù nhân viên studio đều nghỉ Tết, nhưng trong xe vẫn còn tài xế.

Cố Lan Khê liếc anh một cái, ý bảo: chú ý nơi chốn.

Lục Nam Đình lập tức im bặt.

Về đến nhà, thấy anh cứ xị mặt như cún con bị bỏ rơi, Cố Lan Khê lại thở dài:

“Anh nói năng làm việc không biết chừng mực, không để ý thời điểm, làm loạn xong còn bày ra cái vẻ đáng thương như bị em ăn hiếp vậy – có cần quá đáng thế không?”

“Anh hôn vợ mình thì sao? Có phải chuyện gì mờ ám đâu.”

“Nhưng ở chỗ đông người thì cũng phải biết kiềm chế…”

“Ngại rồi đúng không?”

“Ngại cái đầu anh! Những lời anh nói lúc đó, bị ai quay clip lại, không chừng chết không chỗ chôn! Fan bây giờ toàn dùng ống kính zoom 8x, đọc khẩu hình mấy hồi? Lời nào nói ra, em đảm bảo người ta đoán ra hết!”

Từ trường quay ra, người đông như nêm, lỡ đâu có ai quay clip up mạng thì…

“Anh che miệng rồi còn gì? Với lại, anh nói gì cơ chứ?”

“Anh nói…”

Thật sự không tiện nhắc lại, Cố Lan Khê chỉ đành thở dài, ngậm miệng.

Thế mà Lục Nam Đình cứ bám theo gặng hỏi cho bằng được.

Cô không buồn đáp, quay về phòng thay đồ thể thao, đi xuống tầng – vào phòng gym.

Một giờ sáng, tập liền ba set hít đất.

Xong còn chuyển qua đấm bao cát.

Ánh mắt cô lúc này, hệt như sắp đi “tính sổ” với kẻ thù truyền kiếp!

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

protected text

Cố Lan Khê thấy vậy, cố tình hù anh, bất ngờ xoay người rượt theo!

Anh hét một tiếng, cắm đầu chạy.

Hai người một trước một sau, chạy từ tầng hầm lên tầng trệt, vòng quanh sân, rồi lại chạy vào nhà, lên lầu hai.

Lục Nam Đình chân dài, sức bền tốt – kiểu người có thể hát nhảy liền mấy show concert không mệt.

Cố Lan Khê thân thủ nhanh nhẹn như báo, bước chân nhanh, lại giỏi tìm đường tắt.

Nhưng dù cô có bám cầu thang phóng xuống, vẫn không đuổi kịp “cao thủ tranh thang máy”.

Chạy đuổi nhau đúng nửa tiếng, vẫn không tóm được.

Cuối cùng, Cố Lan Khê phát điên, ngồi bệt luôn xuống sàn, than: “Em đói rồi!”

Sáng mai hai người phải bay sớm về Quảng Châu, về nhà đẻ để bái tổ, báo tin thành thân với các cụ cố nhà họ Cố.

Về rồi thì theo lệ, Lục Nam Đình sẽ giống hai anh mình – dẫn vợ con về nhà lớn đón Tết với ba mẹ, đến sau Tết mới dọn về nhà riêng.

Nên dàn nhân viên giúp việc bên này đã về quê hết, về đoàn tụ.

Tài xế đưa hai người về cũng là người của Lục Vệ Đông – đưa xong là chạy về nhà lớn luôn.

Giờ Cố Lan Khê bảo đói – đại đầu bếp Lục đâu còn cách nào, đành xuống bếp nấu đêm.

Thấy anh xuống bằng thang máy mà còn vừa đi vừa ngó nghiêng cảnh giác, vào bếp lập tức khóa cửa, Cố Lan Khê buồn cười hết sức.

Cô mặc kệ, về phòng tắm rửa thay đồ.

Đến khi xuống bếp, thấy Lục Nam Đình đã bày xong bữa đêm:

Một dĩa nấm sò nướng, một dĩa măng tây nướng, mấy con tôm hùm đất rang muối, hai bát canh đậu hũ cải bó xôi, kèm một chén dâu tây đỏ au xinh xắn.

Cố Lan Khê vừa ngồi xuống, Lục Nam Đình cũng ngồi đối diện, cúi đầu, lặng lẽ bóc tôm.

Vừa bóc, vừa lén ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đáng thương như mèo bị bỏ rơi.

Cố Lan Khê chẳng thèm để ý anh, tự mình cầm một con tôm lên bóc.

Bóc xong, cô đặt vào đĩa của anh – như thể vừa hoàn tất một cuộc giao dịch.

Tâm trạng Cố Lan Khê thật ra đã bình ổn từ sớm, nhưng mãi đến khi ăn xong, Lục Nam Đình bắt đầu thu dọn bát đũa, cô mới chống cằm, khẽ mở miệng:

“Em biết anh yêu em, nên mới hôn em. Em cũng biết vì anh vui nên mới chọc em. Em càng biết, tụi mình đâu phải mối quan hệ lén lút gì, có thể đường hoàng thể hiện tình cảm. Em giận, không phải vì mấy chuyện đó… mà vì… anh nói năng không cẩn thận, rất dễ bị người ta hiểu sai.”

Từ nhỏ, Cố Lan Khê đã chứng kiến đủ mọi mặt xấu xí của con người. Với thế giới này, cô luôn giữ sự cảnh giác.

Muốn cô mở lòng, nhất định phải dành cho cô tình cảm thật trong sáng, không vụ lợi.

“Đặc biệt là trong giới này, có khi chuyện chẳng đâu cũng đủ để hủy hoại một người. Nếu thật sự có ai quay được cảnh anh nói chuyện tục tĩu nơi công cộng, dù là nói với vợ đi chăng nữa, người ngoài cũng sẽ không coi đó là chuyện tình cảm vợ chồng, mà chỉ nghĩ: anh là loại đàn ông thô tục.

“Khi anh còn hot, dù có đánh rắm fan cũng khen ‘vang dội’. Nhưng một khi hết thời, thì một người một câu cũng đủ dìm chết anh.

“Yêu, rất nhiều lúc không phải là thả lỏng bản thân, mà là biết tiết chế, biết nhẫn nại.”

Cố Lan Khê buông tay khỏi cằm, đi đến phía sau anh, ôm lấy vòng eo:

“Điều quan trọng nhất – có những lời em chỉ muốn nghe trong nhà, không muốn để người ngoài nghe thấy. Ra ngoài rồi, cả hai tụi mình đều phải nghiêm túc. Nhớ chưa hả?”

Lục Nam Đình bỗng cảm thấy, nửa đêm rửa bát cũng tràn đầy động lực. Trong lòng gào thét “nhớ rồi nhớ rồi!”, nhưng ngoài mặt vẫn cố nhịn, không hé răng.

Cố Lan Khê cứ thế ôm lấy anh từ phía sau, không buông, cho đến khi anh rửa sạch sẽ từng cái nồi cái chảo, xếp gọn gàng, thì cô mới từ dưới cánh tay anh chui ra, ngẩng đầu nhìn.

Rồi cô thấy – anh đang nhịn cười đến mức… mặt co rút cả lại!

Không hổ là ca sĩ chuyên nghiệp – ngay cả hơi thở cũng không loạn một nhịp!

Biết mình bị trêu, Cố Lan Khê hừ một tiếng, đẩy anh ra, định quay người bỏ đi, thì Lục Nam Đình cười ầm lên, một tay kéo cô lại, hai tay luồn qua nách nhấc bổng cô lên, xoay người đặt lên bàn đảo phía sau.

“Nghe nói ăn của người ta rồi thì mềm lòng – để anh thử xem, rốt cuộc mềm tới cỡ nào.”

Cố Lan Khê đỏ bừng cả mặt: “Em mới nói cái gì với anh?! Không nghe lọt tai đúng không hả?!”

Lục Nam Đình chẳng buồn để ý, chỉ ôm lấy cô mà hôn.

Tới khi hôn đến mức đầu óc cô quay cuồng, mới chậm rãi cất tiếng:

“Anh nhớ kỹ rồi – ý em là, ở nhà thì… tụi mình không cần phải nghiêm túc.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu