Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 184: Thật điên cuồng

Rạng sáng ngày 16 tháng 9, hơn một giờ sáng, có một “Tiểu Chuồn Chuồn” tình cờ bắt gặp Lục Nam Đình ở sân bay quốc tế Thái Bình, Cáp Nhĩ Tân, suýt nữa tưởng mình nhìn nhầm.

Dù gì thì anh cũng trùm kín mít.

Không chỉ đeo khẩu trang và kính râm, mà còn đội thêm chiếc mũ trùm đầu to sụ của áo khoác rằn ri, hoàn toàn không nhìn rõ mặt.

Hai người lướt qua nhau, anh đi một bước, cô phải bước hai bước mới kịp.

Đôi boots Martin giẫm lên sàn bóng loáng, sải bước mạnh mẽ, tiếng bước chân vừa trầm vừa vững.

Khí chất quen thuộc, dáng người quen thuộc, cách đi quen thuộc…

Tim cô đập loạn xạ, phản ứng đầu tiên là dừng bước, móc điện thoại ra, điên cuồng chụp hình anh.

Chụp xong mới thở phào một cái, lòng ngập tràn hụt hẫng.

Dạo gần đây, nhiều soái ca cũng thích kiểu ăn mặc như vậy.

Tuy nhìn rất giống, nhưng anh lại đi một mình trong sân bay, không thấy bóng dáng vệ sĩ hay trợ lý – mấy người lúc nào cũng kè kè bên cạnh anh – nên “Tiểu Chuồn Chuồn” chỉ đành tự an ủi bản thân: chắc là nhìn nhầm rồi.

Ai ngờ cô vừa ra khỏi sân bay, nhóm “fan only” đã nổ tung!

Một “trạm tỷ” nào đó tra được thông tin chuyến bay của Lục Nam Đình tối hôm đó, tức giận đến mức bật mic trong nhóm, khóc nức nở:

【Chụp hình quan trọng như vậy, lịch trình kéo dài năm ngày, kết quả mới tới ngày đầu tiên đã quay tới nửa đêm, không về khách sạn nghỉ ngơi mà vội vội vàng vàng chạy ra sân bay, chuyển máy bay hai lần chỉ để đến huyện Khai Nguyên càng nhanh càng tốt. Tưởng “Loa Loa” có chuyện, ai ngờ chỉ là bị cảm sốt??!!! Cái thế giới này rốt cuộc bị “não yêu đương” chiếm lĩnh rồi sao? Lục Nam Đình!! Rốt cuộc anh đang làm gì vậy?!! Anh bị điên thật rồi à??!!!】

Trạm tỷ đó là fan only cực kỳ trung thành, điên cuồng trút giận một trận, rồi lập tức đổi avatar sang màu đen.

Rất nhiều người bạn thân trong nhóm nhắn tin cho cô, nhưng đều không thấy hồi âm.

Rõ ràng là tức giận tới cực điểm.

Nhưng thông tin cô ấy tiết lộ thì lại quá nhiều.

Chuyện Cố Lan Khê bị sốt cao, rất nhiều người trong đoàn phim biết, cũng dễ dò hỏi.

Lịch trình năm ngày của Lục Nam Đình ở Cáp Nhĩ Tân là công khai, nhưng chuyện anh phải quay tới nửa đêm mới xong trong ngày đầu tiên thì lại không ai biết.

Bởi vì địa điểm quay là một sân trượt tuyết trong nhà, an ninh rất nghiêm ngặt, không có quan hệ thì không cách nào moi ra được. Website TruyenLau.com

Còn chuyện nửa đêm anh một mình chạy ra sân bay, chuyển máy bay hai lần, gấp gáp đến huyện Khai Nguyên, thì lại càng không ai biết.

Bởi vì khi tin lan ra, ngay cả vệ sĩ của Lục Nam Đình cũng mới phát hiện anh mất tích.

Trước đây, dù “Tiểu Chuồn Chuồn” thường xuyên khẩu chiến với người khác, nhưng vì Lục Nam Đình không thích gây chuyện, người khác cũng ít khi đụng đến anh, nên fan cũng có lịch sinh hoạt khá điều độ.

Từ sau khi anh kết hôn, hầu như vài ngày lại bùng ra một tin mới.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lên hot search nhiều đến mức không chỉ đối thủ thấy phiền, mà ngay cả fan cũng chịu không nổi!

“Tiểu Nguyên Bảo” thì còn đỡ, chứ “Tiểu Chuồn Chuồn” với “Tiểu Dép Lê” thì toàn thức đêm để “hít đường”, hoặc dọn dẹp scandal, phản hắc và cày bảng xếp hạng. Chưa tới hai tháng, ai nấy đều thành gấu trúc sống.

Có người còn than thở trên mạng: mấy lần sau đi offline đừng phát băng rôn hay bờm nữa, cứ nhìn vào hốc mắt đứa nào đen thui là biết ngay người nhà!

【Rạng sáng ngày 14 đăng weibo, hại tôi thức trắng đêm, ngày 16 lại chơi chiêu “đâm chết” thế này? Cứ tiếp tục thì có theo được hay không, không phải tôi quyết mà là phải xem thân thể tuổi bốn mươi của tôi có chịu nổi không!】 TruyenLau.com

【Ít ra còn cho được một ngày ngủ bù, cười toe toét vậy là được rồi!】

【Nghĩ theo hướng tích cực đi, ngày xưa con nhà mình chưa nổi, tụi mình còn phải thức đêm cày số liệu, lo đủ thứ. Giờ anh nổi rồi, làm gì cũng lên hot search, đỡ cho tụi mình bao nhiêu việc? Nổi tiếng vẫn tốt hơn.】

【Vừa xem số liệu của anh con, đúng chuẩn đỉnh lưu cách biệt, cảm giác như “nhà mình có con lớn rồi”, ai hiểu được không?】

【Mọi người thật sự nên suy nghĩ tích cực, cậu ấm sinh ra đã ngậm thìa vàng, còn dám nửa đêm tự mình ra ngoài, còn biết sắp xếp hành trình hợp lý, thật sự rất tuyệt.】



Một nhóm người đang trò chuyện rôm rả, thì trạm tỷ kia cũng quay lại.

【Đã tra được chuyến bay về rồi, chắc kịp buổi quay chiều mai. Haiz, tôi khóc sưng cả mắt, rồi lại không nhịn được mà thấy đau lòng. Đi lại hơn chục tiếng, chắc còn chưa kịp ăn gì đã phải quay về rồi, yêu đến điên rồi à?】

Cùng với việc “Tiểu Dép Lê” ngày càng lớn mạnh, không ít “chị Chuồn Chuồn” cũng âm thầm “trèo tường”, trở thành fan ủng hộ cả Lục Nam Đình và Cố Lan Khê.

Ngày ngày “hít đường” của họ còn vui hơn nhiều so với làm dữ liệu!

Thật ra fan chọn như vậy cũng rất hợp lý.

Vì họ không phải cặp đôi tin đồn, cũng không phải couple “diễn”, nên trèo tường cũng không có gánh nặng tâm lý.

【Haiz, con trai yêu đến phát điên rồi, bọn mình cứ không đồng ý, nhìn chẳng khác gì mấy bà mẹ chồng khó chiều. Bỗng nhiên thấy vô nghĩa thật. Người ta mẹ ruột còn vui vẻ chấp nhận rồi, mình còn phản đối làm gì? Chỉ tổ bị ghét.】

【Lỡ sau này họ có chuyện gì, mình lại phải chọn phe thì sao…】

【Chuyện tương lai, ai biết được chứ?】



Đúng lúc mọi người còn đang tranh luận sôi nổi, “Tiểu Chuồn Chuồn” tình cờ gặp ở sân bay đã gửi ảnh chụp lên nhóm:

【Vừa ra khỏi sân bay, hình như em chạm mặt anh trai rồi, mọi người nhìn thử ảnh xem có phải anh không?】

Lục Nam Đình không giống Cố Lan Khê, cô ngốc kia còn dám mang theo quà fan tự làm bên mình.

Còn anh thì hoàn toàn không để lộ bất kỳ thông tin cá nhân nào.

Dù quần áo và ba lô đều là thương hiệu anh làm đại diện, nhưng cũng không phải mẫu thiết kế độc quyền.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

Ngay cả sợi dây chuyền duy nhất có thể xác nhận thân phận cũng bị giấu dưới lớp áo, nên dù có lướt qua, “Tiểu Chuồn Chuồn” cũng không thấy được.

Fan như mang kính hiển vi bên người, vừa nhận được ảnh là bắt đầu phân tích kỹ lưỡng từng chút một. Sau đó, hình ảnh Lục Nam Đình tháo khẩu trang uống nước trên máy bay bị chụp lại.

Khi anh vừa hạ cánh, ảnh đã lan truyền khắp nơi!

Các “chị Chuồn Chuồn” càng thêm xót xa.

Vì quá gấp, Lục Nam Đình chỉ mua được vé economy.

Cao to như vậy, lại phải co ro trong ghế chật hẹp, phía sau còn có một bà mẹ bế con, đứa trẻ suốt chặng đường cứ khóc lóc ầm ĩ.

Chuyến bay thứ hai, tuy anh không tháo khẩu trang, nhưng lại bị fan nhận ra, bị xin chữ ký và chụp ảnh chung!

Tới chuyến bay thứ ba, toàn mạng đều biết, vị thiếu gia này đang thực hiện một hành trình “vượt sông băng núi tuyết”, vượt ngàn cây số, chỉ để tới thăm cô vợ bé nhỏ bị bệnh của mình tại đoàn phim “Ẩn Mình”!

Lục Nam Đình mỗi lần xuống sân bay đều bước đi rất vội. Dù có phải chờ đợi, anh cũng sẽ vào phòng chờ VIP nên hiếm khi bị ai bắt gặp.

Nhất là lúc anh đi chuyến bay thứ hai, sân bay đã biết anh đi một mình.

Sợ gây ra giẫm đạp, mỗi lần đều có người dẫn anh đi nhanh qua đám đông.

Xuống máy bay, anh cũng không chần chừ, gọi xe ngay rồi đến thẳng đoàn phim.

Tài xế không ngờ lại được chở anh, phấn khích vô cùng nhưng vẫn giữ được bình tĩnh, chỉ xin chụp ảnh và nhờ ký tên lên mũ, rồi vẫy tay tạm biệt.

Đến lúc này, hành trình của Lục Nam Đình mới chính thức khép lại, trái tim treo lơ lửng của fan cuối cùng cũng được thả xuống.

Không bị lạc đường, không bị fan cuồng chặn lại, cũng không bị delay chuyến bay gì cả.

Hơn tám tiếng hành trình, cuối cùng đã đến nơi.

Thật là nhẹ nhõm biết bao!

Anh đến đoàn phim, tận mắt thấy Cố Lan Khê đúng là đã đỡ hơn, không hề lừa dối, mới yên tâm móc đồ trong túi ra, đưa cho Ngưu Lệ Lệ.

“Anh mang gì cho em vậy?”

Vừa quay xong một cảnh, thấy anh đang lục túi, Cố Lan Khê liền bước lại gần, vươn cổ nhìn vào balo.

Lục Nam Đình rất thành thật:

“Có người tặng anh một củ nhân sâm núi lâu năm, cơ thể yếu thì phải bồi bổ. Còn có một túi gạo nhỏ, lát nữa nhờ dì Vương nấu cháo cho em, bị cảm thì phải ăn cháo thơm mới lấy lại sức.”

“Cái gì cơ?”

Cố Lan Khê tưởng mình nghe lầm, tròn mắt kinh ngạc!

“Gạo đó! Gạo Ngũ Thường chính gốc! Anh thấy ngon nên xin bếp một túi. Anh sắp phải đi rồi, em phải ngoan nhé, biết chưa?”

Vừa nói xong, eo đã bị ôm chặt lấy.

Ở đây ấm hơn Cáp Nhĩ Tân nhiều, anh đã cởi áo khoác, khoác lên lưng ghế, chỉ mặc chiếc áo thun dài tay trắng in hình.

Vừa định nói đừng bịn rịn quá, thì đã thấy ngực mình ướt một mảng.

Anh khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu cô: “Tuần sau anh lại tới, được không?”

Cố Lan Khê chỉ lặng lẽ khóc, không nói một lời.

Xung quanh có nhiều người, cô sợ bị cười chê.

Lục Nam Đình đau lòng muốn chết, nhẹ nhàng vuốt lưng cô từng chút một, đợi cô bình tĩnh lại, mới nhận khăn giấy từ tay Trang Hiểu Đồng, lau nước mắt cho cô.

“Chờ anh xong việc, anh gọi video cho em nhé?”

Cố Lan Khê vẫn không nói gì, chỉ nắm tay anh, từng ngón một đếm số ngón tay.

Cho đến khi Lục Nam Đình bắt đầu do dự, chỉ còn chút nữa là buột miệng nói muốn ở lại, cô mới buông tay, nhẹ nhàng đẩy anh ra:

“Đi nhanh đi, đừng lỡ chuyến bay.”

Lục Nam Đình cũng dứt khoát, nhanh tay lấy áo khoác che phần áo bị ướt trước ngực, xách túi lên rồi đi.

Nếu không đi ngay, sợ cái chân này sẽ không nghe lời nữa.

Đoàn phim biết anh sắp rời đi, cử mấy người tiễn.

Xe vừa rời khỏi phim trường, Cố Lan Khê đã đứng ngây tại chỗ, không còn chút sức lực, dõi mắt nhìn theo.

Không ngờ xe vừa ra khỏi phim trường, đã bị chặn lại.

Mấy “độc fan” lâu nay rình Cố Lan Khê trên sườn núi gần đó vội vã lao xuống, cuối cùng cũng kịp. Nhìn thấy Lục Nam Đình chỉ ở lại chưa đầy nửa tiếng đã rời đi, ai nấy phát điên, lao lên đập cửa xe, gào lên như điên:

protected text

“Anh có điên không đấy?!! Cả đi lẫn về gần mười bốn tiếng, chỉ để gặp cô ta một lần?!”

“Rốt cuộc anh yêu cái Loa Loa kia tới mức nào?! Yêu tới mức nào chứ?!”

“Aaaa!!! Sao anh có thể như vậy chứ?!!!!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu